Đức Dương Quận Chúa - Chương 120
Ân Bạch Tuyết kinh ngạc bóng lưng Đồng Thục Tĩnh giống như mà cũng giống như
Nàng cả đời xin hai một là Ân Trường Hoan một khác chính là mẫu thân Đồng Thục Tĩnh
Kia hẳn là nữ nhi thân sinh của mẫu thân miệng Ân Bạch Tuyết đắng chát thật đứa bé còn sống Có nữ nhi ruột làm bạn mẫu thân hẳn sẽ cần nhớ nữ nhi của cừu nhân là nàng đây Như cũng nàng là sỉ nhục của mẫu thân là nàng thẹn với dạy bảo của mẫu thân nàng căn bản xứng làm nữ nhi bà
Cảm giác đang Đồng Thục Tĩnh đầu ngoại trừ xe ngựa mới ngừng lưng thì gì dị thường
Lâm Giai theo đầu “Nương ”
“Không gì” Đồng Thục Tĩnh bốn phía với Lâm Giai “Chúng mua ít thuốc bổ hai ca ca con gần đây đều sách đến nửa đêm còn tiếp tục như thế sợ là còn tham gia khoa cử thì thân thể đã trụ ”
Ca ca từng chỉ biết ăn uống vui đùa cũng sẽ cố gắng học Nếu như nàng thích Phó Dịch hiện tại bên mẫu thân mua cho ca ca thuốc bổ thể vẫn là nàng Hoặc là cho dù mẫu thân biết chân tướng đưa thân nữ về thì cũng vẫn nguyện ý đưa nàng cùng
Ân Bạch Tuyết nhắm mắt nước mắt trượt “Đi thôi”
Trên đời thuốc hối hận hai chữ “Nếu như” là vô dụng nhất
Xe ngựa rời kinh thành thẳng đến Vĩnh Châu
Phó Dịch sắp xếp cho nàng xong xuôi tất cả nơi ở ruộng đồng cửa hàng Phó Dịch vốn là nàng lấy danh nữ tử lập gia đình để sống ở chỗ nhưng ngày chính Ân Bạch Tuyết tự búi tóc xưng là quả phụ của phu quân đã chết
Sắp xếp xong xuôi xa phu khi với Ân Bạch Tuyết “Vương gia bảo tại hạ nhắn cho tiểu thư từ đây trời cao đường xa còn xin tiểu thư đừng kinh gặp cũng là dưng”
Phương nam ấm áp Ân Bạch Tuyết mặc một thân áo xanh đơn giản trong tóc chỉ một cây trâm gỗ lông mày nhíu thản nhiên “Ta đã biết yên tâm sẽ kinh”
Từ kinh thành đến Vĩnh Châu là lộ trình cả một tháng Ân Bạch Tuyết phàn nàn một câu khiến xa phu bất ngờ thậm chí nghĩ vương phi xảy chuyện thật sự là Ân Bạch Tuyết hạ thủ
Có lẽ là Ân Bạch Tuyết quá ôn hòa làm xa phu động lòng trắc ẩn nhất thời xúc động “Tiểu thư lời gì gửi cho vương gia ”
“Gửi cho” Ân Bạch Tuyết nghĩ nghĩ lắc đầu “Không cần gì để ”
Xa phu chắp tay rời chợt Ân Bạch Tuyết “Ngươi nếu vương phi ngã làm thì tin ”
Xa phu trong lòng cả kinh kinh ngạc Ân Bạch Tuyết đây là thật giả
Hắn nghĩ cái gì Ân Bạch Tuyết phong đạm vân khinh “Quên gì để mà chứ”
Là nàng yêu sai lầm đường rơi xuống cảnh hiện tại đều là nhân quả báo ứng huống chi cảnh bây giờ của nàng cũng tệ nàng thỏa mãn
Đồng Thục Tĩnh là từ chỗ Ân Thành biết Ân Bạch Tuyết đưa bà nhẹ nhàng thở dài “Rời khỏi kinh thành cũng ”
Ân Thành gật đầu biết trong lòng mẫu thân quan tâm Ân Bạch Tuyết tình mẫu nữ vài chục năm là thể nhưng mà cũng biết mẫu thân vĩnh viễn thể tiếp nhận Ân Bạch Tuyết
Không Đồng Thục Tĩnh thương tâm Ân Thành đến việc học “Cữu cữu năm thi khoa khảo con thể thử một lần nhưng hi vọng lớn nhưng Lâm An thể xung kích một giáp”
Năm nay Ân Thành mới đỗ cử nhân xếp hạng lắm suýt chút nữa thể thi đỗ
Đồng Thục Tĩnh quả nhiên dời lực chú ý “Đã khá nương thật sự nghĩ con còn ngày trở thành cử nhân”
Ân Thành gãi đầu một cái chút ngượng ngùng sớm biết đã cố gắng học chừng lần khoa cử cũng thể nổi danh bảng
“Con cữu cữu năm khoa khảo hoàng thượng hình như thái tử tới làm quan chủ khảo” Thái tử tới làm quan chủ khảo lần ai thi đỗ tiến sĩ thì chính là môn sinh của thái tử cái tương đương với việc cho thái tử bồi dưỡng nhân tài Ân Thành nhỏ giọng “Xem địa vị thái tử vững”
Theo Ân Thành địa vị thái tử vững chắc địa vị Ân Trường Hoan cũng kém
Đồng Thục Tĩnh ý của bi quan “Chim bay tận lương cung giấu gϊếŧ thỏ mổ chó săn đến cuối cùng thì tất cả đều khó ”
Ân Thành sợ hãi “Nương lời của là ý gì”
Đồng Thục Tĩnh “Ý là con cố gắng tranh thủ sang năm thi đậu tiến sĩ trở thành phụ tá đắc lực của thái tử phi”
Ân Thành:
Thái tử phi cũng làm nữ hoàng cần phụ tá đắc lực làm gì Lại mới còn hiện tại đã khá lúc mới mấy câu đã sang năm thi đậu tiến sĩ tại cầm cái chức trạng nguyên về Làm vẫn là nên thực tế một chút
Trong Đông Cung Ân Trường Hoan cũng biết chuyện
Nàng cố ý chú ý chuyện là lúc tiến cung thỉnh an Triệu thái hậu thì Kỷ Oánh Oánh cho nàng biết Cố Như Nguyệt hồi phủ quận vương Nam Dương ở Phó Dịch mỗi ngày đều đến phủ quận vương thăm Cố Như Nguyệt buổi tối muộn mới rời khỏi Cố Như Nguyệt tha thứ Phó Dịch về phủ Đoan vương là chuyện sớm muộn thôi
“Đó là Như Nguyệt đổi là đã sớm hòa ly nam nhân như giữ làm gì” Kỷ Oánh Oánh ghét bỏ “Vừa liền tức cơm ăn cũng vô”
“Ai bảo nàng thích chứ” Buông tha cho kẻ hại vương phi cùng hài tử của Phó Dịch thật sự là vẫn khiến thất vọng như cũng may nàng gả cho loại
“Lại thích cũng thể nắm chắc ” Kỷ Oánh Oánh may mắn “May mà thân của nếu sẽ tức đến chết mất”
Ân Trường Hoan đối với câu tán thành loại chuyện ngẫm đều thấy đau lòng
Lúc dùng bữa tối Ân Trường Hoan cùng Diệp Hoàn chuyện phiếm “Chàng là bởi vì mắng một trận nên mới tha cho Ân Bạch Tuyết ”
Nếu thật sự là thế thì nàng thật sự xin Cố Như Nguyệt trời mới biết nàng giúp Ân Bạch Tuyết nàng thuần túy là thích Phó Dịch Phó Dịch là tên hỗn đản nhưng chuyện là Ân Bạch Tuyết làm Ân Bạch Tuyết theo lý thường hẳn là trừng phạt nhưng Phó Dịch thế mà cứ đem đưa còn sắp xếp xong xuôi đường lui đây là cái gì
“Không lúc nha dịch đem Ân Bạch Tuyết mang thì đã phân phó nha dịch thể làm khó nàng nàng mắng mắng kết quả cuối cùng cũng vẫn là ” Diệp Hoàn
Ân Trường Hoan căm giận thôi “Hắn thể để Đoan vương phi cùng hài tử chịu ủy khuất như ”
“Có lẽ là dùng phần đời còn để bù đắp cho Đoan vương phi” Tâm tư dễ đoán
“ là khả năng ” Ân Trường Hoan “Có thể suy luận gì đây Đoan vương phi sợ là đời tạo nghiệt mới gặp ”
“Bọn họ là tám lạng nửa cân”
“Có ý gì”
“Ta nhận tin là Đoan vương phi ngã Ân Bạch Tuyết làm” Diệp Hoàn biết Ân Trường Hoan ấn tượng tệ với Cố Như Nguyệt cho nên đem chuyện cho nàng để nàng đối với Cố Như Nguyệt sự đề phòng mặc dù Cố Như Nguyệt cũng sẽ dám dùng thủ đoạn lên Ân Trường Hoan
“Không thể nào” Ân Trường Hoan cả kinh há to miệng “Đây chính là phủ Đoan vương Phó Dịch thể ngay cả điểm cũng điều tra rõ chính là chủ của phủ Đoan vương đấy”
“Hắn có thể điều tra rõ ràng nhưng chịu nổi chướng gạt ”
Diệp Hoàn cố ý phái điều tra chuyện là xếp phủ Đoan vương ngẫu nhiên biết Phó Dịch một phụ tá họ Thẩm thích Ân Bạch Tuyết cho nên lúc Phó Dịch cho điều tra chuyện thì phụ tá liền nhúng tay giúp Cố Như Nguyệt để biến Ân Bạch Tuyết thành tội nhân
“Thế nhưng Ân Bạch Tuyết chủ động thừa nhận tội ác” Ân Trường Hoan nghi hoặc “Nếu Ân Bạch Tuyết làm thì nàng đồng ý rời kinh thành”
Vì tiến phủ Đoan vương Ân Bạch Tuyết tình nguyện làm nếu xảy chuyện gì nàng khả năng dễ dàng rời như
Diệp Hoàn suy đoán “Có lẽ là bởi vì nàng biết thuốc Phó Dịch cho là thuốc vô sinh”
“Thuốc vô sinh” Thuốc vô sinh khác với thuốc tránh thai cái chỉ là khó mang thai cái là cả đời thể mang thai đây đối với một nữ nhân mà thật sự là quá độc ác lẽ Ân Bạch Tuyết là chuyện mà tổn thương thấu tâm cho nên mới bất kỳ giảo biện gì
Ngay đó Ân Trường Hoan nghĩ “Ân Bạch Tuyết biết chuyện ”
“Thẩm phụ tá cho nàng biết”
Lại Thẩm phụ tá Ân Trường Hoan im lặng nàng kìm lòng cảm khái “May mắn a”
“May mắn cái gì”
Ân Trường Hoan nghiêng đầu giảo hoạt “Không cho ”
Diệp Hoàn hỏi đại khái có thể đoán ý Ân Trường Hoan Có thể cho dù bên cạnh dạng cũng Phó Dịch cho nên vĩnh viễn sẽ để loại tình huống phát sinh
Hôm Ân Trường Hoan đột nhiên thưởng Diệp Nhiên và Diệp Mặc vài thứ ngay cả các phụ tá cũng phần
Nhìn phần thưởng mặt chúng phụ tá hai mặt hiểu chuyện gì
Vô duyên vô cớ thưởng cho bọn thái tử phi là hối lộ bọn để cho bọn khen nàng mặt thái tử
sự sủng ái của thái tử với thái tử phi cái cũng cần đến là bọn lấy lòng thái tử phi mới đúng
Lời của editor: tui đang dự tính tuần bão đến chương 130 luôn ai hóng nè🥰