Đức Dương Quận Chúa - Chương 102
“Hắn tên là Sở Bạch
” Ân Trường Hoan cũng biết Sở Bạch là ai chỉ nhớ bán tranh chữ “Có thể là một thư sinh”
Mắt Diệp Hoàn nheo khóe miệng như như cong cong
“Bái kiến thái tử điện hạ” Sở Bạch thở dài hành lễ với Diệp Hoàn “Tại hạ Sở Bạch là một cử nhân đất Thục
Trước đó sốt ở nên hôn mê ở đầu đường may mắn quận chúa cứu giúp phái đưa tại hạ y quán còn lưu năm mươi lượng”
Hắn về phía Ân Trường Hoan “Đa tạ quận chúa”
“Chuyện nhỏ
” Ân Trường Hoan khoát khoát tay dư quang thoáng qua sắc mặt Diệp Hoàn trong lòng âm thầm kêu khổ Diệp Hoàn vì nàng còn có thể thuận nước đẩy thuyền để nàng nghĩ Cố Nguyên bất lực Diệp Hoàn thích nàng như nay gặp một tên da dẻ trắng trẻo thế mà ghen mới là lạ lập tức “Dù là nào té xỉu ở ven đường thì đều sẽ làm thế”
Diệp Hoàn liếc Ân Trường Hoan một chút sâu trong đáy mắt hiện lên ý đầu Sở Bạch lạnh nhạt “Ngươi biết là thái tử”
“Thái tử cùng quận chúa là hôn phu thê” Ngữ khí Sở Bạch cung kính hèn mọn “Có thể thay quận chúa chỉnh trâm cài tóc ngoại trừ thái tử thì còn thể là ai”
“Ngươi ngược thông minh
” Ý vị khen ngợi rõ Diệp Hoàn ôn hoà với Ân Trường Hoan “Chúng ”
Ân Trường Hoan gật đầu về phía Sở Bạch đang chuyện “Sở Bạch cáo từ sớm cung chúc quận chúa cùng thái tử điện hạ loan phượng hòa minh sống đến đầu bạc”
“Đa tạ” Diệp Hoàn lộ nụ duy nhất từ lúc thấy Sở Bạch
Sở Bạch vái chào đưa mắt Ân Trường Hoan cùng Diệp Hoàn tiến phủ quận chúa mới rời trở trạch viện mà thuê của nhà dân
“Mới vui” Ân Trường Hoan lay lay tay Diệp Hoàn “Ta chỉ là thấy đáng thương mà thôi”
Mặt Diệp Hoàn thay đổi Ân Trường Hoan “Chẳng lẽ bởi vì ”
“Cái …” Ân Trường Hoan gượng “Đương nhiên cũng nguyên nhân nhưng là Hoàn Hoàn yên tâm trong lòng bất luận kẻ nào cũng sánh nổi
Chàng chính là nhất”
Diệp Hoàn liếc nàng một cái như như “Vậy cám ơn nàng”
Ân Trường Hoan ha ha “Không cần cần quan hệ chúng cám ơn sẽ xa lạ”
“Kỳ thật đó từng thấy Sở Bạch
” Ân Trường Hoan kể chuyện lần đầu tiên gặp Sở Bạch cho Diệp Hoàn cuối cùng cảm khái “Hồng nhan họa thủy hại chính cũng hại khác”
Diệp Hoàn “Ta thấy sở dĩ sẽ nháo đến như là do xử lý”
“Là ”
Ngữ khí Diệp Hoàn bình tĩnh “Vị Quách tiểu thư đã thể làm chuyện như thể thấy chắc chắn thể biết tình cảm của Quách tiểu thư nhưng rõ ràng với Quách tiểu thư để cho nàng cứ ôm lấy hi vọng cuối cùng mới tạo thành cục diện như thế”
“Cái …” Ân Trường Hoan cảm thấy ở trong đó chút đúng “Thế nhưng là là nam tử rõ ràng với Quách tiểu thư hình như cũng lắm”
Chuyện trọng yếu nhất là một khi tính sai thì bao nhiêu mất mặt đây Ân Trường Hoan đối với cái thấm sâu trong thấu hiểu rõ
Diệp Hoàn nhíu mày “Sao nàng giúp Sở Bạch ”
“Không
” Trực giác cho Ân Trường Hoan hiện tại thể hộ cho Sở Bạch nữa nàng vô cùng thành khẩn “Ta cảm thấy đạo lý đều là Sở Bạch sai”
Diệp Hoàn nhéo nhéo tay Ân Trường Hoan tay phi thường công chính mà “Cũng đều là của nhưng thể trốn tránh trách nhiệm”
“Chàng đúng” Ân Trường Hoan đã khẳng định Diệp Hoàn là đang ghen nam nhân của thì thể làm đây còn chỉ thể dỗ dành thôi ư
Diệp Hoàn giật giật khóe môi mỉm mê chết đền mạng “Đột nhiên ăn đồ cay lát nữa bảo phòng bếp làm tôm tươi cay ”
Vì để Ân Trường Hoan trở thành một tân nương xinh nhất tháng năm mấy Trương ma ma đã cho phép Ân Trường Hoan ăn thức ăn cay lúc ở xe ngựa Ân Trường Hoan phàn nàn với Diệp Hoàn nàng ăn tôm tươi cay
khi đó Diệp Hoàn cũng cũng ăn mà là khuyên Ân Trường Hoan nhẫn nại mấy ngày
Cho nên đây coi như là ban thưởng Ân Trường Hoan mím môi dù thái tử ăn Trương ma ma cũng thể ngăn cản
Bữa tối Ân Trường Hoan như ý nguyện ăn tôm cay cay thơm ăn ngon nha
Khó khăn lắm mới ăn tôm cay Ân Trường Hoan ăn một miếng nhiều miếng cuối cùng ngủ nghĩ đông nghĩ tây nghĩ đến một chuyện
Tiền của danh nghĩa của nàng thì nhiều đếm hết nhưng nàng căn bản dùng nhiều như giữ thì quá chật khố phòng bằng để cho bọn chúng phát huy tác dụng khác
Suy nghĩ nửa đêm ngày hôm Ân Trường Hoan gọi Đinh Tiến tới suy nghĩ của nàng ―― nàng nghĩ đến một thư viện để những tiền để đóng học phí thể học giới hạn ở nam nhi còn cả nữ nhi
Ai quy định làm quan chỉ thể là nam nhân chỉ cần thông qua khoa cử nữ tử cũng thể làm quan
Đinh Tiến xong còn mơ hồ mở thư viện Hắn lầm chứ
“Quận chúa đang đùa tại hạ đấy chứ”
“Sao đùa ngươi
” Ân Trường Hoan nghiêm mặt “Ta là nghiêm túc với ngươi chuyện đồng thời chuẩn đem chuyện giao cho ngươi làm”
Đinh Tiến khổ sở “Quận chúa để điều tra mấy việc chém chém giết giết còn thế nhưng mở thư viện khó xử ”
Đinh Tiến nhiều nhất cũng chỉ thể mua trạch viện xem như thư viện nhưng mà mở thư viện chỉ trạch viện là còn cần phu tử cùng học sinh
Mà Ân Trường Hoan mở thư viện là vì bách tính nghèo khổ đến lúc đó làm sàng chọn học sinh cũng là chuyện quan trọng
“Vậy tìm ai” Dưới tay nàng thể làm việc cũng chỉ mấy Đinh Tiến
“Tìm thái tử
” Đinh Tiến lập tức “Bên cạnh thái tử nhiều nhân tài việc mở thư viện vấn đề”
“Không ” Ân Trường Hoan lắc đầu “Chàng đã bận rộn như thể cho thêm phiền phức đây là chuyện của cần làm mới tìm ”
Đinh Tiến suy tư một hồi đề nghị “Nếu thì quận chúa cũng giống như các thái tử vương gia đại thần nuôi mấy phụ tá”
“Đi để tìm đây” Có là nhặt cải trắng tùy tiện cũng thể tìm tới
Đinh Tiến làm biết “Cái thể tìm nhưng thể cầu”
Ân Trường Hoan chán nản Đinh Tiến như cần ngươi để làm gì
Đinh Tiến cho ý kiến gì hữu dụng Ân Trường Hoan chỉ thể tự nghĩ nghĩ nghĩ ngủ mất
Sau khi tỉnh nàng thở dài nghĩ quên từ từ sẽ đến đây chuyện nhất thời thể làm xong
Trước hôn lễ ba ngày Đông Cung đưa sính lễ tới số lượng nhiều vượt xa Đoan vương gia mới kết hơn hơn một tháng
“Sính lễ nhiều như biết đồ cưới sẽ bao nhiêu” Người xem náo nhiệt cảm khái
“Dù cũng nhiều Đức Dương quận chúa là gả hoàng gia làm thái tử phi đồ cưới có thể ít ”
Lúc Ân Bạch Tuyết biết tin tức thì nàng đang thu dọn đồ đạc chuẩn nhập phủ Đoan vương
Vừa của phủ Đoan vương đến truyền lời bảo nàng buổi chiều tiến phủ Đoan vương
Nàng mấy chiếc hòm mặt nghĩ đến hôm nay phủ Đức Dương quận chúa chắc sẽ náo nhiệt Ân Bạch Tuyết nhắm mắt bờ môi cắn máu
Cái rõ ràng nên là nàng vì biến thành như bây giờ
Hôm là ngày chính thêm đồ phủ Đức Dương quận chúa từ sáng sớm đã mở cửa lớn
Kỷ Oánh Oánh tới sớm nhất thấy sính lễ cùng đồ cưới Kỷ Oánh Oánh chậc chậc Ân Trường Hoan “Ta phảng phất như thấy thân thể ngươi vạn trượng kim quang lóe mù mắt ”
Ân Trường Hoan: “…Vạn trượng kim quang là Phật tổ cũng bản lĩnh ”
“Ta ngươi bản lĩnh cực kỳ lớn” Kỷ Oánh Oánh từ phía nha lấy hai hộp gỗ đặt lên mặt bàn “Một cái là của một cái là ca ca
Mở đoán xem cái nào là tặng cái nào là ca ca tặng”
Hộp là gỗ vàng Trinh Nam thể thấy đồ vật bên trong nhất định đơn giản
Hai hộp nặng như Ân Trường Hoan mở một cái là một cây sâm núi trong phủ quận chúa cũng mấy cái nhưng cái nào có thể hơn cái
“Cái quá quý giá” Sâm núi là bảo mệnh thuốc
Kỷ Oánh Oánh “Ngươi cũng cảm thấy quý giá Mau xem cái hộp ”
Ân Trường Hoan mở hộp còn là trang sức bạch ngọc kim khảm tinh mỹ
Ân Trường Hoan cảm thấy Kỷ Thừa sẽ đưa nàng đồ trang sức tự tin “Sâm núi là biểu ca Kỷ Thừa tặng đồ trang sức là ngươi tặng”
“Ha ha lần ngươi đoán sai ” Kỷ Oánh Oánh hưng phấn vỗ tay dương dương đắc ý “Đồ trang sức là ca tặng sâm núi mới là tặng
Ta biết ngay là ngươi sẽ đoán sai”
Ân Trường Hoan kinh ngạc “Ngươi lấy sâm núi”
Loại đồ bình thường đều là trưởng bối bảo quản mà
“Trong tư kho của mẫu thân ” Kỷ Oánh Oánh uống từng ngụm trà càng ngày càng thấy nóng đợi nàng thành thân quả thực là chịu tội “Dù là mẫu thân với ngươi lấy đồ bà cất giữ cho ngươi cũng ”
Ân Trường Hoan phản bác trong lòng tự nhủ may mà mẫu thân Kỷ Oánh Oánh ở trong hoàng lăng biết chuyện nếu chắc sẽ tức giận đến thổ huyết mất
Náo nhiệt một ngày Ân Trường Hoan nghĩ nàng sẽ nhanh sẽ ngủ mất nhưng thực tế là nàng ở giường một chút buồn ngủ cũng tỉnh táo
Nàng sợ hôn lễ ngày mai nhưng chính là ngủ
Ân Trường Hoan xoay ở bên cửa sổ ánh trăng sáng nàng thấy tiếng côn trùng liên tục kêu
Gió mát mạnh Ân Trường Hoan hít sâu một mặc thêm váy ngoài lấy xuống nhuyễn kiếm trong hoa viên luyện kiếm
Nhược Vân nhận tin tức liền trông thấy ánh trăng Ân Trường Hoan kiếm thuật lăng lệ màu váy đỏ nhạt ẩn ẩn hiện hiện ánh trăng uốn lượn hảo trung đặc biệt mỹ lệ
Nhược Vân an tĩnh ở một bên mãi đến khi Ân Trường Hoan dừng nàng mới cầm khăn đến thấm mồ hôi “Quận chúa ngủ ”
Ân Trường Hoan lau mồ hôi “Ta thể là quá hưng phấn hiện tại chắc thể ngủ ”
Tắm rửa thay quần áo Ân Trường Hoan một lần nữa lên giường lần nàng nhanh liền ngủ một đêm mộng tỉnh thì trời đã sáng choang
Nhược Vân mặc quần áo mới tinh cầm theo một xấp quần áo vui mừng dẫn theo một hàng nha cùng chúc “Quận chúa đại hỉ”
Chương 87, 88, 89, 90 mất nội dung rồi ad ơi
Mất 81 85 rùi bạn ơi