Đoạn Tình Báo Phục - Chương 5
Hòa ly chuyện dễ dàng nhưng nếu thánh nhân lệnh nghĩ sẽ bớt nhiều phiền phức
Nói thì cũng coi là phụ nữ đầu tiên trong triều xin hòa ly lần thực sự vinh quang
Bốn phía xôn xao ngay cả Mạnh Khúc Oánh cũng ngờ buông tay một cách thoải mái như
Phương Tất Hồi nắm chặt chuôi kiếm cuối cùng cũng cảm thấy mất mặt phất tay áo bỏ
Bỏ một câu: “Tùy ý nương nương làm chủ”
Ngày dọn khỏi Phương phủ cố tình chọn một thời điểm gần tối để lên đường
Xe ngựa chạy về phía trang viên ở ngoại thành nửa đường thì chặn
Mất sự che chở của Phương Tất Hồi biết Chu Nhược sẽ dễ dàng buông tha cho
Nàng trói đến bên bờ sông lúc trời tối gió lớn vắng lặng một bóng
“Ngươi tưởng biết ngươi chủ ý gì Hòa ly với tên họ Phương chẳng là để tiện quyến rũ biểu ca của ”
Nàng sai nhưng cũng chỉ đúng một nửa
“Ta đã loại đàn bà như ngươi nhúng lồng heo”
Ta nhổ một bãi nước bọt mặt nàng lạnh: “Ngươi tưởng ai cũng coi là bảo bối Loại khốn nạn háo sắc mê đó…”
“Ai là khốn nạn háo sắc mê ”
Mạnh Thanh Chu biết đã trốn trong bóng tối lén bao lâu cuối cùng cũng nhịn lên tiếng
Hắn bước dọa cho Chu Nhược nhất thời nên lời
“Biểu ca…”
Nàng đưa tay nhưng Mạnh Thanh Chu hất sang một bên giọng lạnh như băng
“Ta đã động nàng”
Chu Nhược hét lên: “Rốt cuộc là vì Biểu ca Chỉ vì nàng giống với ả con hát ”
“Ngươi nhớ cho kỹ con hát mà ngươi đó đã cứu mạng ngươi”
Mạnh Thanh Chu nhảm vẫy tay bảo đưa nàng
Hắn khom cởi trói cho khó chịu : “Ta háo sắc mê Nàng thấy ”
Ta bĩu môi chẳng lẽ
Ta cố tình hỏi: “Thế tử đến đây”
“Ta gửi cho nàng nhiều thư như nàng trả lời bỏ trốn Nàng thật sự cho rằng một nữ nhân như nàng tiền là thể sống yên ”
Hắn vẫn luôn phái theo dõi biết
Mạnh Thanh Chu mắng biết điều: “Có biết bao nhiêu nữ nhân xếp hàng phủ Quốc công của nàng đúng là cái giá quá lớn”
Ta cúi đầu gì vỗ nhẹ gáy bảo dậy
Ta bấu chặt ngón tay một lúc mới lí nhí : “Chân mềm ngươi đỡ ”
Hắn bật bế ngang lên đầy vẻ trêu chọc trêu ghẹo : “Ta còn tưởng nàng là một kẻ ngốc biết sợ”
Hắn trầm giọng ghé tai hỏi: “Tiếp theo nàng”
Ta trừng mắt Ta quyền lựa chọn
Hắn vẻ mặt của hài lòng
Giọng điệu đầy mê hoặc: “Đi theo sẽ đối xử với nàng mãi mãi đối xử với nàng”
Từ khi Mạnh Thanh Chu cứu một mạng luôn bám lấy dám rời xa dù chỉ một chút
Trước câu kéo lúc gần lúc xa giờ đây cần đến vui mừng đến mức gần như mất trí gì nấy
Hôm đó dẫn về phủ là chuyện chính sự với : “Chuyện của đàn ông thích nhưng ngươi để thấy ngươi các ngươi vườn chuyện xa xa ”
Hắn đều
Ta dựa xích đu chăm chú họ
Hai dùng tiếng Hồ chuyện một lúc chuyển sang đề tài phủ Chu Thái úy
“Thế tử phủ chúng và Chu phủ dù cũng là họ hàng bấy lâu nay tiền cùng kiếm giờ đẩy họ làm bia đỡ đạn liệu …”
Mạnh Thanh Chu lạnh lùng liếc khiến dám thêm lời nào
“Tiểu nhân chỉ biết đến lúc đó với Chu cô nương thế nào”
“Nói Ta cần với một chết ”
Mạnh Thanh Chu mặt biểu cảm nhắc đến Chu Nhược giống như đang đến một con kiến bò ngang qua
Dù thương cảm cho Chu Nhược nhưng vẻ mặt của Mạnh Thanh Chu vẫn khỏi buồn nôn
Người đàn ông vô tình đến mức khiến thấy ghê tởm
Hôm vứt bỏ sắc mặt cũng giống như lúc
Một cao quý như Chu Nhược trong mắt cũng thể tùy ý giết chết lẽ Mạnh Loan Loan năm xưa đối với mà còn chẳng là
Ta cúi đầu khổ lười xem nữa đầu thấy xa Phương Tất Hồi đang ở bên hiên sang
Nghe gần đây Mạnh Quốc công thường xuyên tỏ ý làm lành với quyết tâm kéo về phe
Hình như… mới nửa tháng gặp
Cằm mọc một chòm râu
Ta ngứa tay cạo râu cho
Một lát hiên xuất hiện thêm một bóng hồng Mạnh Khúc Oánh vén váy chạy về phía
Hắn thở dài nhấc chân rời
Ta hỏi Mạnh Thanh Chu Phương Tất Hồi thấy ở đây gây phiền phức
Hắn tiến gần toe toét
“Con sói mắt trắng cuối cùng cũng thuần thục đôi chút biết lo lắng cho ”
Hắn ngày càng tin tưởng và quyến luyến
“Yên tâm ”
Mạnh Thanh Chu vô cùng tự tin: “So với việc vì ngươi mà trở mặt với Mạnh phủ nghĩ hẳn làm rể quý của Mạnh phủ hơn”
Lúc lời đã say giọng điệu mang theo vẻ khinh thường
Với những như bọn họ tất cả mọi mọi việc đời đều thể dùng tiền bạc và quyền lực để giải quyết
Ta khẩy mang theo vẻ dụ dỗ
Mạnh Thanh Chu từ từ tiến gần liếc mắt khi đã đến gần đạp một chân ngực hất ngã xuống đất
Huấn luyện chó cho ăn ngon dùng gậy đánh
“Mạnh Thanh Chu đến phủ của ngươi để hạ ngủ với ngươi”
Ta đã từ chuyện danh phận làm
Hắn nuôi thì nuôi nếu thấy thiệt thòi sẽ
Mạnh Thanh Chu nhẫn nhịn hết lần đến lần khác nỡ nổi giận với
Chỉ là đêm đó đến tìm mấy ngày liền
Ta rảnh rỗi thấy thật sự ăn ngon ngủ kỹ sống vô cùng thoải mái
Hôm đó chủ động tìm làm lành đến thư phòng từ bên trong bay một nghiên mực suýt nữa đập mặt
Vào trong Chu Nhược đang như phát điên đập phá đồ đạc trong phòng
Giữa một mớ hỗn độn Mạnh Thanh Chu ghế thái sư vui giận nàng như đang xem một trò hề
Chu Nhược điên cuồng chất vấn : “Tại bán phụ thân Hai nhà chúng rõ ràng thân thiết như …”
Mạnh Thanh Chu như một câu chuyện chế giễu : “Thái úy đại nhân gây áp lực với còn cách nào khác ngoài tự bảo vệ thể coi là làm sai chứ”
“Phụ thân gây áp lực với là vì ả ”
Chu Nhược chỉ hận thù : “Nếu vì ả mà mất hết lý trí phụ thân trách phạt Chàng đừng quên khi phụ thân giúp trở về quốc công phủ đã hứa với ông sẽ cưới ”
Dù Mạnh Thanh Chu cũng sẽ đối phó với Chu Thái úy chỉ khác là sớm muộn
Nhiệm vụ của là để bọn họ tự giết hại lẫn khi trở thành cây đại thụ để tự tay chặt đứt một nửa gốc rễ của
Chu Nhược lao về phía đến nơi đã thị vệ mang đao khống chế mặt đất
Ta bước qua tay nàng về phía Mạnh Thanh Chu để nàng rõ cảnh dịu dàng nũng nịu trong lòng như thế nào
Giết tru tâm gì hơn thế