Đức Dương Quận Chúa - Chương 115
“Sở Bạch bái kiến thái tử và thái tử phi” Sở Bạch lên vái chào buộc tóc quan tinh xảo khiến giống như một quý công tử thế gia
Ân Trường Hoan thấy trong lòng a một tiếng Sở Bạch thật sự tiêu bạc như cứ tiếp tục như thế một ngàn lượng chắc sẽ còn lâu
Giọng Diệp Hoàn thanh lãnh “Miễn lễ”
Sở Bạch dậy Diệp Hoàn mà với Ân Trường Hoan một tiếng “Chúc mừng thái tử phi tin tưởng về thư viện Đức Dương do ngài lãnh đạo nhất định thể phát triển càng ngày càng trở thành thánh địa trong lòng sách”
Diệp Hoàn khinh thường liếc Sở Bạch một chút khóe miệng lướt qua như như lạnh đúng là miệng lưỡi trơn tru biết ăn dễ mê hoặc Trường Hoan cho rằng Trường Hoan dễ dụ như vậy
“Cám ơn” Diệp Hoàn nghĩ như liền thấy Ân Trường Hoan cám ơn nghiêng đầu thấy Ân Trường Hoan tươi rạng rỡ với Sở Bạch “Nếu thật sự là thì mơ cũng tỉnh”
Diệp Hoàn: …
Đây là lễ phép lễ phép là một thái tử rộng lượng
Cũng may Ân Trường Hoan xong cũng đầu sang chỗ Diệp Hoàn “Ta dẫn ngươi xem chút đường của thư viện còn sai xây một tàng thư lâu về tất cả sách trong thiên hạ đều ở đây”
Thần sắc Diệp Hoàn nhàn nhạt “Không vội” Hắn giương mắt về phía Sở Bạch thản nhiên “Nghe viện trưởng thư viện Đức Dương là ngươi đề cử cho thái tử phi thay Trường Hoan với ngươi một tiếng cám ơn”
Ân Trường Hoan oán thầm cần giúp nàng nàng đã cho một ngàn lượng bạc đấy
“Thái tử tuyệt đối nên như Sở Bạch dám nhận” Sở Bạch chắp tay thụ sủng nhược kinh “Thái tử phi chỉ ân cứu mạng với tại hạ mà còn cho tại hạ một ngàn lượng bạc tại hạ bây giờ chính là của thái tử phi vì thái tử phi mà nghĩ kế là chuyện đương nhiên”
Ân Trường Hoan cả kinh như trợn lồi mắt Diệp Hoàn vốn thích ăn dấm Nghe lời như đủ đặc biệt Nàng sốt ruột đầu thấy khoé môi Diệp Hoàn nở nụ ôn tồn lễ độ phảng phất như một chút cũng tức giận nhưng Ân Trường Hoan thể buông lỏng cảnh giác bởi vì nàng ở cùng Diệp Hoàn lâu như đã sớm biết đây là biểu hiện đang tức giận
“Ngươi… Ngươi… Ngươi nên lung tung ” Ân Trường Hoan vội vã đến lắp bắp “Ngươi là của từ khi nào của dù là hiện tại tương lai đều chỉ một Hoàn Hoàn thôi dù là một chút cũng ngươi”
Ân Trường Hoan gấp đến độ mặt đỏ rần “Ta cứu ngươi cho ngươi một ngàn lượng tiền bạc ngươi cũng thể lấy oán trả ơn”
Diệp Hoàn sửng sốt Sở Bạch sửng sốt cung nhân cũng cũng đều sửng sốt bọn họ thấy cái gì Hoàn Hoàn
Sở Bạch bật dáng tươi sáng tỏ “Là tại hạ sai mong thái tử thái tử phi bỏ qua cho ý của là thái tử phi đối với ơn chính là thuộc hạ của thái tử phi thay thái tử phi nghĩ kế là điều đương nhiên”
Thở một Ân Trường Hoan thu liễm chân thành “Thận trọng từ lời đến việc làm ngươi còn cần chú ý nhiều”
Ân Trường Hoan còn thật tình chuyện với Sở Bạch cho dù là lần đàm luận về viện trưởng cho thư viện Sở Bạch thể cảm giác Ân Trường Hoan là đang thông tri cũng là đang… Cảnh cáo
Ân Trường Hoan là chỉ biết mặt mặc dù nàng đích xác thưởng thức nhưng trong lòng biết rõ cái gì quan trọng hơn Hắn cảm giác nếu như làm tổn thương thái tử Ân Trường Hoan nhất định sẽ bỏ qua dù là đến nữa
“Dạ” Sở Bạch chắp tay “Cẩn tuân thái tử phi dạy bảo”
Ân Trường Hoan khoát khoát tay kéo Diệp Hoàn rời Muốn an vẫn là sớm rời xa Sở Bạch
Ân Trường Hoan dẫn theo Diệp Hoàn tàng thư lâu là một tòa lâu cao bốn tầng dựa thế núi mà xây lên bây giờ còn thành nhưng đã thể thấy hình thức hùng vĩ
“May mà thủ hạ biết tu kiến của bằng thì cũng sửa nổi toà tàng thư lâu ”
Diệp Hoàn tàng thư lâu nửa ngày ánh mắt tán thưởng “Nàng định gọi nó là tàng thư lâu”
“Đương nhiên ” Ân Trường Hoan lập tức lắc đầu “Một ngôi lâu cao như vậy là tàng thư thể lấy một cái tên phổ thông như thế”
“Vậy để cho nó một cái tên” Diệp Hoàn suy tư chốc lát “Không bằng gọi là lâu Đức Dương ”
“Lâu Đức Dương”
Diệp Hoàn gật đầu “Lâu Đức Dương của thư viện Đức Dương của học sinh Đức Dương”
Ân Trường Hoan vẫn cảm thấy da mặt nàng dày nhưng lời mặt của nàng dần nóng lên “Đây là biết ngượng ”
“Sẽ ” Diệp Hoàn mặn nhạt “Ta còn đặt tên núi thành Đức Dương ”
Khoé miệng Ân Trường Hoan giật một cái chẳng lẽ là Sở Bạch kíƈɦ ŧɦíƈɦ đến hung ác cho nên mới những lời
Lúc rời Phương Dục dẫn theo mấy nữ học sinh tới cửa tiễn nàng Các nàng mỗi đều mặc y phục giống như đúc sạch sẽ gọn gàng đó là đồ mà Ân Trường Hoan đặc biệt vì những hài tử mà chuẩn
Trong đó nữ học sinh ước chừng tám ~ chín tuổi cầm một cái vòng hoa đội đầu đến chỗ Ân Trường Hoan “Thái tử phi nương nương phu tử đều là bởi vì cố gắng của nên chúng mới thể ở chỗ học mới thể mặc y phục sạch sẽ ăn đồ ăn ngon ở chỗ đại diện cho các học sinh nữ với ngài một tiếng cám ơn”
Nữ học sinh bái Ân Trường Hoan một lạy đó đem vòng hoa đưa cho Ân Trường Hoan “Đây là hoa mà chúng hái trong núi đưa cho thái tử phi nương nương hi vọng thái tử phi nương nương có thể vĩnh viễn khỏe mạnh mỹ lệ” Cô bé Diệp Hoàn “Cùng thái tử điện hạ cầm sắt hòa minh tương kính như tân”
Ánh mắt nữ học sinh thanh tịnh giọng non nớt trong con mắt tràn đầy cảm kích với Ân Trường Hoan Ân Trường Hoan ánh mắt chua chua Hoa cúc phổ thông ở núi đều nhiều nhưng Ân Trường Hoan cảm thấy cho dù là mẫu đơn thược dược trong cung cũng sánh bằng
Nàng nhận lấy hoa cúc khom lưng mỉm nữ học sinh “Vậy các nhất định học cho thật giỏi nếu sẽ đào thải đấy”
Nữ học sinh câu nửa điểm sợ hãi ngược còn kích động lòng tin tràn đầy “Nương nương yên tâm chúng nhất định sẽ đào thải” Quay đầu với các nữ học sinh “ ”
“Phải” Các nữ học sinh cùng kêu lên cực kỳ khí thế
Nữ học sinh Ân Trường Hoan một tiếng “Nương nương yên tâm chúng khẳng định sẽ hơn nam học sinh sẽ để mất mặt”
Nói xong còn khinh thường liếc qua mấy nam học sinh đối diện Ân Trường Hoan
Ân Trường Hoan mím môi nàng là bồi dưỡng nữ học sinh đề cao địa vị nữ tử nhưng dáng vẻ nữ học sinh giống như chút đúng lắm
Nam học sinh cũng dễ chèn ép nữ học sinh xong lập tức một biểu đạt thành tâm với Ân Trường Hoan “Nương nương chúng cũng sẽ cố gắng” Hắn lườm nữ học sinh nhấn mạnh “Sẽ bại bởi một đứa trẻ con hoàng mao (*)”
(*) Hoàng mao: từ bên TQ là để chỉ màu vàng của tóc (hình như ý là trêu chọc )
Nam học sinh mới mười tuổi lời chỉ khiến ghét bỏ mà còn cảm giác đáng yêu
Nữ học sinh thể để nam học sinh hai tay chống nạnh gò má phình lên thở hồng hộc hỏi “Ngươi ai là hoàng mao”
Nam đồng học làm mặt quỷ “Ai hoàng mao thì chính là đó”
Nữ học sinh tự chủ sờ lên mái tóc đó về phía một nam học sinh “Trong số các ngươi cũng tóc vàng ”
Nam học sinh còn cũng phát hiện chuyện khỏi hằm hằm nam học sinh nữ học sinh thấy các nam học sinh nội chiến liền nỗi đau của khác
Nhất thời cửa thư viện Đức Dương đều là tiếng thanh thúy của các hài tử như khúc nhạc nhất mà Ân Trường Hoan từng
“Hoàn Hoàn kỳ thật ban đầu chẳng qua là cảm thấy tiền bạc của quá nhiều tìm một chỗ để tiêu bớt ” Trên xe ngựa Ân Trường Hoan với Diệp Hoàn “Thế nhưng thấy bọn nhỏ vui như đột nhiên cảm động cảm thấy thật sự quá vĩ đại”
Diệp Hoàn bật “Không nàng cảm thấy mà là nàng thật sự vĩ đại Nàng làm chuyện mà nhiều làm mặc kệ thư viện Đức Dương tồn tại bao lâu nghĩ dù trăm ngàn năm mọi đều sẽ biết đã từng một nữ tử tên Ân Trường Hoan nàng khởi đầu cho việc tuyển nhận nữ học sinh”
“Thật ”
“Đương nhiên”
Khó một lần cùng xuất cung trở kinh thành lập tức trở về cung Diệp Hoàn dẫn Ân Trường Hoan ăn một chỗ nướng thịt mới mở trong kinh thành
Ân Trường Hoan “Cùng gọi Cố Nguyên cùng Kỷ Oánh Oánh đến vặn để cảm tạ Kỷ Oánh Oánh giúp gϊếŧ gà dọa khỉ”
Cố Nguyên tuy là nam nhưng đã thành thân thế là Diệp Hoàn sảng khoái đồng ý phái phủ quận vương Nam Dương thông tri Cố Nguyên chờ bọn họ tới thì mấy Cố Nguyên cũng đến nhưng chỉ Cố Nguyên và Kỷ Oánh Oánh mà còn Cố Như Vận cùng Lý San San
Kỷ Oánh Oánh nhỏ giọng với Ân Trường Hoan “Lúc của các ngươi đến thì chúng cũng đang ngoài nên cùng ”
Nếu là tầm thường khả năng sẽ tránh nhưng hai là biểu bảo các nàng tránh chút lắm huống hồ cũng từng thoải mái
Ân Trường Hoan gật đầu “Thảo nào các ngươi nhanh như ” Dù nàng cùng Diệp Hoàn đơn độc dùng bữa nhiều thêm vài nàng cũng để ý
Kỷ Oánh Oánh sát bên Ân Trường Hoan nhỏ giọng với Ân Trường Hoan “Ngươi biết chuyện của Ân Bạch Tuyết”
“Ngươi biết” Ân Trường Hoan đảo thịt nướng “Cố Như Nguyệt cho ngươi”
“Nàng còn lâu mới cho mấy cái ” Kỷ Oánh Oánh nhỏ giọng “Cố Như Nguyệt mang thai hai ngày cùng mẫu thân Cố Nguyên phủ Đoan vương thăm Cố Như Nguyệt nên đụng Ân Bạch Tuyết ở đó nàng hiện tại còn giống ”
“Sao giống”
“Cảm giác cực kỳ âm u giống như một con rắn độc thừa dịp ngươi cẩn thận sẽ cắn ngươi một cái” Kỷ Oánh Oánh khoa trương a một tiếng “Cái ánh mắt mà thấy lúc ban đêm khi sẽ gặp ác mộng May mà nàng ở phủ của nếu mà chịu nổi”
Ân Trường Hoan gắp miếng thịt nướng xong cho Diệp Hoàn “Vậy ngươi nhắc nhở Cố Như Nguyệt Người nàng hận nhất là tiếp theo sợ sẽ là Cố Như Nguyệt Cố Như Nguyệt đang mang thai cẩn thận vẫn hơn”
“Ta đương nhiên nhắc nhở nàng chỉ là nàng ngoại trừ chú ý hơn thì cũng biện pháp nào khác” Kỷ Oánh Oánh mói “Muốn thì vẫn là Phó Dịch cặn bã nếu là Cố Nguyên dám để ở trong nhà một di nương như thế thì xem rút gân lột da sống chết xong”
Hai bọn họ nhỏ Cố Nguyên chợt thấy phía lưng lạnh toát theo bản năng về phía Kỷ Oánh Oánh
Kỷ Oánh Oánh híp mắt một tiếng gắp một bắp ngô đã nướng cháy cho Cố Nguyên “Nào ăn nhiều một chút sẽ cho thân thể”
Cố Nguyên thấy trong bát Diệp Hoàn đầy thịt bắp ngô cháy của khỏi nghi hoặc đều là phu quân vì cái gì sự khác biệt lớn như