Đoạn Tình Báo Phục - Chương 2
Nàng thấy lập tức đến gần Chu phu nhân : “Chính là nàng mẫu thân giống đến chín phần biểu ca cưới khi ở bên ngoài xem đó thể chết ”
Chu phu nhân mặt mang theo nụ dịu dàng chỉ : “Cưới cái gì chứ đó chỉ là một tiện tì biết trời cao đất rộng sâu bọ trong vũng bùn cũng hóa rồng đáng đời đoản mệnh con bình tĩnh xem xem mắt là ai”
Ta ở sào huyệt của bọn cướp mấy ngày chỉ hỏng giọng mà thính lực cũng tổn thương mấy phần hiện tại thường xuyên ù tai
Phương Tất Hồi liền dạy khẩu hình thật lợi hại một thân kỹ nghệ biết đã chịu bao nhiêu khổ mới học
cũng lợi hại hai năm đã học sáu bảy phần của thật thông minh
Đây tự khen mà là Phương Tất Hồi khen
Ta kéo lê thân thể tàn phế chiếu lắng tám hướng quan sát sáu phương
Chu gia đại lang đã hơn ba mươi cuối cùng cũng mong một đứa con trai vốn là chuyện đáng mừng
nhị phòng an phận rõ ràng là tiệc đầy tháng của cháu trai nhưng thê tử của nhị phòng là Lâm thị mang theo một đôi long phượng của tiệc sức phô trương
Ta từng đây hai phòng trong nhà Mạnh Thanh Chu tranh đấu
Thật may cha của Mạnh Thanh Chu đã thua
May mắn thay đầy mấy năm nhị thúc bá của mắc bệnh hiểm nghèo đột nhiên qua đời như mới khiến cha của Mạnh Thanh Chu nắm quyền quản gia
chỉ là khổ vốn chỉ tìm một lang quân như ý sống cuộc sống an
Không ngờ là đại la thần tiên xuống trần gian trải kiếp một sớm về trời lấy mạng đền mạng
Món tráng miệng bữa ăn là sữa đông lạnh khi dâng lên Chu Nhược như vô tình nhắc đến: “Trong thêm bột óc chó chúng ai dị ứng chứ”
Ta những ăn quả óc chó mà ngay cả chạm cũng Năm xưa khi Mạnh Thanh Chu bảo bóc vỏ óc chó cho Chu Nhược mười ngón tay sưng lên như kẹp cửa
Hai năm nay khi điều dưỡng tuy còn nghiêm trọng như nữa nhưng đại phu đã dặn đồ nên ăn thì vẫn nên đụng
Ta cầm bát tay khựng biết Chu Nhược đang chằm chằm nếu ăn khó tránh khỏi khiến nàng nghi ngờ
Ta đưa một miếng miệng khen: “Vị béo ngậy ngọt mà ngán đồ ăn trong phủ Thái úy quả nhiên món nào cũng tinh xảo”
Chu Nhược thở phào nhẹ nhõm vui mừng mặt Chu phu nhân trừng mắt nàng
Nàng với : “Nương tử thích ăn thì cứ ăn nhiều ”
Ta gật đầu cố nhét thêm nửa bát tuyết hoa lạc bụng
Nửa canh giờ trao đổi ánh mắt với Sách Trúc nàng hiểu ý lui khỏi phòng
Lại qua một lát bỗng đến báo: “Nương tử nhà họ Phương mau xem nha đầu bên cạnh ”
Ta giật vốn định để Sách Trúc ngoài câu giờ đến lúc đó mượn cớ tìm nàng để lui tìm cách ăn thuốc giải xảy chuyện thật
Chu phu nhân khách sáo đôi câu hỏi nghiêm trọng
Người đến đáp: “Cũng chuyện gì lớn”
Ta chỉ đáp qua loa bảo mọi cứ tiếp tục vui chơi đừng vì chuyện nhỏ mà mất hứng
Theo đến hậu viện chỉ tay cỗ xe của mời lên xe
Ta vén rèm xe liền thấy Sách Trúc đang quỳ bên trong nửa khuôn mặt sưng vù nước mắt lưng tròng
Mạnh Thanh Chu nghiêm chỉnh tay cầm viên thuốc giải của đưa lên mũi ngửi
Hắn đầy chế giễu hỏi: “Nàng bây giờ họ gì nhỉ”
Không đợi trả lời tiếp: “Ồ Tùy tiểu thư lên xe chuyện”
Ta mặt lạnh hỏi ý gì
“Nha đầu tay chân sạch sẽ nhân lúc nàng ở đây lục tung xe lên nàng xem lục một bảo bối nàng ngửi thôi đã thấy giá trị nhỏ”
Hắn với ánh mắt như đã hiểu rõ mọi chuyện giả lả hỏi: “Thuốc chữa bệnh gì”
Ta cố nén lửa giận: “Đây là thuốc giải thế tử gia đừng đùa nữa Mau đưa thuốc cứu mạng cho nàng ”
Mạnh Thanh Chu khẽ chỉ : “Giả vờ tiếp tục giả vờ nữa”
Hắn tưởng thừa nhận dị ứng nhưng biết để phòng ngừa bất trắc đã uống thuốc
Bát tuyết hoa lạc đối với mà thực sự chỉ là một món tráng miệng mà thôi
Mạnh Thanh Chu đưa thuốc đến bên miệng lệnh cho há miệng
Ta liếc những ngón tay thon dài của mắng: “Đưa cho làm gì đưa cho Sách Trúc”
Trong lúc ngẩn Sách Trúc đột nhiên ngã xuống đất
Ta vội vàng trèo lên xe giật lấy viên thuốc nhét miệng nàng
“Thế tử gia thật oai phong lệnh đánh đập nô tỳ nhà khác” Ta trừng mắt Mạnh Thanh Chu
Hắn hồn trực tiếp vén tay áo lên
Nhìn thấy cánh tay trơn láng của lẩm bẩm: “Nàng ăn óc chó Không thể nào… thể nào”
Ta lẽ Mạnh Loan Loan
Việc dường như đã đả kích Mạnh Thanh Chu lớn
Hắn là thông minh như thậm chí còn kiểm tra xem Sách Trúc thực sự dị ứng liền vội vã rời
Phải đến khi bóng áo của còn thấy nữa Sách Trúc mới từ đất dậy
Nàng liếm vết thương khóe miệng xin thưởng
“Phu nhân thuốc đắng lắm mặt cũng đau tháng tăng thêm tiền công cho nô tỳ ”
Muốn phá hủy niềm tin của một đơn giản
Chỉ cần khi vô cùng tin chắc một phỏng đoán nào đó hãy đưa một sự thật hiển nhiên để phủ định nó
Sự tuyệt vọng to lớn trong đó sẽ khiến mất lý trí
Ngay cả khi sự thật đó là do bịa đặt
Trong đêm khi trò chuyện kể chuyện như một câu chuyện cho Phương Tất Hoài
Vốn định khen thông minh kết quả sự chú ý của lệch hướng
“Mạnh Thanh Chu yêu nàng”
Hắn bất ngờ ném cho một câu
Đó là điều đương nhiên nếu cũng sẽ thất thố khi gặp càng vì sự thật Mạnh Loan Loan lẽ đã thực sự chết mà mất hồn mất vía
ý nghĩa gì chứ
Ta như chỉ thấy giả tạo
Phương Tất Hoài ôm lòng ôm chặt như nhắc nhở rằng chung chăn gối với là bất kỳ ai khác
Hắn hẳn là đang ghen tuông
Ta mím môi đưa tay ôm lấy giống như mỗi đêm đã qua trong bóng tối hai con thú hoang mang đầy thương tích ôm sưởi ấm
Mạnh Thanh Chu nuôi một gánh hát ở Lâu Nghê Vũ
Ta thường cải trang thành nam nhân lẻn đến đó hát
Nửa tháng cuối cùng cũng xuất hiện trông gầy ít
Lần còn hấp tấp nữa khi thấy chỉ gật đầu khẽ trong nụ chút chua xót
Ta lật mí mắt để ý đến
Hắn tự nhiên xuống bàn với rằng đây đã lỗ mãng nhiều lần xúc phạm xin tha thứ
Thái độ thì thành khẩn
Ta nhổ vỏ hạt dưa gì
Cho đến khi một khúc hát kết thúc điểm tâm tay cũng hết ngước mắt
Nửa lạnh lùng nửa khinh thường : “Chỉ miệng thì ích gì nếu thực sự thấy chỗ là của thế tử gia”
Ta giơ tay gọi một chạy bàn kiêu ngạo : “Lấy cho thêm ba bát hạnh nhân hai đĩa hạt dẻ rang một ấm Long Tỉnh”
Sau đó chỉ tay Mạnh Thanh Chu khẽ hừ: “Ghi hết sổ nợ của ”
Hắn ngón tay khẽ lắc đầu lệnh cho chạy bàn làm theo lời
“Sau đến đây đồ ăn thức uống cứ ghi hết sổ nợ của miễn là nàng vui vẻ”
Ta trả lời chỉ cầm một nắm hạt dưa ném lên sân khấu
Danh ca Liên Sinh đang hạ màn biểu diễn hai động tác cùng mọi reo hò vui mừng
“Nàng thích ”
Mạnh Thanh Chu đặt tách trà trong tay xuống đột nhiên tiến gần thì thầm bên tai : “Ta dẫn nàng gặp ”
Ta và Liên Sinh thể là hận gặp quá muộn
Ta bảo dạy hai chiêu tay định nắm lấy Mạnh Thanh Chu ho mạnh một tiếng
Liên Sinh thu tay che mặt khẽ: “Thôi cô nương mà thế tử của chúng coi trọng dễ động ”
Ta lập tức phản bác : “Ngươi đừng bậy phu quân là Điện tiền chỉ huy sứ mới nhậm chức chẳng lẽ oai phong hơn thế tử các ngươi Ta với thế tử nhà các ngươi chẳng liên quan gì”
Mạnh Thanh Chu khẽ nhíu mày mọi lúng túng một bên sắc mặt dám gì
Ta quan tâm nhiều như tự thấy mất hứng : “Xem sai Thôi ”
Ta bước chân khỏi Lâu Nghe Vũ Mạnh Thanh Chu theo trầm giọng hỏi : “Lần nàng đến học gì sẽ bảo Liên Sinh dạy nàng”
Ta để ý đến bước chân lên xe ngựa
Qua khe hở của cửa sổ xe thấy sắc mặt ảm đạm hẳn là thất vọng
Ta tính toán thời gian