Đức Dương Quận Chúa - Chương 118
- Nhà
- Đức Dương Quận Chúa
- Chương 118 - Đại bộ phận là Ân Bạch Tuyết, cẩn thận mua sắm
“Chàng đã đến”
Ân Bạch Tuyết chậm rãi khỏi phòng dừng ở hành lang sắc mặt một tia e ngại uất khí ngày xưa như tan biến chỉ còn sự bình tĩnh
“Chàng gọi tới đại biểu là đã biết ” Nàng Phó Dịch buồn vui oán hận “Chàng định làm gì đây chỉ đả thương vương phi mà còn hại hài tử của hẳn là tức giận nhỉ”
“Vì cái gì” Phó Dịch “Nàng như ”
“Ta cũng muốn hỏi vì cái gì” Tuyết rơi mạnh hơn trong nháy mắt đất như trải thêm một lớp tuyết trắng giọng Ân Bạch Tuyết thất thường “Hỏi rằng vì chúng đến cảnh như ngày hôm nay”
Nàng từng bước từng bước xuống cầu thang đến cạnh Phó Dịch màu xanh nhạt của váy sam như cùng hoà cùng với tuyết đất
“Vấn đề cũng thường hỏi chính từ khi rời khỏi Ân gia đã bắt đầu hỏi sáng sớm hỏi chạng vạng tối hỏi ban ngày hỏi buổi tối hỏi thế nhưng hỏi tới hỏi lui đều kết quả tựa như là ngã vũng bùn thể lên chỉ thể ngừng giãy dụa kết quả là càng lún sâu hơn”
Ánh mắt Phó Dịch phức tạp “Bạch Tuyết là với nàng nhưng nàng nên hại Như Nguyệt cùng hài tử”
“Vương gia” Ân Bạch Tuyết ngẩng đầu để ý đến Phó Dịch mà “Chàng nếu chúng gặp thì biết bao”
“Nếu chúng quen vẫn là hôn phu của Ân Trường Hoan vẫn là đại tiểu thư Ân gia chuyện của mẫu thân ruột sẽ lộ sẽ mất mẫu thân cũng sẽ mất mẫu thân ruột càng sẽ nhà rơi xuống cảnh chúng bạn xa lánh cuối cùng là rơi xuống tình cảnh trở thành một thất” Ân Bạch Tuyết chân trời mờ mịt “Thật trở khi còn bé vĩnh viễn cần lớn lên”
Phó Dịch trầm giọng “Bạch Tuyết chuyện nàng hại Như Nguyệt cùng hài tử nhất định cho nàng một công đạo”
Ân Bạch Tuyết giọng nhẹ nhàng nhưng ở trong tai Phó Dịch thì chói tai “Chàng cho rằng cố ý những lời là tha cho ”
Môi Phó Dịch mấp máy nhưng một chữ cũng chẳng lẽ đúng
“Vương phủ quá lớn mùa đông lạnh ở đây nữa” Ân Bạch Tuyết từng bước một ngoài đến giữa sân thì dừng gò má tái nhợt vì gió lạnh mà nổi lên đỏ ửng khiến sắc mặt nàng khá hơn một chút “Nếu như thể một lần cảm thấy chúng vẫn là nên gặp ”
“Bạch Tuyết ” Ngữ khí Phó Dịch lưu loát “Là với nàng”
Ân Bạch Tuyết nở nụ xinh nụ tươi phảng phất như đoá hoa mới nở đầu xuân
“Vương gia biết chén thuốc thật sự đắng đắng đến ngấm ruột gan đời của từng uống loại thuốc nào khổ như thế”
Toàn thân Phó Dịch run lên sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch phảng phất như gặp đả kích lớn
“Là với nàng”
Ân Bạch Tuyết lắc đầu lời gì cũng khỏi cửa sân mấy hộ vệ ngoài cửa cùng nha dịch
Trong đó một hộ vệ chắp tay với Ân Bạch Tuyết “Ân di nương mời”
Khoé miệng Ân Bạch Tuyết như như “Vẫn nên gọi là Ân Bạch Tuyết cái xưng hô di nương thực sự dễ cũng nó nữa”
Hộ vệ sững sờ thấy Ân Bạch Tuyết đến chỗ nha dịch “Là hại Đoan vương phi té ngã hiện tại là dẫn nha môn ”
Nha dịch ngờ tội phạm chủ động thừa nhận tội ác như chút biết làm thế nào về phía hộ vệ Mặc dù bọn chỉ là nha dịch nho nhỏ nhưng cũng rõ ràng Đoan vương đã từng vì nữ nhân mặt mà phản bội thái tử phi
Hộ vệ cũng biết nên làm gì bảo nha dịch chờ một lát tiến viện tử một lát “Mọi chuyện còn điều tra rõ còn xin Ân di nương… Không Ân tiểu thư khách khí chút”
Bọn nha dịch hai mặt cuối cùng chuyện gì đã xảy
Tuyết lớn đầy trời Ân Bạch Tuyết từng bước từng bước ngoài khỏi vương phủ Nàng đã từng cho rằng sẽ trở thành chủ nhân của cái vương phủ rộng lớn về vì tiến đây mà nàng hạ dược Phó Dịch Chỉ là khi phủ mới thấy nó giống như nàng nghĩ nam tử nàng yêu thê tử còn hài tử thậm chí vì nàng thai mà ép nàng uống thuốc vô sinh
Đi ngang qua mấy cây hoa mai Ân Bạch Tuyết dừng bước Phó Dịch từng lấy những cành hoa xuống làm trâm hoa cho nàng nhưng mà bây giờ nàng hại vợ con của đưa nàng lao ngục Đã từng lời thề mỹ hảo hôm nay đều như một trò
Nguyên lai vi phạm lương tâm đồ vật cuối cùng thể lâu dài
Nhược Vân phụng mệnh mang dược vật cùng thuốc bổ đến phủ Đoan vương cho Cố Như Nguyệt
Thân tín bên cạnh thái tử phi quan gia phủ Đoan vương tự dẫn đường thấy chạm mặt tới Ân Bạch Tuyết liền biết
Nhược Vân cũng thấy Ân Bạch Tuyết nàng ngược cảm thấy gì lạ bình tĩnh Ân Bạch Tuyết đến mặt nàng
Ân Bạch Tuyết nhớ kỹ Nhược Vân nàng dừng ở mặt Nhược Vân khẽ phúc thân
Nhược Vân trong mắt kinh ngạc chợt lóe lên lập tức tránh chỉ chịu nửa lễ
Ân Bạch Tuyết ánh mắt nhu hòa “Thái tử phi ”
Nhược Vân giật gật đầu “Thái tử phi mọi chuyện đều ”
Ân Bạch Tuyết giật tròng mắt thay đổi “Cũng nàng gả cho một phu quân như thể chứ là sai”
“Nhược Vân cô nương ” Ân Bạch Tuyết phúc thân “Xin Nhược Vân cô nương giúp chuyển lời tới thái tử phi”
Nhược Vân cảm thấy hiện tại Ân Bạch Tuyết kì lạ chút giống Ân Bạch Tuyết mấy năm Nàng từng gặp nàng khi đó thanh nhã như đoá hoa lan chập chờn trong gió
Nàng thấy Ân Bạch Tuyết chải kiểu tóc lập gia đình hai chữ di nương đến bên miệng nàng đổi thành cô nương “Cô nương thỉnh giảng”
Nghe hai chữ cô nương Ân Bạch Tuyết nở nụ vui vẻ tựa hồ thích cách xưng hô thế
Nàng “Xin Nhược Vân cô nương giúp chuyển tới thái tử phi lời xin là ma quỷ ám ảnh hi vọng thái tử phi về mọi việc đều như ý bình an khỏe mạnh”
Đối với Phó Dịch đã triệt để hết hi vọng Ân Bạch Tuyết chợt phát hiện nàng cũng hơn Phó Dịch là bao thậm chí còn đáng ghét hơn nhưng quá khứ thể nàng chỉ thể xin dù Ân Bạch Tuyết chút nên lời
Nhược Vân gật đầu “Ta sẽ chuyển cho thái tử phi”
“Vậy thì ” Ân Bạch Tuyết khẽ gật đầu sang một bên nhường đường “Cũng chúc Nhược Vân cô nương cả đời trôi chảy”
Nhược Vân gật đầu trong vương phủ
Quản gia theo Nhược Vân nghĩ đến cảnh trong lòng bất châm chước một hồi lâu mới “Vương phi sở dĩ ngã là do Ân di nương cho làm”
Sớm biết sẽ như hôm nay thì lúc còn làm Nhược Vân ở trong lòng thở dài một tiếng nhàn nhạt với quản gia “Thật Chỉ là nếu Đoan vương gia lúc đem nàng trong phủ cũng sẽ những chuyện ngươi đúng ”
Quản gia trì trệ thần sắc hổ kinh nghi đây là ý gì chẳng lẽ vị thân tín của thái tử phi mặt thay Ân Bạch Tuyết
Hắn quan sát tỉ mỉ sắc mặt Nhược Vân thấy bất kỳ dị thường gì mãi đến khi đến phòng Cố Như Nguyệt nàng cũng tiếp tục chủ động nhắc tới Ân Bạch Tuyết nữa quản gia lúc mới miễn cưỡng nhẹ nhàng thở
Quản gia là quá ưu tâm Nhược Vân sẽ câu là đáng thương cho Ân Bạch Tuyết chỉ là thích Phó Dịch thôi Nếu Phó Dịch nhiều chuyện cũng sẽ thành như hiện tại Cố Như Nguyệt cũng sẽ ở bên trong
Lúc Ân Trường Hoan nhận tin là tại chạng vạng tối Nhược Vân hồi cung cho nàng biết
Nghe Nhược Vân xong Ân Trường Hoan thở dài trong lòng chút khó chịu Không vì Ân Bạch Tuyết cũng vì Cố Như Nguyệt chỉ là đơn thuần đối với chuyện cảm thấy lòng chua xót
“Về cần chuẩn đồ tránh thai nữa”
“A” Chủ đề chuyển biến quá nhanh Nhược Vân sững sờ Ân Trường Hoan thật lâu mới phản ứng là ý gì kinh hỉ “Quận chúa sợ ”
Quá kinh ngạc ngay cả quận chúa cũng gọi
“Sao thể sợ” Ân Trường Hoan liếc mắt “ cũng thể vì sợ mà sinh cảm thấy sinh hẳn sẽ dễ dàng”
“Vì cái gì”
“Bởi vì là Ân Trường Hoan”
Nhược Vân im lặng a kỳ thật nàng cũng cảm thấy quận chúa sinh con sẽ dễ những nông phụ sinh con đều dễ dàng như quận chúa mỗi ngày đều vận động hơn mấy nông phụ nhiều thể sinh nhưng lời thể cho quận chúa
“Vậy cần cho thái tử điện hạ ” Nhược Vân hỏi
Ân Trường Hoan nghĩ nghĩ “Không cần chờ cho niềm vui bất ngờ ”
“Vậy cái kinh hỉ nhất định sẽ nhanh là ” Dù thái tử và thái tử phi ân ái như thế
Ân Trường Hoan một chút cũng hổ thẳng “Đó là đương nhiên”
Hai ngày khi Cố Như Nguyệt định thì Ân Trường Hoan phủ Đoan vương thăm nàng
Trịnh thái hậu phái ma ma tới tác dụng lớn quận vương phi Nam Dương lôi kéo tay Ân Trường Hoan ngừng lời cảm tạ Quả nhiên là con dâu mà bà coi trọng thật sự quá chỉ tiếc nhi tử phúc phận cưới một…
Quận vương phi Nam Dương đầu Kỷ Oánh Oánh vặn Kỷ Oánh Oánh cầm một quả ướp lạnh chuẩn ăn nàng đột nhiên a một tiếng làm mọi cả kinh về phía nàng
Bà chạy tới chỗ Kỷ Oánh Oánh sốt ruột lấy quả ướp lạnh của Kỷ Oánh Oánh “Trời lạnh như con ăn cái làm gì con biết trong bụng con còn một cái”
Nói xong Kỷ Oánh Oánh quận vương phi Nam Dương đầu phân phó nha lấy cho Kỷ Oánh Oánh một phần tổ yến đến lúc nha rời nàng đột nhiên thấy Ân Trường Hoan liền bảo nha bưng hai phần
“Ngươi ” Ân Trường Hoan kinh ngạc bụng Kỷ Oánh Oánh
Kỷ Oánh Oánh nguyên bản đang bình thường nhưng thấy dáng vẻ Ân Trường Hoan như mặt trời mọc từ hướng tây nàng tức giận “Làm thể mang ư”
Cố Nguyên cũng bất lực nàng mang thai là chuyện sớm muộn thôi
“Ngươi đương nhiên có thể mang” Ân Trường Hoan sờ sờ bụng Kỷ Oánh Oánh động tác cực kỳ nhẹ nhàng thấy Ân Trường Hoan thận trọng như Kỷ Oánh Oánh lấy tay đặt lên tay Ân Trường Hoan động tác lớn chỉ thấy tiếng bộp “Muốn sờ thì cứ sờ ngươi như thế thật giống như là một con búp bê ”
Bị động tác của Kỷ Oánh Oánh làm giật nảy đợi một hồi thấy Kỷ Oánh Oánh gì khó chịu nàng mới thở phào nhẹ nhõm hỏi “Ngươi sợ ”
“Cái mà sợ” Kỷ Oánh Oánh quan trọng “Không chỉ là sinh một đứa bé thôi ”
Ân Trường Hoan nuốt nước miếng từ hôm nay trở hình tượng Kỷ Oánh Oánh trong lòng nàng trở nên cao lớn