Đức Dương Quận Chúa - Chương 103
Đêm tân hôn mất ngủ chỉ một Ân Trường Hoan
“Thái tử đã là canh hai
” tiểu Cao công công thận trọng nheo mắt sắc mặt Diệp Hoàn “Ngài còn ngủ ”
Mắt Diệp Hoàn hề rời khỏi sách thản nhiên “Ta thêm lúc nữa ngươi xuống ”
Tiểu Cao công công vốn định khuyên hai câu nhưng có thể hầu hạ Diệp Hoàn đều là nhờ phúc của Ân Trường Hoan ở mặt Diệp Hoàn nhiều mặt mũi lắm mà Diệp Hoàn cũng cần khuyên nhủ
“Vậy nô tài ở ngoài cửa hầu hạ”
Tiểu Cao công công khom lui đóng cửa liền thấy Diệp Nhiên và Diệp Mặc cách đó xa thấy vội vàng vẫy tay
Bảo tiểu thái giám đến thay tiểu Cao công công đến chỗ Diệp Nhiên hai vị đều là thân cận bên thái tử điện hạ thể đắc tội
“Hai vị hộ vệ việc”
Diệp Nhiên tẩm điện của Diệp Hoàn kéo tiểu Cao công công xa “Thái tử còn ngủ”
“Không còn đang sách”
“Đọc sách cũng ” Diệp Nhiên xoa xoa đôi bàn tay “Cao công công là như hai chúng tìm ngươi giúp một chút”
“Là ngươi ” Diệp Mặc lạnh lùng vô tình
Tiểu Cao công công đến Đông Cung lâu như biết tính nết hai hộ vệ “Chỉ cần nô tài thể làm hai vị hộ vệ trực tiếp mở miệng là nô tài tuyệt hai lời”
Tiểu Cao công công xong liền phát hiện ánh mắt Diệp Mặc thay đổi tựa hồ như đang đồng tình
== T г Ц м t г u у e n
m E ==
Đồng tình với Tiểu Cao công công trong lòng lộp bộp vang lên chợt cảm thấy hộ vệ Diệp Mặc mặc dù an tĩnh hơn hộ vệ Diệp Nhiên một chút nhưng vẫn tệ chẳng lẽ chuyện Diệp Nhiên nhờ gì đó mờ ám
“Nếu như…”
“Thật quá ” Diệp Nhiên từ trong ngực lấy một quyển sách cứng rắn nhét tay tiểu Cao công công thở thật dài ý vị thâm trường “Ngươi thái tử điện hạ chúng hai mươi mấy năm qua bên từng một nữ nhân hoàng thượng một ngày trăm công ngàn việc sợ là nghĩ nhiều như chúng làm thuộc hạ đương nhiên thay thái tử lo lắng nhiều một chút”
Tiểu Cao công công hiểu lui phía một bước nhờ ánh trăng thấy sách chữ xuân cung đồ
Diệp Nhiên “Ngươi lát nữa thừa dịp lúc thái tử rửa mặt đem quyển sách đặt ở đầu giường là ”
“Diệp hộ vệ
” Sắc mặt tiểu Cao công công đại biến nhét xuân cung đồ cho Diệp Nhiên “Như ”
Khó trách hộ vệ Diệp Mặc đồng tình
“Làm chúng đây là thay thái tử suy nghĩ vạn nhất ngày mai lúc trời tối động phòng thái tử biết làm thì thế nào đó mới là thành trò ” Diệp Nhiên khuyên tiểu Cao công công “Cùng lắm thì thái tử hỏi tới ngươi liền là lặng lẽ đưa là ”
“Không ” Tiểu Cao công công kiên quyết hé miệng
“Thật sự ”
“Thật sự ”
Diệp Nhiên hừ lạnh một tiếng “Lúc đầu đem cái cơ hội lập công tặng cho ngươi nếu ngươi đã để tự làm”
Mặt tiểu Cao công công đổi Diệp Nhiên còn cơ hội lập công có mấy cũ bên cạnh thái tử hộ vệ Diệp Nhiên thường xuyên thái tử phạt chùi bồn cầu lập công mới là lạ
Diệp Nhiên đối với ánh mắt tiểu Cao công công như thấy đợi lát nữa Diệp Hoàn tắm sẽ chạy tẩm điện của Diệp Hoàn mà tiểu Cao công công đang trăng chú ý một màn
Diệp Hoàn tắm rửa xong đang chuẩn ngủ mặc dù ý ngủ nhưng ngày mai là thành thân còn đêm động phòng hoa chúc của cùng Trường Hoan thể mang sắc mặt
Vừa nghĩ đến điểm sắc mặt Diệp Hoàn biến hóa đến án thư lấy từ trong ngăn kéo một cái bình ngọc màu trắng sứ mở thì lập tức ngửi thấy một mùi thơm ngát thoải mái
Cho lui các cung nhân đến gương cầm bình ngọc tay bôi ở mặt
Theo Diệp Nhiên loại ngưng sương thoa lên mặt thì hôm làn da sẽ trở nên
Thoa xong rửa sạch mặt xoa thêm ngưng lộ dưỡng da trắng Diệp Hoàn lúc mới đến bên giường thấy xuân cung đồ đặt ở đầu giường
Hắn tiện tay lật vài tờ thấy hình ảnh bên trong sắc mặt liền trầm xuống đang gọi nhưng lời đến bên miệng dừng một lúc lâu thần sắc tự nhiên lắm đem cái xuân cung đồ bỏ trong ngăn kéo để ngưng sương
Biển học bờ còn cần học nhiều
Nói cũng kỳ quái rõ ràng đó một chút buồn ngủ cũng nhưng cất kỹ quyển xuân cung đồ xong thì cơn buồn ngủ lập tức ập đến lên giường nhanh liền ngủ khi tỉnh tinh thần sáng lạng
Ừm nhất định sẽ trở thành một tân lang cực kỳ tuấn lãng bất luận kẻ nào cũng sánh nổi cái tên cử nhân tên Sở Bạch còn kém lắm
“Chúc mừng quận chúa tân hôn đại hỉ”
Ân Trường Hoan ngoài cửa sổ ánh bình minh xán lạn ánh mặt trời vàng chói xuyên thấu qua cửa sổ nón lá chiếu lên sàn nhà hình thành từng cái quầng sáng phảng phất thông thoáng như trong lòng
Ân Trường Hoan cong cong khóe môi chân trần đến bên cửa sổ bên ngoài cây xanh râm mát muôn hoa đua thắm khoe sắc chim hót líu lo có thể mơ hồ thấy âm thanh náo nhiệt ở tiền viện
Phủ Đức Dương quận chúa từng náo nhiệt như
“Quận chúa
” Trương ma ma đến cạnh Ân Trường Hoan từ ái “Trưởng công chúa trời linh nhất định sẽ vui”
“Có lẽ
” Ân Trường Hoan ngẩng đầu lên trời xanh vạn dặm mây phảng phất như ông trời cũng đang ăn mừng cho niềm vui tân hôn của nàng “Mẫu thân nhất định sẽ biết”
Nàng trong tịnh thất tắm rửa chuẩn trở thành một tân nương thật xinh
Giờ lành là giờ Thân lúc xế chiều Ân Trường Hoan dùng bữa trưa ở phủ quận chúa hỉ kiệu tiến Đông Cung
Không đến buổi trưa cửa phủ quận chúa đã đầy ắp nhưng cái liên quan gì tới Ân Trường Hoan nàng chỉ cần an tâm ở trong phòng làm một tân nương tử là bên ngoài sẽ giúp nàng
Kỳ thật cho dù chào hỏi thì đến dự tiệc cũng dám ý kiến bởi vì hoàng đế đã bảo đảm hôn lễ một chút gì ngoài ý cố ý phái cấm quân vây quanh phủ quận chúa nên thỉnh thoảng thể thấy mặc khôi giáp cấm quân
“Sao còn cấm quân ở đây” Có thấy kẻ đeo đao cấm quân nghi ngờ
Có nhanh chóng “Có lẽ là bởi vì quận chúa liên tiếp hai lần suýt hại”
“Đó đều là Gia Hòa trưởng công chúa làm ”
Người a một tiếng thâm ý “Ai biết lẽ còn mạng quận chúa cũng khó ”
Có thể đến phủ Đức Dương quận chúa đưa Ân Trường Hoan xuất giá đều là tầm thường ai nấy đều khôn khéo xong lời lập tức liên tưởng đến tranh đoạt hoàng vị
Mặc dù đã thái tử nhưng thái tử cũng thể phế kinh thành chỉ sợ sẽ càng ngày càng loạn nhưng cũng may thân thể hoàng đế gì bất hoàng đế đè ép đoán chừng các vương gia cũng chỗ cố kỵ
Dùng xong bữa trưa Ân Trường Hoan lên giường nghỉ ngơi trong chốc lát
Trương ma ma buổi chiều còn nhiều việc mệt nhưng Ân Trường Hoan nghĩ đến mặt khác
Nàng nhiều thoại bản đều đêm động phòng hoa chúc hao tổn thể lực
Trước khi ngủ Ân Trường Hoan mơ mơ màng màng nghĩ thể lực nàng luyện võ khẳng định hơn Diệp Hoàn cũng biết đêm động phòng hoa chúc Diệp Hoàn bất lực
Sau khi tỉnh Ân Trường Hoan thấy bên ngoài tiếng chiêng “Là thái tử tới ”
“Vừa tới cửa của Nhu Lạc quận chúa cản
” Nhược Vân thay Ân Trường Hoan chỉnh y phục “Nô tỳ đang đánh thức quận chúa thì quận chúa đã tỉnh ”
“Ngăn cản làm gì” Ân Trường Hoan bàn trang điểm “Ta chờ mãi mới đến ngày ”
Nhược Vân lời chỉ thể trang điểm cho Ân Trường Hoan
Diệp Hoàn là thái tử ngoại trừ Kỷ Oánh Oánh và Bình Dương dám quang minh chính đại ngăn cản thì những còn nào dám làm cho một chút để Diệp Hoàn đến cửa sân
Sau lưng Diệp Hoàn là một đám xem náo nhiệt thấy Ân Trường Hoan ở cửa viện cùng Ân Lôi và Kỷ Thừa Diệp Hoàn cùng chúng tân khách đều sửng sốt
Ân Lôi là đường của Ân Trường Hoan canh giữ ở chỗ là đương nhiên nhưng Kỷ Thừa chỉ là biểu mẫu thân còn nhiều lần mưu hại Đức Dương quận chúa cũng ở chỗ
Nhận thấy ánh mắt kinh ngạc của đám mặt Kỷ Thừa đổi sắc “Trường Hoan thân chính là trưởng của
Sau thái tử đối với Trường Hoan thì nhưng nếu thái tử dám ức hiếp Trường Hoan nửa phần Kỷ Thừa sẽ bỏ qua ”
“Kỷ Thừa là thích Đức Dương quận chúa ” Một nhỏ giọng đặt câu hỏi
“Không thể nào mà”
“Ta Kỷ Thừa từ nhỏ đã thương yêu Đức Dương quận chúa lẽ Kỷ Thừa vốn là coi Đức Dương quận chúa như thân chuyện của Gia Hòa trưởng công chúa thì càng đền bù Đức Dương quận chúa hơn” Có một nam tử “Lại nếu như Kỷ Thừa thật sự ái mộ Đức Dương quận chúa thì thể tùy ý để đó Đức Dương quận chúa đính hôn cùng Đoan vương cùng thái tử đính hôn”
Mọi thấy chuyện là hảo hữu của Kỷ Thừa trong lòng lập tức tin tưởng mấy phần mà cũng đạo lý nếu Kỷ Thừa thật sự thích Đức Dương quận chúa tìm hoàng đế thỉnh cầu chỉ cưới
Ân Lôi thấy Kỷ Thừa vậy mà mở miệng vội mấy câu chủ yếu là Diệp Hoàn nhất định thật với Ân Trường Hoan
Có Kỷ Thừa dọa Ân Lôi luôn cảm thấy nhẹ nhàng
Hắn ngang Kỷ Thừa một chút khác biết tâm ý của Kỷ Thừa nhưng thể biết nhưng nghĩ đến Kỷ Thừa xác thực quá dễ dàng Ân Lôi quyết định rộng lượng tính toán với
Trong khuê phòng mấy câu của Kỷ Thừa Ân Trường Hoan thở dài một tiếng “Đội mũ phượng lên cho ”
“Thế nhưng là còn làm thơ” Một tiểu nha
“Ngốc cô nương ” Nhược Vân cầm lấy mũ phượng thận trọng đội lên cho Ân Trường Hoan “Thái tử là trạng nguyên còn làm một bài thơ ”
Đội lên mũ phượng nặng nề khăn cô dâu đỏ hạ xuống Ân Trường Hoan thấy tiếng mở cửa
Tiếng bước chân chậm rãi tới gần Ân Lôi với nàng “Trường Hoan đường ca đến cõng lên hỉ kiệu”
Giọng Ân Trường Hoan ngọt ngào mang theo ý “Được”
Nằm ở lưng Ân Lôi khỏi khuê phòng Ân Trường Hoan thấy các tân khách liên tục chúc phúc thoáng thấy ở cửa sân một mặc hỉ phục đỏ tươi
Có khăn cô dâu che khuất nên rõ dung mạo Diệp Hoàn nhưng nàng biết Hoàn Hoàn của nàng nhất định là tân lang tuấn lãng nhất đời là tân lang của nàng