Đức Dương Quận Chúa - Chương 104
“Tân nương lên kiệu” Lễ quan cao giọng “Chấp tử chi thủ cùng tử giai lão”
Tiếng pháo nổ vang dội Ân Trường Hoan Ân Lôi đưa lên hỉ kiệu
Màn kiệu buông xuống trong kiệu lập tức tối sầm một khắc Ân Trường Hoan còn rất chờ mong đột nhiên trong lòng chút cảm giác lời khó chịu nàng thậm chí suy nghĩ xốc khăn cô dâu lên xông về phủ quận chúa nàng lấy chồng nữa
Tiếng pháo nổ dừng Ân Lôi ở phía ngoài hỉ kiệu “Trường Hoan yên tâm tiến cung phủ Anh Võ hầu mãi mãi là nơi để dựa vĩnh viễn là thân của Ân Lôi ”
Ân Trường Hoan vốn đang khó chịu Ân Lôi xong thì càng khó chịu hơn chảy nước mắt “Đa tạ đại ca”
Nghe tiếng Ân Trường Hoan nghẹn ngào Ân Lôi ôn nhu một tiếng an ủi “Yên tâm cả nhà đại ca sẽ đằng kiệu hoa đưa cung”
“Ừm”
Ân Trường Hoan nhắm mắt cho nước mắt chảy làm trôi mất lớp trang điểm
Hôm nay là Chu thị cùng Anh Võ hầu xem như nhà mẹ đẻ Ân Trường Hoan đưa nàng xuất giá
Sau khi Ân Trường Hoan lên xe ngựa Diệp Hoàn chắp tay vái chào Anh Võ hầu cùng Chu thị Anh Võ hầu lập tức tránh lễ Chu thị tránh thật sự thu lễ của Diệp Hoàn đó hốc mắt ửng đỏ “Đem Trường Hoan giao cho thì yên tâm bất quá chỉ mong các ngươi phu thê hoà hợp bên đến đầu bạc”
“Sẽ”
Diệp Hoàn nghiêng đầu thoáng qua hỉ kiệu thần sắc ôn nhu như nước khác liền biết đối với Ân Trường Hoan tình sâu nghĩa nặng
“Lên kiệu
” Diệp Hoàn trở mình lên ngựa lễ quan hát đạo “Phượng hoàng vu phi cử án tề mi”
“Thái tử đối với Ân Trường Hoan thật là ” Hỉ kiệu dần dần xa Kỷ Oánh Oánh xoa xoa nước mắt “Ta chứ nhất định là bão cát quá lớn làm cay mắt”
Cố Nguyên bên cạnh nàng nhíu mày cũng biết tại nàng
Bão cát Mặc dù bây giờ gió nhưng cát từ tới
Kỷ Oánh Oánh thật sự vẫn khó hiểu như thừa nhận nàng cảm động thì thế nào chứ cũng sẽ mất miếng thịt nào
“Nàng yên tâm
” Cố Nguyên hàng dài đồ cưới “Mặc dù cho nhiều sính lễ như nhưng nhất định sẽ đối với nàng thật sẽ thua thái tử đối với Đức Dương quận chúa”
Kỷ Oánh Oánh đỏ chóp mũi đầu Cố Nguyên bĩu môi tình cảm ồ một tiếng đó đầu tiếp tục đồ cưới sợ hãi than “Thật nhiều thật nhiều đồ cưới Ân Trường Hoan cũng quá tiền”
Cố Nguyên:…
Nếu như thời gian thể nhất định sẽ câu
Hắn vẫn là quá mềm lòng quên mất Kỷ Oánh Oánh là loại một tấc tiến một thước căn bản cũng cần sự nhẹ của
Hai vị khách phía bọn họ : Thật hổ thay Cố Nguyên
Người kinh thành đều biết Đức Dương quận chúa thừa kế tài sản của mẫu thân là Gia Di trưởng công chúa nên cực kỳ nhiều tiền nhưng vẫn luôn số liệu cụ thể mãi đến khi thấy mười dặm hồng trang mỗi một rương đều trĩu nặng nam nhân nữ nhân đều hâm mộ
Nhìn đồ cưới nhấc lên một cốt khí “Mẫu thân của sinh là nam tử nhỉ”
Một tiểu thư khác liếc mắt khách khí “Kể cả ngươi là nam nhân thể cưới Đức Dương quận chúa cũng một chút xem ngươi cùng thái tử điện hạ chênh lệch bao nhiêu”
“Lại nói” Nàng xoa cằm “Ta thế nào cảm giác hôm nay thái tử điện hạ cực kỳ tuấn lãng nữa”
Da dẻ khuôn mặt nhỏ thật
“Mặc hỉ phục có thể tuấn lãng đều nam tử trong cuộc đời chỉ ngày thành thân là nhất”
Lời mọi đều từng đều thấy vi diệu lời làm cứ kỳ quái
“Nguyên bản là nữ nhân nhất trong cuộc đời là lúc thành thân chứ” Một nhỏ giọng
Kỷ Oánh Oánh trùng hợp ngang qua câu hất cằm khẽ “Ai nữ nhân chỉ thành thân mới là nhất mặc y phục mang đồ trang sức chúng mỗi ngày đều là nhất”
Hoàng hôn ánh ráng chiều khiến bộ hoàng cung như chiếu sáng kim quang lóng lánh
“Giờ lành đã đến nhất bái thiên địa”
Ân Trường Hoan quỳ xuống đất cúi đầu nàng hiện tại một chút thương tâm cũng mà vui Diệp Hoàn sắp thành của nàng
Dập đầu xong nàng nghiêng đầu Diệp Hoàn nhưng vẫn khăn cô dâu cản trở thấy
Ân Trường Hoan vui bĩu môi thật là vì tân nương thành thân đội khăn nam tử thì thật đáng giận
“Nhị bái cao đường”
Hoàng đế hoàng hậu ở chủ vị hai mặt hoàng đế đến thấy mắt
Hoàng hậu cũng luôn từ ái mỉm bà thân tử cho nên trong các vương gia vô luận là ai kế vị bà đều quan tâm nhưng một thái tử trọng cảm tình dù cũng hơn kẻ tâm cơ thâm trầm
Huống chi Bình Dương cùng Trường Hoan giao hảo Trường Hoan trong tương lai sẽ là hoàng hậu Bình Dương của bà cũng thêm một chỗ dựa
Bái xong cao đường lễ quan đang phu thê giao bái thì hoàng đế đột nhiên “Lại bái mẫu hậu
Mẫu hậu nuôi lớn Trường Hoan dễ dàng”
Lễ quan sửng sốt một chút thành thân chỉ bái ba lần hiện tại nhiều thêm một bái…
Lễ quan mặc dù kinh ngạc nhưng nhanh hồn hoàng đế là lão đại lão đại định đoạt
“Ba bái thái hậu nương nương”
Trịnh thái hậu cũng ngờ hoàng đế sẽ làm như Diệp Hoàn và Trường Hoan dập đầu bà đỏ cả vành mắt
Năm đó nữ nhi qua đời chỉ để cho bà ngoại tôn nữ rốt cục cũng phụ sự nhờ vả của nữ nhi đem ngoại tôn nữ nuôi dưỡng lớn lên bây giờ cũng đã gả chồng
“Tốt Tốt Tốt” Trịnh thái hậu liên tiếp Triệu thái hậu chút mà thèm đợi Oánh Oánh thành thân bà cũng Oánh Oánh bái đầu với bà
Triệu thái hậu nghĩ tới Kỷ Oánh Oánh gả Cố gia cũng hoàng gia thể lúc thành thân bái với bà
“Phu thê giao bái”
Cấp tốc cất giấu sự cảm kích ngoại tổ mẫu trong Ân Trường Hoan khom lưng cúi đầu đó cố ý hướng thân thể lên phía đụng đầu Diệp Hoàn
Diệp Hoàn nào biết Ân Trường Hoan là cố ý kéo lụa đỏ trong tay đáp nàng
Cảm giác sức kéo của lụa đỏ đối diện Ân Trường Hoan cong cong khóe miệng lễ quan hát đưa động phòng khóe miệng cong càng sâu hơn
Rời khỏi chính điện bái đường Diệp Hoàn đỡ lấy cánh tay Ân Trường Hoan “Cẩn thận một chút”
Ân Trường Hoan “Yên tâm biết võ công mà nhắm mắt đường cũng sẽ ngã”
Nói thì như thế nhưng Ân Trường Hoan né tránh tay Diệp Hoàn ngược đặt tay tay Diệp Hoàn hai mười ngón đan xen
Hỉ nương thấy nghĩ thầm tình cảm thái tử cùng thái tử phi thật
Cảm giác bàn tay Diệp Hoàn ẩm ướt Ân Trường Hoan nhỏ giọng “Lòng bàn tay toát mồ hôi”
“Ừm” Diệp Hoàn thản nhiên “Vừa chút khẩn trương”
Không ngờ Diệp Hoàn thẳng thắn như thế Ân Trường Hoan sững sờ nhẹ nhàng nở nụ “Không ”
Nhược Vân ho nhẹ hai tiếng quận chúa gia của nàng ơi ngài lúc nên là
“Mũ phượng thật nặng” Ân Trường Hoan phàn nàn với Diệp Hoàn “Ta cảm giác cổ như đè gãy”
Diệp Hoàn đầu Ân Trường Hoan khăn cô dâu che kín nên thấy bên trong nhưng luyện võ như Ân Trường Hoan còn cảm thấy nặng nhất định là nặng “Rất nhanh sẽ đến hỉ phòng đến lúc đó sẽ lấy xuống”
“Có thể chứ”
“Có thể”
Đến hỉ phòng đỡ Ân Trường Hoan mép giường Diệp Hoàn đầu hỏi hỉ nương thể xốc khăn cô dâu gỡ xuống mũ phượng xuống
Hỉ nương khó xử bà mới thấy Diệp Hoàn và Ân Trường Hoan đối thoại nhưng khăn cô dâu đều là lúc động phòng mới vén mặc dù xốc là
“Gỡ xuống ” Diệp Hoàn cầm lấy gậy hỉ trong khay nhẹ nhàng xốc khăn của Ân Trường Hoan lên thấy nàng so với ngày thường tinh xảo xinh hơn nhiều
“Trường Hoan nàng thật ” Diệp Hoàn kinh diễm khen
Ân Trường Hoan nhếch khóe miệng lông mày nhíu một cái “Ta bình thường khó coi ”
“Bình thường cũng
” Diệp Hoàn do dự “ hôm nay là nhất”
Ân Trường Hoan mỉm vẫn chịu buông tha
Tiếp tục hỏi “Vậy thích hôm nay là bình thường”
Diệp Hoàn ôn nhu thay Ân Trường Hoan gỡ mũ phượng “Đều thích bình thường cũng thích bây giờ cũng thích thích nàng mặc áo gấm ăn mặc đơn giản cũng thích
Chỉ cần là nàng thế nào cũng đều thích”
Ân Trường Hoan cong mắt xem Diệp Hoàn là thực sự vui mới loại lời
Cất kỹ mũ phượng Diệp Hoàn hỏi Ân Trường Hoan “Thái tử phi còn gì hỏi”
“Tạm thời ” Đeo mũ phượng lâu làm cổ Ân Trường Hoan đau nhức nhịn xoa nhẹ hai lần phàn nàn “Thật sự là công bằng nữ tử thành thân mang mũ phượng còn che khăn” Nàng liếc qua buộc tóc quan của Diệp Hoàn hâm mộ bất bình “Làm nam nhân các cần nếu mà đeo lên mũ phượng nhất định hơn đeo”
Không dám giảo biện Diệp Hoàn thay Ân Trường Hoan bóp bả vai “Đấm bóp giúp nàng”
Hỉ nương Nhược Vân im ắng hỏi thăm các nàng hiện tại còn cần tiếp tục đợi
Luôn cảm thấy tiếp tục đợi sẽ vướng bận nhưng nghĩ tới thái tử sẽ sủng ái thái tử phi như thế một chút uy nghiêm thái tử cũng bà làm hỉ nương lâu như dạng phu thê ít đến thương cảm
Nhược Vân cũng biết hiện tại nên làm thế nào cho nàng là bên cạnh quận chúa nhưng hiểu rõ thái tử nào dám tùy ý hạ quyết định cũng may tiểu Cao công công tới chúc Ân Trường Hoan đó với Diệp Hoàn nên tiếp khách
Ân Trường Hoan đẩy Diệp Hoàn “Vậy sớm về sớm vặn tắm y phục quá dày làm đổ một thân mồ hôi”
Diệp Hoàn nguyên bản còn cảm thấy dù ngoài chiêu đãi tân khách cũng kết quả Ân Trường Hoan xong cũng chút lên
Diệp Hoàn Ân Trường Hoan hỏi nàng là cố ý
Ân Trường Hoan vô tội nháy mắt mấy cái “Làm nỡ xa ”
“Chờ sẽ nhanh sẽ trở ”
Nhìn Diệp Hoàn nhanh chân rời Ân Trường Hoan rốt cục nhịn bật một tiếng nàng chính là cố ý mà phản ứng của Diệp Hoàn làm nàng hài lòng
“Ta chờ ”
Không ngạc nhiên khi thấy Diệp Hoàn dừng bước Ân Trường Hoan lớn tiếng hơn Hoàn Hoàn của nàng đáng yêu quá
Diệp Hoàn tiếp tân khách trở hỉ phòng đã là nửa canh giờ
Đi bên trong điện Ân Trường Hoan một thân hỉ phục màu đỏ tươi giường hô hấp hài hoà
“Trường Hoan
” Tắm rửa xong Diệp Hoàn nhẹ nhàng vỗ vỗ vai Ân Trường Hoan tối nay là đêm động phòng của họ thể lãng phí thời gian
“Hả” Ân Trường Hoan mơ mơ màng màng mở mắt thấy Diệp Hoàn nàng liền mỉm một tiếng đưa tay ôm lấy dịu dàng “Thái tử điện hạ của về ”