Đức Dương Quận Chúa - Chương 119
Vào đông trong phòng lò than dù ấm áp nhưng cũng buồn bực Kỷ Oánh Oánh tin mừng hơn hai tháng nôn oẹ nhiều một lúc liền kéo Ân Trường Hoan ngoài cho thông khí
Ân Trường Hoan ngoài Kỷ Oánh Oánh nghiêng như như “Ngươi biết thêm cảm thụ của lúc mang thai ”
Ân Trường Hoan: Kỷ Oánh Oánh khi gả như huấn luyện thêm sắp thành tinh
Quận vương phi Nam Dương lo lắng ngoài sẽ khiến Ân Trường Hoan nhiễm lạnh đây chính là cục cưng quý giá thể nửa điểm sơ xuất đang mở miệng để cùng Kỷ Oánh Oánh ngoài thông khí thì Cố Như Nguyệt ở đầu giường kéo tay bà bà lắc đầu
Quận vương phi Nam Dương ngây Kỷ Oánh Oánh cùng Ân Trường Hoan hai cãi ngoài
“Thái tử phi từ nhỏ đã luyện võ thân thể chút gió gì đáng ngại tẩu tử cùng thái tử phi thân là chuyện thái tử phi cũng nguyện ý cùng tẩu tử cần quá lo lắng” Sắc mặt Cố Như Nguyệt vẫn còn tái nhợt nhưng so với hai ngày thì đã lên nhiều
Quận vương phi Nam Dương nghĩ cũng cùng nữ nhi “Trước đều tẩu tử con cùng thái tử phi là đối đầu nhưng bây giờ các nàng rõ ràng là thân cũng biết truyền mấy lời đó nữa”
Cố Như Nguyệt hai đầu lông mày mang theo lo lắng
Quận vương phi Nam Dương biết tâm tình Cố Như Nguyệt Ân Bạch Tuyết mặc dù đưa nhưng Phó Dịch phân phó nha dịch thể làm khó nàng chuyện bà cho Cố Như Nguyệt nhưng Cố Như Nguyệt biết từ chỗ khác
Bà nắm chặt tay Cố Như Nguyệt “Nếu là Đoan vương đem chuyện nhẹ nhàng buông xuống vô luận là là ca ca con cũng sẽ đồng ý cùng lắm thì Cùng lắm thì chúng đưa con về phủ quận vương cũng ở phủ Đoan vương chịu uất ức”
“Cho dù phủ quận vương chúng kém hơn phủ Đoan vương nhưng còn thái tử biểu ca ở đây thoải mái tinh thần để điều dưỡng cơ thể chuyện Phó Dịch đừng hòng cho qua”
Cố Như Nguyệt bật “Ân Bạch Tuyết cũng là thân tỷ tỷ của thái tử phi”
“Nàng cũng xứng” Quận vương phi Nam Dương mỉa mai “Thái tử phi tâm tư thanh minh yên tâm sẽ giúp Ân Bạch Tuyết”
Quận vương phi Nam Dương đúng Ân Trường Hoan giúp Ân Bạch Tuyết nhưng so với Ân Bạch Tuyết nàng càng chướng mắt Phó Dịch
Thấy Phó Dịch chạm mặt Ân Trường Hoan với Kỷ Oánh Oánh “Oánh Oánh ngươi ở chỗ đợi mấy câu với Đoan vương gia”
Kỷ Oánh Oánh nhíu mày Phó Dịch gật đầu Ân Trường Hoan qua sân đến hành lang đối diện Phó Dịch theo sát phía
Phó Dịch đã lâu từng đơn độc chuyện với Ân Trường Hoan nữ nhân mặt giảm mấy phần nữ khí lời nào lúc cũng cảm giác thượng vị uy nghiêm tiểu cô nương hai gò má phấn nộn trong trí nhớ càng ngày càng mơ hồ
Vừa thấy Ân Trường Hoan mở thư viện Phó Dịch một chút cũng tin một chỉ biết ăn uống vui đùa làm chuyện như nhưng mà hiện thực dạy cho rằng thể trông mặt mà bắt hình dong Ân Trường Hoan chỉ mở thư viện mà còn chiêu nữ học sinh
Nàng so với các quý nữ thì tài mạo song hơn nhiều là từng thực sự hiểu rõ nàng
Phó Dịch rõ cảm giác gì cũng dám nghiêm túc suy nghĩ
Lấy bình tĩnh Phó Dịch lần nữa với Ân Trường Hoan cảm tạ Trịnh thái hậu vì đã cho mấy ma ma tới
Ân Trường Hoan lãnh đạm “Ta là vì Đoan vương phi cùng hài tử trong bụng cũng là vì nên hiểu lầm”
Phó Dịch khổ “Bất kể là thế nào cũng đa tạ”
Ân Trường Hoan ngước mắt dò xét Phó Dịch dung mạo tuấn mỹ y phục lộng lẫy đôi mắt lúc khác ánh mắt ôn nhu dễ khiến sa trong đó
“Huynh cảm thấy chuyện lần là ai sai” Ân Trường Hoan đột nhiên hỏi
Phó Dịch trong lòng run lên
“Ta biết Đoan vương phi sở dĩ ngã là Ân Bạch Tuyết động tay ” Ân Trường Hoan qua viện của Bạch Tuyết ngữ khí nhàn nhạt “Ta cầu tình cho Ân Bạch Tuyết nàng đã làm chuyện như thì gánh chịu hậu quả chỉ là thấy thoải mái mấy lời sẽ càng thoải mái”
“Thái tử phi mời ”
“Huynh cho thì cũng ” Ân Trường Hoan nghiêng đầu Phó Dịch “Ta hỏi cảm thấy mọi việc như hiện tại đều là Ân Bạch Tuyết sai ”
“Không ” Con ngươi Phó Dịch co lưu loát “Là do ”
Ân Trường Hoan nhạo một tiếng “Thì cũng biết”
Phó Dịch áy náy “Là với xin Bạch Tuyết càng xin Như Nguyệt”
“Đừng đem tính trong cũng cảm thấy với còn cám ơn nếu cùng Ân Bạch Tuyết tư tình thể gặp thái tử còn cùng thái tử kết làm liền cành” Ân Trường Hoan lập tức
Tâm tình nặng nề trì trệ Phó Dịch phản bác mặc dù đây là sự thật nhưng thể đừng thành thật như thế
“ thật sự xin Ân Bạch Tuyết cùng Như Nguyệt” Giọng Ân Trường Hoan bỗng nhiên lạnh lẽo “Ban đầu khi chuyện của và Ân Bạch Tuyết lộ nếu thể vượt qua áp lực của phụ hoàng mà cưới Ân Bạch Tuyết cũng kính là hán tử lo lắng bởi vì Ân Bạch Tuyết chọc giận phụ hoàng cùng ngoại tổ mẫu cho nên từ bỏ Ân Bạch Tuyết chỉ là hết lần tới lần khác từ bỏ nàng một lần một lần cho nàng hi vọng cuối cùng còn nạp nàng vương phủ”
Ân Trường Hoan Phó Dịch một chút nghi ngờ “Ta thật sự biết là nghĩ thế nào cùng Cố Như Nguyệt cầm sắt hòa minh dây dưa với Ân Bạch Tuyết Nếu lúc thể nhất đao lưỡng đoạn với Ân Bạch Tuyết thì Ân Bạch Tuyết cũng đến bước như hiện tại mà Cố Như Nguyệt cũng sẽ trở thành bộ dạng như bây giờ”
Sắc mặt Phó Dịch trắng bệch Ân Trường Hoan cho thấy trốn tránh dám đối mặt với mọi chuyện
“Phó Dịch cho cùng mọi thứ thành như bây giờ đều là do tạo thành” Ân Trường Hoan trách mắng
Phó Dịch phản bác bả vai hạ xuống mặt Ân Trường Hoan còn nửa phần vương gia uy nghiêm các hạ nhân cách đó xa thấy kinh ngạc thôi
Là vương gia của bọn họ quá ôn nhu là thái tử phi quá hung tàn
Phun một ngụm trọc khí quả nhiên tức giận thể giấu ở trong lòng vẫn là phát tiết ngoài Ân Trường Hoan “Đi xong chuyện còn tự xem mà xử lý ”
Nói xong Ân Trường Hoan nhẹ nhõm đến chỗ Kỷ Oánh Oánh Phó Dịch thấy Kỷ Oánh Oánh hỏi Ân Trường Hoan bọn họ đang cái gì Ân Trường Hoan : Không gì chỉ là dạy dỗ
Ánh mắt Phó Dịch thay đổi làm thái tử phi mở thư viện Đức Dương thật sự là bản chất thật của Ân Trường Hoan vẫn là Đức Dương quận chúa tinh nghịch nghĩa khí năm đó
Kỷ Oánh Oánh “Giáo huấn vương gia hổ là thái tử phi uy phong”
Ân Trường Hoan nhíu mày “Cho dù thái tử phi cũng dám giáo huấn thì trong lòng kìm nén khó chịu”
“A ” Kỷ Oánh Oánh thở dài “Còn nhớ rõ đó chúng ăn thịt nướng còn với ngươi là Ân Bạch Tuyết nguy hiểm căn dặn Như Nguyệt cẩn thận ngờ vẫn mắc bẫy ngươi đúng nguyên nhân sâu xa là Phó Dịch sai”
Kỷ Oánh Oánh nghiến răng căm giận “Cho nên mới nam nhân một ai ”
“Không ” Ân Trường Hoan lúm đồng tiền như hoa “Thái tử điện hạ của vẫn là nam nhân chỉ là Cố Nguyên của ngươi thì cũng biết”
Thần sắc tức giận mặt Kỷ Oánh Oánh cứng đờ loại thời điểm Ân Trường Hoan nên phụ họa nàng đó cùng nàng mắng nam nhân
Ân Trường Hoan thối chết Ân Trường Hoan thối tha ở trong lòng mắng Ân Trường Hoan hai câu Kỷ Oánh Oánh lúc mới thư thản
Bên Phó Dịch vốn dĩ thăm Cố Như Nguyệt thì tiến phòng Cố Như Nguyệt vòng đến thư phòng chạng vạng tối Ân Trường Hoan Kỷ Oánh Oánh cùng quận vương phi Nam Dương đều rời phủ Đoan vương mới chỗ Cố Như Nguyệt
“Vương gia ” Nhìn thấy Phó Dịch Cố Như Nguyệt mỉm “Vừa mới hài tử đá một cái xem nó đang cho là nó vẫn ”
Phó Dịch thấy liền ngạc nhiên đưa tay nhẹ nhàng xoa bụng Cố Như Nguyệt mặc dù thái y hài tử hiện tại đáng ngại dù thái y đến thế nào thì đối với Cố Như Nguyệt đều hữu hiệu
Hài tử động Phó Dịch cảm nhận hài tử hoạt bát cũng thất vọng đỡ Cố Như Nguyệt dựa đầu giường nghiêm mặt “Như Nguyệt chuyện thương lượng với nàng là liên quan tới Ân Bạch Tuyết”
Hai tay chăn nắm thật chặt Cố Như Nguyệt “Vương gia cứ ”
Trong gian phòng ấm áp Cố Như Nguyệt chỉ mặc một cái áo ngủ khiến nàng càng thêm vẻ sự yếu đuối cùng đáng thương
Phó Dịch hít sâu một thẳng mắt Cố Như Nguyệt “Sự việc đã tra nàng ngã đích thật là Ân Bạch Tuyết động tay chuyện là mẹ con nàng chịu ủy khuất cho dù gϊếŧ nàng cũng đủ nhưng mà ”
Hắn dừng một chút thật lâu mới tiếp tục “Là phụ bạc nàng vô luận là ban đầu hiện tại đều là với nàng nàng rơi xuống tình trạng như hiện tại tránh trách nhiệm cho nên thật sự chân thực hạ thủ ”
Cố Như Nguyệt lạnh tim giống như trong nháy mắt lọt băng thiên tuyết địa hơn nửa ngày nàng mới tìm giọng “Vương gia ý là cùng hài tử nuốt xuống cái ủy khuất ”
Phó Dịch hỏi một đằng trả lời một nẻo an bài với Ân Bạch Tuyết “Ta đem Ân Bạch Tuyết đưa khỏi kinh thành vĩnh viễn gặp nàng cũng vĩnh viễn còn liên hệ giống như xa lạ”
“Vạn nhất nàng đồng ý thì Nàng trở kinh thành tới tìm thì ”
“Người xa lạ mà thôi cần để ý”
Cần quyết đoán mà quyết đoán do dự quá nhiều dẫn đến loạn đã sớm nên làm như
Cố Như Nguyệt xuống lưng về phía Phó Dịch nàng trầm mặc một hồi “Ta hồi phủ quận vương ở một thời gian ngắn”
Phó Dịch “Được”
Lúc rời là lúc tuyết lớn khi tuyết ngừng rơi ánh sáng chiếu rọi băng mái hiên loé sáng muôn màu
“Tiểu thư Ân Bạch Tuyết ” Một nam tử tới chỗ Ân Bạch Tuyết chắp tay “Vương gia an bài đến Vĩnh Châu ở tại hạ sẽ đưa ”
Ân Bạch Tuyết cái gì cũng hỏi thản nhiên “Làm phiền ngươi”
Ân Bạch Tuyết lên xe ngựa nỗi lòng lo lắng của nam tử buông xuống bắt đầu đánh xe ngựa khỏi thành
Hắn theo vương gia phân phó Ân Bạch Tuyết nếu chịu rời sẽ trói đưa Vương gia lần là quyết tâm đưa đã từng là hồng nhan tri kỷ
Xe ngựa ấm áp lúc ở trong lao ngủ đủ làm nàng buồn ngủ nhưng đột nhiên thấy một giọng nữ quen
“Dừng xe”
Trong kinh thành xe ngựa nhanh lập tức ngừng xa phu hỏi “Tiểu thư chuyện gì ”
Một mực thấy trả lời xa phu đầu : Ân Bạch Tuyết xốc rèm cửa sổ một giọt nước từ thuận thế rơi xuống má nàng
Đồng Thục Tĩnh ôn nhu chuyện cùng nữ nhi Lâm Giai chú ý tới xe ngựa bỗng nhiên dừng ở lưng