Đức Dương Quận Chúa - Chương 114
- Nhà
- Đức Dương Quận Chúa
- Chương 114 - Nàng cố gắng nghiêm túc như vậy, nhất định có thể thành công
Sau ba ngày Phương Lễ đồng ý lời mời của Ân Trường Hoan nguyện ý đảm nhiệm chức viện trưởng thư viện Đức Dương
Cùng lúc đó tin Ân Trường Hoan mở thư viện tuyển nhận nữ học sinh truyền khắp kinh thành
Người kinh thành kinh hãi Ân Trường Hoan mở thư viện thì cũng thôi còn chiêu nữ học sinh hơn nữa còn học cầm kỳ thư họa nữ công trù nghệ mà là học chung với nam tử nàng đây là làm gì
Có giận dữ mắng mỏ Ân Trường Hoan Ân Trường Hoan là làm ẩu là đang hủy hoại mất khuê danh của nữ học sinh nhưng cũng tán thưởng Ân Trường Hoan mặc dù những đại bộ phận là nữ tử nhưng cũng một bộ phận là nam tử
Có quan viên đang tham gia việc thì thấy hoàng đế tự đề chữ cho thư viện nhớ tơi tham quan Uông ngự sự Ân Trường Hoan và Đại Lý tự thiếu khanh thái tử tư tình những quan viên trong nháy mắt còn chút phẫn nộ
Đối với Ân Trường Hoan bọn nếu thể nhẫn thì nhẫn thể nhịn ngẫm chỗ dựa phía Ân Trường Hoan bọn vẫn là nên nhẫn
Thế là triều đình yên tĩnh như dân gian vì chuyện mà làm cho túi bụi trong đó nam thư sinh lợi hại nhất bọn dám Ân Trường Hoan liền nữ học sinh
“Nữ tử chỉ nên ở nhà giặt quần áo nấu cơm giúp chồng dạy con”
“Trâu đúng nữ tử tài chính là đức”
“Chẳng lẽ các nàng nghĩ sách là thể triều đường buồn sách là thứ mà tùy tiện một cũng thể ư”
Một thư sinh nháy mắt hiệu “Có lẽ các nàng sách mà là vì gặp riêng nam nhân”
Mấy vang ngôn ngữ thô lậu giống sách mà vô cùng lưu manh khiến khác thấy chán ghét
Lúc bọn càng càng quá phận càng càng khó lọt tai thì bên cạnh một chiếc xe ngựa ngừng một nữ nhân từ bên trong nổi giận với mấy nam nhân “Bại hoại”
Nữ nhân chính là Kỷ Oánh Oánh nàng mới từ trong cung trong cung khen ngợi hành động của Ân Trường Hoan Nàng mặc dù thích Ân Trường Hoan nhưng với đối chuyện lợi cho quốc gia nàng đương nhiên giơ hai tay hai chân ủng hộ
Nghe thấy cuộc đối thoại của mấy càng càng bốc hỏa liền bảo xa phu ngừng xe ngựa
Những mặc dù hung hăng như nhưng thấy hộ vệ của Kỷ Oánh Oánh đeo đao lập tức liền run chân
“Phu nhân là ai” Một nam tử nuốt nước bọt “Không biết chúng đã chọc phu nhân ở chỗ nào”
“Chọc ở ” Kỷ Oánh Oánh lạnh “Các ngươi dám chọc tới bản quận chúa”
“Quận chúa là quận chúa” Người bên cạnh xem náo nhiệt hoảng sợ
Mọi đều thích xem náo nhiệt lúc trong một giây lát liền vây quanh một vòng
“Ta biết nàng là Nhu Lạc quận chúa hiện tại là thế tử phi của phủ quận vương Nam Dương Nghe hoàng thượng sủng ái nhất chính là nàng cùng thái tử phi”
“Đây là chuyện gì” Có biết chuyện gì xảy hỏi “Chẳng lẽ là quận chúa ỷ thế hiếp ”
“Mới ” Một thư sinh đám “Là mấy thái tử phi chiêu nữ học sinh là đúng miệng lưỡi sạch sẽ chắc hẳn Nhu Lạc quận chúa là thấy mấy câu mới xuống xe ngựa tìm bọn tính sổ”
“A Không Nhu Lạc quận chúa cùng thái tử phi quan hệ ”
Một nữ nhân ăn mặc phong trần đầu trừng nam nhân “Nghe loại lời mặc kệ quan hệ thì đều sẽ mặt ngươi là ai ngươi biết các nàng quan hệ ư”
Nàng lạnh lùng a một tiếng nửa nửa “Hay là ngươi cũng cảm thấy nữ tử nên học”
Nam nhân nữ nhân đến á khẩu trả lời đầu tránh ánh mắt nữ nhân phát hiện nữ nhân xung quanh phần lớn đều căm tức Nếu là ánh mắt là đao đại khái đã đâm thủng trăm ngàn lỗ mà chết
Mấy còn đàm luận vui vẻ thấy Kỷ Oánh Oánh là Nhu Lạc quận chúa thì càng sợ nhưng dám chạy đáng thương nhưng vây xem ai đồng tính với bọn
“Nói các ngươi vui vẻ tại ” Kỷ Oánh Oánh lắc lắc roi ngựa trong tay bởi vì hâm mộ Ân Trường Hoan đùa nghịch roi uy phong nàng liền tùy thân mang theo một cây roi chỉ là roi ngựa phòng ngừa lúc vung roi rơi chính
Tiếng roi ngựa như xé gió vù vù vang rõ ràng đánh nhưng mấy nam nhân ngừng run rẩy cuối cùng chịu nổi áp lực bịch một tiếng quỳ xuống dập đầu cầu xin tha thứ “Quận chúa thứ tội”
“Ta còn tưởng rằng các ngươi tài giỏi lắm cơ” Kỷ Oánh Oánh mỉa mai một tiếng “Kết quả đều là một lũ hèn hạ còn xem thường nữ tử thấy các ngươi ngay cả gót chân của nữ tử cũng sánh nổi”
Một nam nhân phục ngẩng đầu gì đó chỉ là một chữ roi liền quất về phía lưu một vết máu
Tổn thương nặng nhưng đau nam nhân đau như thêm dũng khí cả giận “Quận chúa là thể tùy ý đánh ”
Kỷ Oánh Oánh vô tội “Ta đánh Ta rõ ràng là đánh một con con rệp”
“Ngươi” Nam nhân che lấy vết thương đỏ hồng mắt gầm thét “Ta Đại Lý tự cáo ngươi”
“Ngươi cáo biết như thế nào Có tìm dẫn ngươi thuận tiện cho Đại Lý tự khanh là ngươi chửi bới thái tử phi thế nào chửi bới nữ học sinh ”
“A đúng ” Kỷ Oánh Oánh vỗ trán một cái giống như là đột nhiên nhớ tới cái gì “Ta quên cho ngươi Đại Lý tự khanh là biểu cữu cữu của thái tử phi ngươi yên tâm ông nhất định sẽ theo lẽ công bằng mà làm”
“Hắn nào dám cáo quận chúa” Có xem náo nhiệt “Đọc sách vài chục năm ngay cả đồng sinh(*)còn đỗ”
(*) Theo chế độ thi cử ngày xưa thì chia làm các cấp bậc như :
Đồng sinh -> Tú tài ->Cử nhân -> Thám hoa -> Tiến sĩ-> Trạng nguyên
(Đây là theo những gì tìm hiểu đc nếu thiếu sót gì thì mọi cứ cmt góp ý nhé)
Kỷ Oánh Oánh phối hợp ồ thật dài “Vừa châm biếm nữ học sinh còn tưởng rằng là trạng nguyên ngờ tới ngay cả đồng sinh cũng ”
Mọi thấy Kỷ Oánh Oánh thân cận với dân như thế đầu tiên là kinh ngạc đó liền mồm năm miệng mười trào phúng nam nhân
Nam nhân giận hổ sắc mặt tái xanh ánh mắt Kỷ Oánh Oánh hung ác nham hiểm nhân lúc Kỷ Oánh Oánh cho đem bọn đến nha môn thừa dịp hộ vệ để ý rút từ trong ngực một cây đao đâm về phía Kỷ Oánh Oánh nhưng hai bước một liền bay tới cũng đập thẳng nam nhân xuống mặt đất
Nam nhân hộ vệ trở tay áp chế Kỷ Oánh Oánh đến chỗ nam tử đạp bay ngữ khí lắm “Sao tới đây”
Mặt Cố Nguyên như lạnh sương “Ta đến thì biết hôm nay sẽ thế nào”
Hắn phân phó hộ vệ “Dám can đảm hành thích quận chúa trực tiếp áp Đại Lý tự”
Kỷ Oánh Oánh còn nghiêng đầu với nam nhân “Lần cần chính của sẽ dẫn Đại Lý tự nhớ đến cáo nha”
Cố Nguyên chỉnh trâm cho Kỷ Oánh Oánh bất đắc dĩ “Nàng sợ chút nào ”
“Có gì mà sợ ” Kỷ Oánh Oánh “Bên cạnh nhiều như chẳng lẽ còn thể làm thương”
Cố Nguyên còn lời nào để chính xác cho dù nam nhân cũng thể đả thương Kỷ Oánh Oánh nhưng ấm ức thế là cả buổi tối thu thập Kỷ Oánh Oánh kết quả chính là ngày thứ hai lưng đều là vết cào móng tay của Kỷ Oánh Oánh
Việc Kỷ Oánh Oánh thu thập mấy tên thư sinh chửi bới việc thái tử phi chiêu nữ học sinh truyền khắp kinh thành cũng truyền đến Đông Cung
Ân Trường Hoan hừ hừ “Coi như nàng lương tâm”
Đinh Tiến “Bởi vì Nhu Lạc quận chúa nên hiện tại nào dám chuyện ngài chiêu nữ học sinh”
Ân Trường Hoan hài lòng một tiếng chuyện nữ học sinh nhanh như đã truyền chính là do nàng phái an bài Nàng kiên nhẫn để chờ những bất mãn xuất hiện còn bằng để bọn đủ trong một lần
Vốn dĩ nàng nghĩ đến tìm đối tượng gϊếŧ gà dọa khỉ ngờ Kỷ Oánh Oánh đoạt
“Chuyện cần để ý đến” Nàng hỏi “Học sinh chiêu đến thế nào”
“Rất lúc đầu ngài mở thư viện bách tính đều tín nhiệm những lúc đầu đồng ý cho hài tử cũng đều đã đem hài tử đưa tới ”
“Nữ học sinh ”
“Không nhiều bằng nam học sinh nhưng so với chúng dự đoán thì nhiều hơn” Không phụ mẫu nào cũng nguyện ý cho nữ nhi học đa số đều bắt nữ tử ở nhà làm việc
“Vậy là từ từ sẽ cần nóng nảy” Thấy Đinh Tiến vẻ do dự Ân Trường Hoan “Có chuyện thẳng”
Đinh Tiến hít sâu một “Đọc sách một chuyện ngắn hạn chủ tử ngài một mực cho tu sửa thêm về học sinh càng ngày càng nhiều đến lúc đó
Ân Trường Hoan “Ta đương nhiên biết sách một chuyện ngắn hạn mà cũng mỗi đều thích hợp sách cho nên ngươi yên tâm điểm đã sớm cân nhắc học viện sẽ cử hành thi cử định kỳ học sinh thể đạt tới yêu cầu thì thể tiếp tục học tập ở đây”
Cái tàn khốc nhưng nàng thể làm thế
Chọn một ngày hoàng đạo Ân Trường Hoan và Diệp Hoàn cùng thư viện Đức Dương treo biển tên
Ân Trường Hoan lúc đầu Diệp Hoàn nhưng nàng đem mọi chuyện xong thì Diệp Hoàn “Chuyện của nàng cũng là chuyện của dù bận cũng ”
Huống chi ở đó còn một tên Sở Bạch thân phận rõ
Kết quả điều tra Sở Bạch đã là một cử nhân bình thường đến kinh thành chờ sang năm thi khoa cử nhưng Diệp Hoàn hài lòng với kết quả nên đã phái đất Thục tiếp tục điều tra
Diệp Hoàn đã đến như Ân Trường Hoan đương nhiên sẽ từ chối Trịnh gia Ân gia Vương gia Đồng gia Diệp gia Kỷ gia Cố gia là các thế gia quý tộc đều phái trong nhà đến xem lễ thậm chí Triệu gia cũng tới
Treo xong bảng hiệu dùng xong bữa trưa đưa tiễn khách nhân Ân Trường Hoan dẫn Diệp Hoàn tham quan thư viện
Thư viện xây ở giữa sườn núi học sinh đương nhiên sẽ về nhà mà ở cho nên còn phòng ở để học sinh dừng chân bởi vì cả nam và nữ cho nên chỗ dừng chân cũng chia thành hai bộ phận đồng thời Ân Trường Hoan còn phái tuần tra giữ vững sự an cho nữ học sinh
“Ta đã chiêu hơn mấy chục nữ học sinh còn mấy vị nữ phu tử tin tưởng về nữ tử cũng thể triều đình vì bách tính trong thiên hạ làm việc trở thành rường cột nước nhà”
Nói lời Ân Trường Hoan ngẩng đầu hai mắt đều tràn đầy ước mơ sáng xinh làm kinh ngạc
“Nhất định thể ” Diệp Hoàn Ân Trường Hoan mỉm “Nàng cố gắng nghiêm túc như nhất định thể thành công”
Người khác rõ nhưng biết Ân Trường Hoan vì thư viện mà bao nhiêu dụng tâm thậm chí lúc chuyện phiếm buổi tối đều là thư viện
“Có tới ” Ân Trường Hoan đầu đến là Sở Bạch lẽ là bởi vì hôm nay thư viện treo biển tên cũng lẽ là nhận ngân phiếu một ngàn lượng của nàng hôm nay Sở Bạch mặc một bộ y phục màu trắng mới tinh phía thuê tơ bạc ám văn ánh mặt trời thể chiếu sáng rạng rỡ
Ân Trường Hoan theo bản năng Diệp Hoàn Quả nhiên thần sắc còn ôn nhu nay khóe miệng như như cong cong khiến thấy sự ôn hòa mà ngược loại cảm giác băng lãnh