Đoạn Tình Báo Phục - Chương 1
1
Ta bọn cướp kéo lê trong lúc giãy giụa đã làm rách quần áo đám nam nhân đẩy ngã xuống đất
Chu Nhược nép lòng Mạnh Thanh Chu thương hại lên tiếng: “Nếu ba ngày chuộc nàng các động phòng với nàng cũng muộn”
Ta chà đạp trong mắt nàng gọi là động phòng
Mạnh Thanh Chu mặt lạnh giơ tay che mắt Chu Nhược
Hắn sẽ đưa một trăm lượng vàng đến để đổi lấy tên đầu lĩnh bọn cướp thấy lợi tạm thời tha cho một mạng
Không ngờ mạng hèn của giá trị đến
Khi thành thân với Mạnh Thanh Chu chỉ là một thầy đồ nghèo
Ngày Chu Nhược đến đón mới biết thân phận thật của là thế tử của phủ Quốc công
Xe ngựa sang trọng dừng ở đầu ngõ hẹp Mạnh Thanh Chu thay sang bộ gấm vóc
Hắn mặt rõ ràng gì thay đổi nhưng như thể mọi thứ đều đã thay đổi
Ánh mắt Chu Nhược nỡ rời khỏi đỡ nàng lên xe cũng chui
Ta theo đánh xe xe ngựa phấn son mặt còn kịp tẩy sạch luống cuống tay chân giống như một kẻ ngốc thừa thãi
Ta treo tháp cao của trại cướp phơi nắng đến ngày thứ ba tinh thần đã còn tỉnh táo
Cổ họng khô rát và đau đớn lẽ giọng hát coi như xong
Bỗng nhiên nhớ đến lời Chu Nhược từng : “Biểu ca quả sai cô hát lắm dẫn cô theo đường dài quả thực giải trí”
Lúc đó đã nên hiểu cho dù đã bái thiên địa thì thế nào trong mắt Mạnh Thanh Chu từ đầu đến cuối chỉ là một món đồ chơi
Chỉ Chu Nhược mới xứng đáng nâng niu
Ta nghĩ đợi Mạnh Thanh Chu đưa tiền đến sẽ trở về quê cũ còn tự về tổ ấm giàu sang của
Một trăm lượng vàng mua cái ân đoạn nghĩa tuyệt
Đáng tiếc đã lừa
Đến ngày thứ ba đã hẹn Mạnh Thanh Chu đến
Lúc gặp Mạnh Thanh Chu đã là hai năm
Lúc đó Phương Tất Hoài công cứu giá từ tội thần chi tử bỗng chốc lột xác trở thành vua sủng ái
Sau khi tuần du trở về kinh phong làm Điện tiền chỉ huy sứ ban cho ở phủ Tương Vinh nhất thời danh tiếng lẫy lừng
Phủ Tương Vinh vườn mai nhất kinh thành nhân lúc mùa đông qua mời quý nhân đến thưởng thức tiện thể kết giao
Ta đang trong tiệc rượu đầu thì thấy Mạnh Thanh Chu chằm chằm
Cuộc gặp gỡ sớm hơn dự kiến của một chút
Ánh mắt u ám hận thể khoét một lỗ
thất thố chỉ trong chốc lát ngay đó trở bình thường quân tử đoan chính bình tĩnh ung dung
Ta nheo mắt ánh mắt bình tĩnh lướt qua dừng mặt Chu Nhược
Nàng thấy như thấy ma sợ đến nỗi sắc mặt tái mét
là làm quá
Mạnh Thanh Chu vì loại hàng mà bỏ rơi là mắt mù mà
Hắn sẽ hối hận
Khi lướt qua đột nhiên túm lấy cánh tay
Ta đau đớn kêu lên: “Công tử”
Biểu cảm của khó đoán một lúc thử gọi : “Loan Loan”
Ta ghét hai chữ
“…… Công tử nhận nhầm ”
Ta mỉm cau mày hất tay gạt tay
Ta vuốt tóc mai ngẩng cằm kiêu ngạo : “Ta là thê tử của tân nhiệm Điện tiền chỉ huy sứ Phương Tất Hồi xin công tử tự trọng”
Đồng tử của Mạnh Thanh Chu co nhất định tin Loan Loan hèn mọn như thể gả cho
Phương Tất Hồi bận rộn đến nửa đêm mới về phủ thấy gục bàn ngủ gật
Hắn bế ngang lên giường móc lớp vải mỏng vai nhẹ: “Đêm hôm khuya khoắt quyến rũ ai sợ cảm lạnh ”
Thật sự cố tình chọc giận chỉ là ở quen căn nhà tranh dột nát ở đây lò sưởi đốt nóng đến mức khó chịu
Ta mềm mại bám cổ nửa mơ nửa tỉnh lẩm bẩm: “Nói bậy đừng vu oan cho khác”
Nói nhưng tay mò đến thắt lưng
Hắn nắm lấy móng vuốt của lòng bàn tay chai sạn đau ngứa
Hắn dùng trán chạm trán trêu chọc : “Có sốt Đời còn lúc nàng chủ động quyến rũ ”
Khi ở bên Phương Tất Hồi luôn đòi hỏi vô độ ít khi chủ động
Ta sợ nếu quá vồ vập sẽ cho rằng bản tính phóng đãng là một phụ nữ
bây giờ nổi tiếng chỉ riêng hôm nay ngoài một vòng đã thấy vô số cô nương thì thầm tên đến mức tai mọc kén
Ta sợ sợ sẽ vì con gái nhà quyền quý nào đó mà bỏ rơi
Ta đoán già đoán non về nhân phẩm của như Phương Tất Hồi trong lòng vui
Để trừng phạt đã giày vò suốt một đêm đến gần sáng mới cho phép dựa ngủ
Mơ màng thấy khẽ mắng
“Đã móc hết ruột gan cho nàng mở miệng chọc tức đồ sói mắt trắng vô lương tâm”
Ngày yến tiệc theo Phương Tất Hồi chào hỏi mọi
Ánh mắt của Mạnh Thanh Chu dừng đau đớn hận thù như thể ngày đó là đã bỏ rơi
Ta cố ý dựng một sân khấu ở vườn mai sân khấu đang diễn vở “Nợ đôi uyên ương” ở sân khấu hát theo
Mạnh Thanh Chu ở gần nhất định thấy
Hắn cúi mắt gì Chu Nhược chuyện với mấy lần đều ánh mắt dọa lui
Thật sự phiền quá dậy rời khỏi chỗ biết
Chu Nhược sắc mặt nhân cơ hội lên tiếng làm khó : “Phu nhân hát thật từng học hát ”
Học hát là chuyện hèn hạ trong mắt các gia đình quyền quý
Có phụ họa: “Nếu bằng phu nhân lên sân khấu hát một bài cho chúng mở mang tầm mắt”
Ta bao giờ vì thân phận hát rong mà dám ngẩng đầu thích hát chỉ là bây giờ thể hát nữa
Tiếng xúi giục nổi lên ngừng mọi chờ xem trò
Phương Tất Hồi thăng quan tiến chức nhiều ưa hạ bệ biết điều nghĩ đủ mọi cách để bôi nhọ
Hắn để ý dùng con dao cắt thịt đâm mạnh xuống bàn
“Đột nhiên ăn lưỡi heo”
Hắn dùng khăn lau tay lười biếng : “Đặc biệt là loại lắm mồm lắm miệng cắt khi còn tươi ăn sống dai các vị phu nhân lão gia thử ”
Hắn quanh tủm tỉm trông nhân nghĩa
Sau đó đổi giọng: “Vừa các gì đừng dừng tiếp tục ”
Bốn phía im lặng như tờ ai đáp
Ta bếp để xem thức ăn đường tắt nhưng đột nhiên kéo phòng
Mạnh Thanh Chu mắt đỏ ngầu đẩy cửa: “Mạnh Loan Loan nàng định diễn trò với đến bao giờ”
Ta kinh hô: “Lại là ngươi Buông Ta quen biết Mạnh Loan Loan nào cả thế tử gia đừng nhận nhầm ”
Bây giờ tên là Tùy Tân Ý tùy tâm tùy ý là Phương Tất Hồi đặt cho
“Tìm nhầm …”
Mạnh Thanh Chu hừ lạnh: “Hai năm nay ngày ngày phái tìm nàng dám dừng một khắc Bây giờ nàng đã gả cho khác liền mất trí nhớ Sao nào làm chính thê của Điện tiền sứ thoải mái hơn làm của Quốc công phủ ”
Ta thật xé nát cái miệng của
Năm đó là chính thê cưới hỏi đàng hoàng mà trong miệng thành thất
Hắn bóp mặt hận thù : “Cho dù nàng hóa thành tro cũng nhận ”
Ta hung hăng cắn mu bàn tay nhân lúc buông tay liền bỏ chạy
Hắn nheo mắt kéo mạnh cổ áo : “Mạnh Loan Loan nàng chính là đáng trừng phạt”
Hắn kẹp chặt eo đưa tay xé rách cổ áo
Trên vai xăm một đóa hoa loan nhỏ nếu để thấy thì xong đời
Từ khi quen biết Mạnh Thanh Chu luôn là một quân tử nho nhã ngờ khi nổi giận khiến sợ hãi như
Trong lúc tình thế cấp bách rút trâm vàng đâm tay
Hắn cuối cùng cũng buông vết thương lớn chảy máu lấy khăn che
Ngẩng đầu thấy nước mắt mặt : “Mạnh Loan Loan thương là nàng cái gì”
Ta rõ ràng là mừng đến phát
Ta chính là Mạnh Thanh Chu nhớ mãi quên chính là thấy lần nữa thì kiềm chế
Nếu dao đâm xuống thể cảm thấy đau
Ta giơ trâm về phía giơ tay áo lau mặt: “Thế tử gia một lần nữa ngươi tìm nhầm Ta họ Tùy cũng tên là Loan Loan thật là quê mùa”
Mặt tối sầm một lúc nghiến răng lưng vẻ cô đơn
Thấp giọng : “Cứng miệng thôi nàng ngày còn dài xem nàng thể giả vờ đến bao giờ”
Sau yến tiệc ở vườn mai ít ném cành ô liu cho Phương Tất Hồi
Có lẽ đều cho rằng là một võ phu thô lỗ đầu óc khi chiêu mộ trướng nhất định dễ dàng khống chế
Phủ đại phòng của Chu thái úy vui mừng quý tử gửi thiệp mời mang lễ vật đến
Đến nơi thì Chu Nhược đang cùng Chu phu nhân ở cửa lớn đón khách