Đức Dương Quận Chúa - Chương 112
- Nhà
- Đức Dương Quận Chúa
- Chương 112 - Chàng Muốn Nhưng Mà Ta Thực Sự Không Nỡ
“Đa tạ quận chúa nâng đỡ” Sở Bạch hướng Ân Trường Hoan vái chào ngữ khí cung kính “Sở Bạch nhất định dốc hết lực để lãng phí gương mặt ”
Ân Trường Hoan: Sao loại cảm giác như đối phương đang chế nhạo nàng
Cho hộ vệ một ánh mắt hộ vệ đưa ngân phiếu một ngàn lượng lượng cho Sở Bạch Ân Trường Hoan “Về chuyện gì thể cho Đường quản sự sẽ giúp ngươi giải quyết”
Thừa dịp Sở Bạch còn bay cao cho thêm một ân tình về bay cao là thể kiếm tiện nghi
Sở Bạch chút ngoài ý như như “Đa tạ thái tử phi chỉ là chẳng lẽ đây cũng là bởi vì gương mặt Sở Bạch”
Ân Trường Hoan ấn tượng tệ về Sở Bạch tuy là sách nhưng cứng nhắc thế là hỏi “Ngươi cứ xem”
“Xem là” Sở Bạch bật “Chờ trở về quê quán tại hạ nhất định đốt thật nhiều tiền giấy cho mẫu thân cảm tạ cho gương mặt ”
“Đây là tuyệt đối” Ân Trường Hoan thổi phù một tiếng bật lâu gặp ai thú vị như “Ta hồi kinh ngươi học cho giỏi”
Ân Trường Hoan đang xuống bậc thang Sở Bạch ngăn “Khoan đã”
“Còn việc”
“Sở Bạch ngẫu nhiên thái tử phi đang tìm làm viện trưởng thư viện”
Ân Trường Hoan gật đầu “Là chuyện như thế nào”
Đường quản sự thể làm quản sự nhưng làm viện trưởng vẫn là chút đủ tư cách
“Tại hạ quen biết một giới thiệu cho quận chúa” Cửa thư viện một cái đình nhỏ Sở Bạch chỉ đình “Không bằng chúng trong đình chuyện”
Ân Trường Hoan gật đầu nàng cảm thấy Sở Bạch bắn tên đích cho nên biết đề cử là ai
Tiến đình Sở Bạch cũng khách khí với Ân Trường Hoan lúc Ân Trường Hoan cho xuống chuyện an vị “Người họ Phương tên Lễ là hơn hai mươi năm thi đỗ trạng nguyên chỉ là bởi vì thích ứng với quan trường làm quan mấy năm thì từ chức ở nhà mở một thư viện nhỏ đó lâu thư viện xảy một số việc nên giải tán bây giờ đang rảnh rỗi ở nhà
”
“Trạng nguyên” Trạng nguyên thì lợi hại nhưng làm viện trưởng tựa hồ còn kém
Như suy nghĩ Ân Trường Hoan Sở Bạch “Ta đã qua với quản sự biết thái tử phi là làm một thư viện lớn Sở Bạch phỏng đoán thái tử phi là tìm một đại nho tới làm viện trưởng thư viện”
Ân Trường Hoan từ chối cho ý kiến
Sở Bạch “ thứ cho Sở Bạch thẳng ngài để một đại nho quản một đứa bé dạy nó Tam Tự kinh Thiên Tự văn cái thích hợp”
Ân Trường Hoan trầm ngâm “ để một trạng nguyên làm viện trưởng cho tú tài cử nhân tựa hồ cũng ”
Sở Bạch một tiếng “Cho nên nghĩ là để Phương Lễ làm viện trưởng dạy trẻ con hoặc là những học sinh trình độ cao”
“Có ý gì”
“Là đem thư viện chia làm ba bộ phận sẽ ba viện trưởng” Sở Bạch “Lớp học vỡ lòng cho hài tử thể phân riêng một thư viện nhỏ viện trưởng ở đây thể tìm cử nhân
Còn về học sinh là tú tài thì viện trưởng yêu cầu tương đối cao một chút
Cuối cùng là cho cử nhân cái thể tìm đại nho tới làm viện trưởng
Chỉ là bộ phận thứ ba chỉ sợ còn cần một thời gian mới thể đạt tới
”
Ân Trường Hoan trong cung chuyện để làm trong thời gian gần đây đều đang nghĩ việc thư viện nàng cũng từng nghĩ đến phân chia các lớp nhưng vẫn nghĩ một biện pháp để giải quyết bây giờ Sở Bạch chỉ cảm thấy rộng mở đầu óc
“Ta đã ” Ân Trường Hoan “Lời ngươi đã đáng giá cả một ngàn lượng”
Sở Bạch “Có thể giúp thái tử phi thì ”
Bình thường mà dáng dấp lúc lên sẽ mê Sở Bạch cũng ngoại lệ cũng may Ân Trường Hoan đã Diệp Hoàn thấy Sở Bạch tươi chỉ là cảm khái thưởng thức một chút coi như xong
Người bên ngoài hơn nữa trong lòng nàng cũng vĩnh viễn kém hơn Diệp Hoàn
Rời khỏi thư viện Ân Trường Hoan lập tức phân phó điều tra Phương Lễ
Mặc dù dung mạo Sở Bạch nhưng việc liên quan đến thư viện của nàng nàng cẩn thận làm việc
“Hoàng thượng thái tử phi cầu kiến”
“Trường Hoan” Ngữ khí hoàng đế bình tĩnh “Nó xuất cung chơi ”
Hoàng đế biết Ân Trường Hoan hai ba ngày là xuất cung nếu là khác đương nhiên sẽ vui nhưng đây là Trường Hoan là cháu gái mà sủng ái lớn lên đừng là xuất cung chơi cho dù nó ngoài cung ở thì …sẽ đồng ý
Cao công công hồi “Hình như là mới trở về còn mặc nam trang”
“Vội vã như ” Hoàng đế giương mắt về phía Cao công công “Thần sắc thế nào là chuyện gì xảy ”
Cao công công lắc đầu “Không tâm tình còn đưa cho lão nô một con vịt nướng mùi cực kì thơm”
Cao công công còn khẳng định cũng quà hoàng đế bảo Cao công công nhanh cho tiến
Ăn chán đồ của ngự thiện phòng ngẫu nhiên ăn chút đồ ngoài cung cũng tệ lắm
Ân Trường Hoan kịp chờ hoàng đế tên thư viện giúp nàng ngay cả y phục cũng đổi đã chạy đến ngự thư phòng
Thừa dịp lúc Cao công công bẩm báo Ân Trường Hoan đã đem đồ ăn nàng mua cho chén dĩa tự tay bưng
Hoàng đế nghĩ Cao công công còn một con vịt nướng nhất định sẽ nhiều ngờ Ân Trường Hoan chỉ bưng một cái đĩa quá lớn mà trong đĩa là mấy khối đậu phụ dính đầy ớt cay
“Đây là cái gì”
Ân Trường Hoan đem đĩa đặt ở mặt hoàng đế thừa nước đục thả câu “Phụ hoàng nếm thử biết”
Không đũa hoàng đế tưởng rằng Ân Trường Hoan quên lấy đang bảo cung nữ lấy thì Ân Trường Hoan ngăn “Phụ hoàng cái cầm tay ăn mới đúng”
Hoàng đế khó tin Ân Trường Hoan nàng cho một ánh mắt khẳng định
Dù cũng là cháu gái là con dâu của hoàng đế do dự một chớp mắt cũng nhăn nhó vuốt vuốt tay áo cầm một miếng cắn một cái lúc đầu cảm thấy cay nhưng ngay đó là cảm giác ngon càng nhai càng vị khiến cho ăn một khối còn ăn khối thứ hai
Ăn trọn vẹn ăn ba khối hoàng đế mới dừng “Cũng tệ lắm”
Ân Trường Hoan chống cằm ngọt ngào “Vậy phụ hoàng thấy Trường Hoan hiếu thuận như thế thì thể đồng ý một yêu cầu của Trường Hoan ”
“Trẫm biết ngay mà
” Hoàng đế uống một ngụm trà “Nói chuyện gì”
Ân Trường Hoan nghiêm chỉnh chỉnh giọng lúc mới đem chuyện nàng mở thư viện
“Hiện tại thư viện đã tu kiến phu tử cũng tìm mấy còn thiếu tên do đích thân phụ hoàng thôi thư viện của con thể chính thức triệu học sinh đến giảng”
Chuyện Ân Trường Hoan mở thư viện hoàng đế đã sớm biết từ chỗ Trịnh thái hậu thấy đây là một chuyện chí ít Ân Trường Hoan có thể nghĩ đến chuyện mà mở thư viện cũng là vì bồi dưỡng nhân tài cho quốc gia việc duy nhất làm hoàng đế chút do dự chính là cho nữ tử học
“Viết tên là chuyện nhỏ trẫm còn tưởng là phía cần ngọc tỉ” Hoàng đế nghiêm túc ngữ trọng tâm trường “Chỉ là Trường Hoan con thể nghĩ thật sự là cho nữ tử học”
“Con đã nghĩ kỹ
” Ân Trường Hoan gật đầu chân thành “Nữ tử hẳn bằng nam tử từ xưa đến nay đã từng nhiều nữ tử làm chuyện khiến kính nể tỉ như Hoa tướng quân thay cha tòng quân tỉ như Trần thừa tướng nữ giả nam trang chống lấy gia nghiệp các nàng đều là nữ tử nhưng một chút cũng hề thua kém nam tử thậm chí ưu tú hơn cho nên con tin tưởng nếu cho nữ tử một cơ hội công bằng sách như các nàng nhất định sẽ nắm lấy cơ hội để nam tử biết nữ tử hẳn bằng bọn ”
Thần sắc hoàng đế rõ trầm giọng “Có lẽ các nàng nguyện ý ở nhà giúp chồng dạy con”
Ân Trường Hoan kiên định “Phải nhưng một bộ phận chỉ ở trong nhà sẽ nghĩ tư cách”
Hoàng đế bình tĩnh Ân Trường Hoan nửa ngày Ân Trường Hoan tránh né
Hắn Ân Trường Hoan lớn lên đương nhiên biết Ân Trường Hoan đây là quyết định làm thế
Nặng nề thở dài một hoàng đế “Con mở thư viện cho nữ tử học thì dễ nhưng tham gia khoa cử khó”
Nữ tử thư viện chỉ là bước đầu tiên Ân Trường Hoan là cho nữ tử tham gia khoa khảo tiến triều đình
“Con biết mà” Ân Trường Hoan nghiêng đầu một chút thần sắc nghiêm túc biến thành đáng yêu “ mà ngài cùng thái tử ở đây con tin tưởng hai sẽ giúp con dù là chuyện khó cũng sẽ trở nên dễ dàng”
Đôi mi Ân Trường Hoan cong cong trong mắt tất cả đều là sự tin cậy hoàng đế bất đắc dĩ lắc đầu “Con đúng là quá tin trẫm cùng thái tử”
Ân Trường Hoan xán lạn một tiếng nắm lấy ống tay hoàng đế nũng nịu “Đa tạ phụ hoàng phụ hoàng là nhất”
“Đừng rót mê hồn dược trẫm
” Hoàng đế né “Mau về Đông Cung thay y phục ”
“Tuân mệnh” Ân Trường Hoan tới cửa nhớ tới còn cho hoàng đế biết tên thư viện lập tức đầu “Phụ hoàng thư viện của con tên là thư viên Đức Dương ngài nhớ kỹ nha”
“Yên tâm phụ hoàng còn già đến mức một cái tên cũng nhớ nổi”
Ân Trường Hoan lè lưỡi chạy xa
Diệp Hoàn bận dậy sớm ngủ trễ buổi trưa cũng chắc sẽ về Đông Cung đồ ăn sáng và trưa hai đều ăn cùng nhưng chạng vạng tối dùng bữa thì Diệp Hoàn nhất định sẽ trở Đông Cung cùng Ân Trường Hoan dùng bữa tối chuyện phiếm với
Hôm nay cũng ngoại lệ thấy Ân Trường Hoan tâm tình hỏi tới chuyện ở thư viện
Ân Trường Hoan khen thuộc hạ của Diệp Hoàn đó vài câu liền nhắc đến Sở Bạch đến học vấn Sở Bạch đề nghị về viện trưởng thư viện còn đắc ý dào dạt việc nàng cho Sở Bạch một ngàn lượng bạc
Ân Trường Hoan đang hăng say bỗng nhiên Diệp Hoàn hỏi “Ta ”
“A” Ân Trường Hoan lập tức kịp phản ứng nghi hoặc hỏi “Chàng cái gì”
Diệp Hoàn để đũa xuống ngữ khí nhàn nhạt “Có hỗ trợ giảng bài tuyên truyền cho thư viện chắc chắn sẽ hơn ”
Nhìn thấy sắc mặt Diệp Hoàn băng lãnh Ân Trường Hoan rốt cục hậu tri hậu giác phát hiện Diệp Hoàn ghen
“Như ” Xử lý loại tình hình Ân Trường Hoan đã kinh nghiệm chút nghĩ ngợi hy sinh ngôn từ “Chàng chính là thái tử vì bách tính trong thiên hạ mà một ngày trăm công ngàn việc thức khuya dậy sớm dốc hết tâm huyết loại chuyện nhỏ nhặt thể làm phiền ”
Ân Trường Hoan giả vờ giận “Chàng nhưng mà thực sự nỡ”
Tác giả lời :
Diệp Hoàn (mặt ngạo kiều): Nghe thấy Sở Bạch