Đức Dương Quận Chúa - Chương 11
- Nhà
- Đức Dương Quận Chúa
- Chương 11 - Diệp đại nhân, huynh thật tốt, nhưng ta không thể chiếm tiện nghi...
“Trường Hoan còn dựa sự sủng ái của hoàng cữu cữu với những vãn bối nếu dù Trường Hoan một trăm lá gan cũng dám như ”
“Đã như thì ” hoàng đế suy nghĩ một chút “Trẫm nhớ trong tư kho một thanh chủy thủ chém sắt như chém bùn trẫm giữ cũng vô dụng liền cho Diệp Hoàn ”
Cao công công im lặng một lát chần chờ “Hoàng thượng là hắc nhận(*)”
(*) hắc nhận: theo mk hiểu thì nó nghĩa là thanh kiếm sắc nhọn màu đen
“Hắc nhận” Ân Trường Hoan kinh ngạc về phía Cao công công thấy gật đầu nàng liền đầu Diệp Hoàn nhỏ giọng thầm thì “Sớm biết đã lắm miệng”
Hoàng đế ngực rộng to
Bình Dương hỏi “Hắc nhận nổi danh ”
Cao công công “Hắc nhận là mấy trăm năm một thợ cực kì tài giỏi dùng thiên thạch vũ trụ làm chém sắt như chém bùn là đáng kể cây chủy thủ từng một sát thủ chết thanh chủy thủ một ngàn thì cũng là một trăm bởi vì đã dính quá nhiều máu người nên theo truyền thuyết nó dễ mê hoặc lòng ”
Bình Dương kinh ngạc “Đó sẽ là tà vật chứ”
Ân Trường Hoan khoát tay mắt sáng lên “Đó chỉ là truyền thuyết thôi đáng tin Quan trọng đó là một thanh binh khí luyện võ mơ cũng nó chỉ là đã mất tích lâu ngờ hoàng cữu cữu cất giữ”
Hoàng đế lớn “Trường Hoan ”
Ân Trường Hoan tức giận hỏi “Người đúng ”
“Khó mà trẫm đã ban cho Diệp Hoàn cháu thì liền hỏi Diệp Hoàn ” Hoàng đế nỗi đau của khác “Lần hối hận nếu cháu ban thưởng Diệp Hoàn thì hắc nhận vẫn còn ở chỗ trẫm cháu thì trẫm còn thể cho ”
“Hoàng cữu cữu đây là châm ngòi ly gián” Ân Trường Hoan bĩu môi “Người thể như ”
Diệp Hoàn mở miệng “Quận chúa tại hạ từng tập võ cũng vô dụng bằng tặng quận chúa”
Ân Trường Hoan suy nghĩ một chút nhịn đau cự tuyệt “Vô công bất thụ lộc(*) thể vô duyên vô cớ bắt tặng thứ quý giá như ”
(*) Vô công bất thụ lộc: là câu tục ngữ Hán Việt mang ý nghĩa công thì dám nhận thưởng
“Hay là quận chúa cùng đổi đồ ” Diệp Hoàn đề nghị “Như tổn thất mà quận chúa cũng cảm thấy thoải mái trong lòng”
“Chủ ý ” Mắt Ân Trường Hoan sáng rực lên nhưng nàng sầu “ hiện tại đồ gì để đổi cùng chờ tìm đồ đồng giá với hắc nhận thì sẽ cùng đổi”
Bình Dương im lặng “Muội đồ tặng san hô ” Hắc nhận trân quý hơn một cây san hô
“Cái thể ” Ân Trường Hoan lắc đầu “Với mà hắc nhận đều trân quý hơn nhiều châu báu đương nhiên tìm một đồ thật để đổi thì mới coi là chiếm tiện nghi của Diệp đại nhân”
Diệp Hoàn “Chủy thủ vốn là quận chúa nếu quận chúa thì cái gì cũng thể đổi”
“Diệp đại nhân thật nhưng vẫn thể chiếm tiện nghi của ”
“Đồ của Trường Hoan nhiều” hoàng đế “Diệp Hoàn ngươi cần nhường nó”
Ân Trường Hoan tức giận “Hoàng cữu cữu như sợ cháu cáo trạng với ngoại tổ mẫu ”
…
Có Ân Trường Hoan cùng Bình Dương bữa trưa diễn vui
Ân Trường Hoan vốn tìm cơ hội để chuyện với Diệp Hoàn thuận tiện thăm dò một chút xem hiện tại biết chuyện Phó Dịch cùng Ân Bạch Tuyết nhưng ăn trưa xong Diệp Hoàn liền theo hoàng đế đến ngự thư phòng
Nhìn bóng lưng hoàng đế cùng Diệp Hoàn Ân Trường Hoan như điều suy nghĩ “Hoàng cữu cữu thật sự coi trọng Diệp đại nhân”
Thế mà mang đến cùng nàng và Bình Dương dùng bữa thần tử như thì Diệp Hoàn là đầu tiên
Bình Dương Diệp Hoàn Ân Trường Hoan “Ân Trường Hoan chẳng lẽ thích Diệp Hoàn”
Ân Trường Hoan thu tầm mắt bực buồn Bình Dương “Tỷ linh tinh gì đấy”
“Nếu như thế phụ hoàng ban thưởng cho ” Bình Dương càng nghĩ càng thấy Ân Trường Hoan thích Diệp Hoàn “Trước dù là nam nhân tuấn tú hơn nữa thì cũng từng làm như thế”
Ân Trường Hoan lẽ thẳng khí tráng(*) “Đó là bởi vì bọn họ đều tuấn tú bằng Diệp đại nhân nếu bọn họ như Diệp đại nhân thì cũng sẽ hướng hoàng cữu cữu ban thưởng cho bọn họ”
(*) lẽ thẳng khí tráng: cây ngay sợ chết ; vàng thật sợ lửa; lý chẳng sợ。
Bình Dương:…
Nàng cũng đúng đều do những tuấn tú bằng Diệp Hoàn
“Cũng biết Diệp đại nhân tuấn tú như sẽ lấy một phu nhân như thế nào” Ân Trường Hoan cảm khái “Ta thấy ai có thể xứng với khuôn mặt ”
Bình Dương đột nhiên thông suốt “Không bằng đem làm phò mã Phụ hoàng coi trọng như nhất định sẽ đồng ý”
“Tỷ” Ân Trường Hoan đánh giá Bình Dương mấp máy môi mặt hiện rõ một lời khó hết
“Sao ” Bình Dương như nghiến răng tràn đầy uy hiếp “Chẳng lẽ cảm thấy đường đường là công chúa mà còn xứng với một thiếu khanh như ”
Ân Trường Hoan chân thành “Dĩ nhiên chẳng qua là cảm thấy tỷ quá thích hợp với một mỹ nhân gai”
Bình Dương hừ lạnh một tiếng vứt cho Ân Trường Hoan ánh mắt coi như tính ngươi thức thời
“Mỹ nhân gai là ” Bình Dương hỏi
Hai đến Từ Ninh cung Ân Trường Hoan mờ mịt “Ta như ”
“Muội dám giả vờ với ” Bình Dương tức giận chạy đến mặt Ân Trường Hoan
Tránh tay của Bình Dương Ân Trường Hoan chạy nhanh mấy bước liền đầu bĩu môi cau mày mặt vô tội “Ta giả vờ”
Bình Dương hừ hừ ép hỏi Ân Trường Hoan nàng ép hỏi cũng vô dụng Mà nàng cũng hiếu kỳ nàng thích mỹ nhân giống Ân Trường Hoan
“Muội biết vị của Từ An cung sắp trở về” Bình Dương lên phía
Ân Trường Hoan thấy nàng truy vấn liền tránh để ý “Trở về thì trở về thôi bà là thái hậu ai thể làm bà thể trở ”
“Nói cũng ” Bình Dương bĩu môi “Chỉ là Kỷ Oánh Oánh cũng trở về còn sống yên mấy ngày ”
Kỷ Oánh Oánh là nữ nhi của Gia Hòa trưởng công chúa ngoại tôn nữ duy nhất của Triệu thái hậu Triệu thái hậu cực kì sủng ái cùng Ân Trường Hoan và Bình Dương mười phần hợp
Ân Trường Hoan Bình Dương “Tỷ còn sợ nàng ”
“Sợ” Bình Dương khinh miệt xùy một tiếng khinh thường lộ rõ mặt “Bại tướng tay thì sợ”
Ân Trường Hoan “Binh đến tướng chắn nước đến đất chặn huống chi Kỷ Oánh Oánh còn tính là binh tướng”
…
“Tuổi của con còn nhỏ trong lòng thích nữ tử nào ” Trong ngự thư phòng hoàng đế hỏi Diệp Hoàn “Nói phụ hoàng tứ hôn cho con”
Diệp Hoàn ngẩng đầu Cao công công đang hầu hạ ở bên cạnh
Hoàng đế thấy “Không Cao công công biết thân phận của con”
Cao công công khom “Tiểu chủ tử biết khi ngài đời nô tài còn từng ôm ngài khi còn bé ngài cực kì đáng yêu đùa một chút liền ”
Hoàng đế tựa hồ cũng Cao công công mà khơi gợi lên hồi ức “Những hài tử khác khi mới sinh đều nhăn nheo chỉ Diệp Hoàn là đến kinh ngạc”
Cao công công xu nịnh “Hài tử của hoàng thượng cùng Diệp nương nương thì bình thường đương nhiên thể sánh ”
Diệp nương nương chính là Diệp Quỳnh mặc dù phong phi hiện tại còn xuất gia nhưng mặt hoàng đế Cao công công luôn xưng hô như
“Nói cũng hài tử của trẫm cùng Quỳnh nhi đương nhiên thể giống bình thường ” hoàng đế quên luôn chuyện tứ hôn hỏi Diệp Hoàn “Sau khi con trở về gặp nương ”
Diệp Hoàn thản nhiên “Đi mấy lần nương sống ”
Hoàng đế đã nhiều năm gặp Diệp Quỳnh “Vậy là nàng sống trẫm cũng yên lòng” Hắn nghĩ tới chuyện tứ hôn “Trẫm thấy biểu Diệp gia của con cũng tệ khá thích hợp với con bằng trẫm tứ hôn cho hai con”
Diệp Hoàn nhíu mày “Kia là của vi thần”
“Biểu mà thôi cũng thân ” Hoàng đế “Huống hồ thân càng thêm thân càng quan hệ của con cùng Diệp gia cũng thể càng thêm vững chắc”
Cao công công luôn im lặng chấn động trong lòng chẳng lẽ hoàng đế Diệp Hoàn làm thái tử
Mặc dù chấn kinh nhưng mặt Cao công công nửa điểm biến hóa lặng lẽ dò xét hoàng đế trong lòng khỏi suy nghĩ
Thân thể hoàng đế mặc dù tệ nhưng các hoàng tử đều đã phong vương dù hoàng đế sắc phong thái tử thì mấy vương gia cũng vì hoàng vị mà đánh đến túi bụi Hắn vẫn cho rằng hoàng thượng là Đoan vương Phó Dịch kế thừa hoàng vị bằng thì cũng sẽ tứ hôn cho Đức Dương quận chúa với Đoan vương nhưng ý của hoàng đế rõ ràng là vì tiểu chủ tử mà trải đường
Kỳ thật ngẫm cũng thấy bình thường hoàng vị nhất định là để dành cho nhi tử mà thương yêu nhất hầu hạ hoàng đế mấy thập niên Diệp nương nương là quan trọng nhất trong lòng hoàng đế thêm sự hổ thẹn trong lòng hoàng đế đối với vị tiểu chủ tử đem hoàng vị lưu cho cũng là chuyện đương nhiên
“Không cần” Sắc mặt Diệp Hoàn bình tĩnh “Ta hi vọng phu nhân tương lai là mà thích”
Lúc hoàng đế vốn đem Diệp Quỳnh về trong cung nhưng Diệp Quỳnh lấy lý do đã hoàng hậu cùng nhiều phi tần mà cự tuyệt nguyện ý trở thành nữ nhân trong hậu cung đông đảo của cuối cùng xuất gia
Cái vẫn luôn làm hoàng đế đau đầu Diệp Hoàn như thế khỏi liên tưởng đến chính nếu như khi đó thành thân đã thể cùng Diệp Quỳnh sống bên cả đời
“Cũng thì chờ khi con gặp thích trẫm tứ hôn cho con”
Trước mắt Diệp Hoàn hiện lên dáng vẻ hung hăng của Ân Trường Hoan “dạy bảo” đồ vật cần thì phí
Uống xong một chén trà Diệp Hoàn mang hắc nhận rời khỏi hoàng cung
Cao công công tự tiễn rời đường thấp giọng “Tiểu chủ tử về ở kinh thành bằng sớm ngày khôi phục thân phận hoàng thượng hi vọng tiểu chủ tử có thể nhận tổ quy tông”
Diệp Hoàn nghiêng đầu “Là để ngươi ”
Chuyện nhận tổ quy tông ba năm đây khi là cao trung trạng nguyên hoàng đế từng đề cập qua một lần nhưng cự tuyệt
Cao công công cũng phủ nhận chỉ “Hoàng thượng cũng là một phụ thân”
“Tạm thời cần ” Diệp Hoàn đại điện hùng vĩ đầu ngữ khí lạnh nhạt “Khôi phục thân phận sẽ nhiều phiền phức sống đơn giản một chút”
“Hắn như ” Thần sắc hoàng đế ảm đạm
Cao công công cúi đầu cung kính “Nô tài dám bừa”
Hoàng đế nặng nề thở dài nghĩ đến hành động bí mật của mấy đứa con trai thì sắc mặt càng khó coi Thân thể của còn khoẻ mạnh mà bọn chúng đã ngấp nghé vị trí của nếu sinh bệnh thì bọn họ bức thoái vị
Hôm hoàng đế quyết đoán xử lý một nhóm khiến quan viên trong triều kinh ngạc lo sợ yên nhưng bọn họ nghi hoặc lâu khi tảo triều hoàng đế liền gọi tứ vương gia Khánh vương cùng lục vương gia Anh vương ngự thư phòng mắng một trận Mấy giờ mới hiểu hoàng đế là bất mãn mấy con trai ám đấu
“Vị La đại nhân là của Đoan vương”
“Hình như là ”
“Ngay cả của Đoan vương cũng thoát xem lần hoàng thượng thật sự tức giận”
Ngoại trừ Cao công công ai cũng biết đây tất cả đều là bởi vì một câu của Diệp Hoàn mà thôi
…
Trước khi ngủ Ân Trường Hoan đang suy nghĩ dùng đồ gì để đổi hắc nhận bỗng nhiên nhớ vấn đề ban ngày mà nàng quên mất:
Sao hoàng cữu cữu biết nương của Diệp Hoàn cùng đại bá mẫu nàng là bạn
Chương 87, 88, 89, 90 mất nội dung rồi ad ơi
Mất 81 85 rùi bạn ơi