Đoạn Tình Báo Phục - Chương 6
“Đưa đến Hình bộ hỏi bọn họ xem chuyện xử lý thế nào ai giết tại chỗ”
Đợi đến khi Chu Nhược kéo Mạnh Thanh Chu lười biếng dựa vai : “Ngày thường chỉ cần đụng một cái là cắn hôm nay tự đưa tới cửa thế”
Ta đẩy dậy hai tay chống lên hai bên tay vịn của ghế thái sư vây giữa
“Ngươi đừng đắc ý chỉ khoe khoang với nàng thôi
“Ta là thù tất báo lòng hẹp hòi lắm
“Nếu ai chọc dù đuổi đến chân trời góc biển cũng sẽ lột da rút xương ăn tươi nuốt sống ”
Vì một danh sách buôn lậu vũ khí Chu phủ trong một đêm sụp đổ
Toàn bộ việc làm ăn với Hồ đều rơi tay Mạnh Thanh Chu
Mấy ngày nay từng tốp “Khách” quốc công phủ
Tù trưởng Hồ tính tình đa nghi nhiều lần yêu cầu Mạnh Thanh Chu đến biên ải đích thân gặp để bàn bạc về sự hợp tác tiếp theo
Cuối cùng mùa thu Mạnh Thanh Chu quyết định tới phía bắc
Ta vốn theo chỉ là một hôm hỏi một câu: “Phương Tất Hồi và của sắp thành chuyện ”
Hắn thấy vẻ mặt lo lắng của sợ gây chuyện nên nhất quyết đưa cùng
Mãi đến khi lên đường vẫn giường chịu
Mạnh Thanh Chu cũng ép dậy trực tiếp bế lên xe ôm lòng dỗ dành như một đứa trẻ ba tuổi
“Cảnh ở biên ải còn nhiều quần áo vàng bạc châu báu nếu nàng chọn sẽ hối hận đấy
“Sữa chua ở đó cũng ngon nếu nàng thích sẽ sai học cách làm về nhưng nàng tự nếm thử xem hợp ý ”
…
Hắn nào biết theo Phương Tất Hồi chạy đông chạy tây hai năm đó đã khắp thiên hạ
Ta thích quần áo cũng thích vàng bạc châu báu
Ta chỉ thích thiếu niên đã để ngụm nước cuối cùng cho uống dùng ấm của ủ nóng bánh nướng cho
Nửa tháng từ kinh thành truyền đến tin Phương Tất Hồi và Mạnh Khúc Oánh đã đính hôn
Nửa tháng nữa đột nhiên mắc bệnh hiểm nghèo ai dám đến gần
Khi nhận tin chúng đang nghỉ ngơi tại nhà một bạn của Mạnh Thanh Chu
Một đường là du ngoạn sơn thủy nhưng Mạnh Thanh Chu luôn bận rộn
Hắn cùng một nhóm chuyện ở xa tuy thấy nhưng thể hiểu
Nói thật bận còn bận hơn
Ta ghi nhớ từng chi tiết về việc Mạnh Thanh Chu thông đồng với giặc buôn lậu vũ khí
Đồng bọn của sào huyệt của đường của thủ đoạn của …
Mỗi tối khi ngủ đều ôn nhiều lần
Cuối mùa thu đoàn cuối cùng cũng đến biên ải
Mạnh Thanh Chu chơi với mấy ngày còn mời cho một thầy Hồ chuyên dạy làm bánh Hồ
Hắn đến bếp khi mới chiên xong
Trong đĩa là một đống bánh đen thui chê bai cầm lên xem
“Nàng đầu độc ”
Ta rút tay khỏi bột mì giật lấy bánh liếc một cái
“Muốn ăn thì ngươi còn xứng”
Quay mặt bưng một bát sữa chua dê đưa cho thản nhiên : “Đây mới là của ngươi”
Sắc mặt Mạnh Thanh Chu từ mây đen chuyển sang quang đãng ăn hết một bát sữa chua với rằng ngoài một chuyến
Gặp bạn
Ta : “Bạn nào Thác Bạt”
Hắn đột ngột dừng bước há miệng nhưng phát hiện thốt một chữ nào
Ta đã bỏ sữa chua dê loại thuốc khiến cử động
Phương Tất Hồi và phó tướng Dương bước nhà những hầu bên cạnh Mạnh Thanh Chu đã dọn sạch
Hắn trơ mắt Phương Tất Hồi thay quần áo lấy lệnh bài đội nón che mặt của
Lần ám sát Thác Bạt hung hiểm khó lường chút nỡ để Phương Tất Hồi mạo hiểm
Hắn nhặt chiếc bánh Hồ cháy đen lên cắn một miếng khó ăn đến mức buồn
Hắn dùng ngón tay cái lau nước mắt xoa xoa tóc trêu chọc: “Bữa tối thể làm gì đó hồn để thưởng cho phu quân của nàng”
Ta hít mũi đảm bảo: “Nồi tiếp theo lò chắc chắn sẽ ngon”
Chàng nhất định bình an trở về đích thân nếm thử
Ta và Phương Tất Hồi ngay từ đầu đã diễn kịch
Ta phụ trách thu phục Mạnh Thanh Chu ở bên cạnh để moi tin tức
Hắn phụ trách đối phó với Mạnh Khúc Oánh lợi dụng nàng để Mạnh quốc công trọng dụng để thể tự do Mạnh phủ cùng phối hợp bên trong bên ngoài
Ta khẩu hình của Mạnh Thanh Chu Phương Tất Hồi khẩu hình của
Mặc dù chúng chuyện nhưng chỉ cần từ xa cũng thể biết tất cả những gì biết
Chúng nhận lệnh của hoàng đế trừ khử kẻ phản quốc thông địch
Một đường lên phía bắc đã nắm rõ tất cả quân bài tẩy của Mạnh Thanh Chu chỉ chờ việc thành công thể rửa sạch oan khuất cho cha mẹ Phương Tất Hồi
Phương Tất Hồi vốn họ Lâm cha là một viên quan nhỏ trong kinh hoài bão lớn gì nhưng may mắn là thật thà cuộc sống cũng coi như mỹ mãn
Một ngày nọ vẻ mặt lo lắng trở về phủ dặn dò vợ con nhanh chóng thu dọn hành lý
Hắn vô tình phát hiện phủ Mạnh quốc công tư thông với kẻ địch bên ngoài nếu ở lâu hơn nữa mạng sống còn
Đáng tiếc cả nhà chạy nửa đường thì sát thủ đuổi kịp máu của mười sáu nhuộm đỏ cả rừng bạch dương
Phương Tất Hồi khi đó mới chín tuổi sớm đã dọa ngất
Đợi đến khi tỉnh thì phát hiện đang trong bãi tha ma
Có lẽ vì thân đẫm máu những tên sát thủ còn tưởng đã chết thật kiểm tra sơ sài để may mắn trốn thoát
Phương Tất Hồi cả đời đã từng làm ăn mày làm bồi bàn diễn trò tạp kỹ…
Hắn theo quân lính càn quét giặc cướp vặn gặp dùng trâm đâm thủng cổ tên thổ phỉ già
Hắn chỉ một cái liếc mắt đó đã biết cả đời ngoài ai thể xứng với
Sau đó cùng từ một nha dịch nhỏ bé từng bước đến vị trí chỉ huy sứ
Trong quá trình đó những đau khổ đã trải qua những vết thương đã chịu đã khiến chúng máu thịt hòa quyện thể tách rời
Mạnh Thanh Chu đỏ ngầu mắt trừng
Ta tươi cởi áo ngoài kéo áo vai xuống để lộ bông hoa lựu đỏ thắm
“Thế tử gia luôn lột sạch ngươi xem bông hoa ”
Hắn tức giận công tâm khóe miệng chảy máu
Hắn nhất định hận chết cũng hận chết chính
Dù Mạnh Loan Loan cũng chỉ là một quả hồng mềm thể ngu ngốc đến mức nàng xoay như chong chóng
quên mất giờ đây là Tùy Tân Ý
Là Tùy Tân Ý do Phương Tất Hồi đích thân dạy dỗ thù tất báo sắc bén như dao
“Thua ngươi oan”
Ngay cả còn đấu chút bản lĩnh của Mạnh Thanh Chu e rằng còn đủ nhét kẽ răng cho Phương Tất Hồi
Ta bưng chiếc bánh Hồ đã làm xong bước chân khỏi cửa thèm thêm một cái nào
Từ nay về chỉ là Tùy Tân Ý là Tùy Tân Ý của riêng Phương Tất Hồi
Phương Tất Hồi trừ gian thần giết địch thủ
Việc mà khác cả đời cũng làm chỉ mất vài tháng một mạch làm hết
Hoàng đế phong làm Thiên Cơ hầu khách sáo nhận hết
Chỉ trong một đêm kinh thành đã đổi khác
Một phủ quốc công sụp đổ nhưng Thiên Cơ hầu xây cao lầu đất bằng
Tất cả mọi đều cho rằng Phương Tất Hồi dã tâm lớn sẽ theo con đường của quyền thần lâu nữa sẽ thánh thượng kiêng dè đàn áp
đột nhiên từ quan chỉ giữ tước vị dính dáng đến bất kỳ chuyện nào trong triều
Ngày rời khỏi kinh thành đưa cung bái biệt bệ hạ
Ta chút luyến tiếc những ngày tháng hô phong hoán vũ mọi tung hô
“Chúng làm gì mà vẫn hưởng tiền là bệ hạ thiệt thòi”
Hắn khuyên thấy vẫn còn vẻ mặt buồn bã nhảy lên ngựa kéo lòng
“Chúng khắp nơi gặp những kẻ đây đã bắt nạt làm nhục nàng bắt chúng quỳ xuống gọi nàng là cô nãi nãi ”
Giờ đây đã là phu nhân hầu phủ
Ta xong chuyện lập tức phấn khởi chỉ thấy đầu còn choáng thở cũng còn dồn dập
Phương Tất Hồi chọc giơ roi quất mông ngựa
Cưỡi ngựa trong cung là đại bất kính
Ta kinh ngạc: “Cứ thế ngang nhiên mà ”
Hắn đáp: “Cứ thế ngang nhiên mà ”
Hết