Đóa Hoa Đẹp Nhất - Chương 3
12
“Lục Hoài Cảnh ngươi tìm việc gì Ta nhớ thiếu ngươi bạc”
Hắn mỉm đưa cho hai thứ
Một là chiếc vòng bạc Lâm Uy cầm cố
Một là lọ thuốc
“Thuốc trị ngoại thương nếu ngươi tiện bôi hãy bảo Xuân thẩm giúp”
Ta cảm kích nhận lấy hỏi: “Bao nhiêu bạc trả ngươi”
“Không cần đây”
Hắn vẫy tay sải bước rời
Ta còn kịp gọi mời ở dùng bữa
Thôi nhà cũng chẳng gì để đãi
Đêm đó dỗ hai đứa nhỏ ngủ xong
Xuân thẩm giúp bôi thuốc
“May mà quan gia nhân từ đổi khác cầm gậy ngươi liệt giường mười ngày nửa tháng là ít”
“Tất cả là nhờ hai đứa nhỏ của ”
Xuân thẩm khẽ ừ : “A Hoa ngươi tính ”
“Tính gì”
“Ngươi thực định một nuôi hai đứa trẻ lớn khôn Không định tìm một nam nhân sinh một đứa con của ”
“Ai thèm cưới một quả phụ bồng bế con riêng chứ Ta chỉ mong nuôi lớn hai đứa chúng tiền đồ thì thì cái sạp đậu phụ thối của cũng đủ nuôi chúng”
Xuân thẩm định gì nhưng cắt ngang giục bà về một úp giường
Thầm thì trong lòng:
Mẹ ơi hôm nay con đã tống cha ngục
Nếu mẹ còn sống mẹ trách con
Con đoán mẹ sẽ
13
Ta giường dưỡng thương mấy ngày chợ
Trong nhà bạc sắp cạn
Ta cắn răng dậy đẩy cối đá Thanh Nhi kê ghế nhỏ lên giúp bỏ đậu
Chẳng bao lâu mồ hôi đẫm trán Thanh Nhi bảo cúi xuống dùng khăn tay nhỏ lau mồ hôi cho
Ánh nắng xuân phủ lên nàng cô bé hồng hào đáng yêu biết bao
Chốc lát ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân ngẩng đầu lên thì thấy Lâm Mộc Dương đang đó
Nó do dự một lát khó khăn cất lời: “Tỷ tỷ”
Ta sa sầm mặt lạnh giọng hỏi: “Ngươi đến làm gì”
Mắt nó đỏ hoe bước trong quỳ phịch xuống mặt giọng nghẹn ngào: “Xin tỷ tỷ”
“Ngươi đã cắt đứt quan hệ cha con với Lâm Uy ngươi cũng còn là của nữa”
Lâm Mộc Dương quỳ gối thêm mấy bước hai tay nắm lấy vạt váy : “Tỷ tỷ là cha ép giả bệnh ông nếu làm chủ nợ sẽ tìm đến cả nhà chúng sẽ chết”
Ta cố nén cơn giận bảo Thanh Nhi nhà
Chờ nàng đóng cửa nhặt cây gậy gỗ bên cạnh từng gậy từng gậy quất xuống
Lâm Mộc Dương càng ôm chặt chân kêu: “Tỷ tỷ tỷ cứ đánh đáng đánh đánh chết cũng xuống cửu tuyền xin mẹ”
Vừa nhắc đến mẹ nghiến răng: “Ngươi còn dám nhắc đến mẹ Năm đó bà liều mạng sinh ngươi Vậy mà ngươi thì cùng cha hùa chuốc thuốc mê giả bệnh mắc bệnh dịch Cha lấy bạc bán đem sòng bạc bao nhiêu năm ngươi sách cũng phí công ”
Áo của Lâm Mộc Dương loang lổ vết máu
Xuân thẩm chạy tới ngăn
“Hắn là thân duy nhất của ngươi đời Nếu ngươi thật sự đánh chết ngươi dám chắc sẽ hối hận ”
Ta ném cây gậy thở hắt một
“Người thân ruột thịt thì chứ Ta và Xương Nhi Thanh Nhi chút máu mủ nào mà chúng còn dám lên công đường cầu xin cho Còn thì Chỉ biết trốn tránh co đầu rụt cổ Uổng công mẹ vất vả bán đậu phụ kiếm tiền cho học Giờ nghèo kiết xác mới nhớ đến tỷ tỷ là ”
Nước mắt lăn dài mặt Lâm Mộc Dương nó dập đầu xuống đất vài cái
“Tỷ tỷ thật xin để chết”
Nó định lao đầu cối đá túm cổ áo kéo
“Muốn chết thì cút xa đừng làm bẩn cối đá của còn dùng nó kiếm bạc”
Lâm Mộc Dương cắn môi lâu chạy
14
Sau ngày đó gặp nó nữa
Ta chẳng còn tâm trí để bận lòng bận rộn lo kiếm bạc
Phu tử Xương Nhi thiên phú học hành chăm chỉ ắt thành tài
Nó học muộn nhưng tiến bộ nhanh hơn các học trò khác chữ cũng
bút mực giấy nghiên thứ nào cũng tốn bạc
Nhất là giấy tuyên để luyện chữ đắt mấy tờ giấy cũng bằng tiền gạo nuôi ba mẹ con nửa tháng
Kiếm bạc mới là việc cần làm gấp
Sạp đậu phụ thối buôn bán cũng tạm nhưng sạp hàng ngoài chợ thể là kế lâu dài
Gặp gió to mưa lớn thể sạp Ta quyết định thuê một gian cửa tiệm
Không chỉ bán đậu phụ thối mà cả đậu phụ đậu khô và sữa đậu nành
Trong nhà còn nhiều bã đậu mua hai con lợn con dùng bã đậu nuôi lợn
Thanh Nhi vui mừng vỗ tay: “Tết chúng thịt ăn ”
Ta kéo bím tóc nhỏ của nàng: “Không cần chờ đến Tết mẹ các con ngày nào cũng thịt ăn”
Sáng nay dọn sạp xong Lục Hoài Cảnh tới
Hắn ngày nào cũng đến mua một bát đậu phụ thối cũng chẳng lấy làm lạ
Chỉ là hôm nay tới đúng lúc sạp đông khách quên thối tiền cho
Dọn hàng xong đến tạp viện tìm
Vừa tới cửa đã thấy giọng một nữ tử
“Lục tú tài đừng cho con trai ăn đậu phụ thối nữa ngày nào cũng một bát nó nổi mụn trong miệng Ngươi ăn một ”
Người phụ nữ trả bát đậu phụ thối cho
Lục Hoài Cảnh bên bàn đá bịt mũi chậm rãi ăn từng miếng nhỏ
Ta bước nhẹ nhàng ngẩng đầu lên ngượng ngùng
“Không thích ăn ngày nào cũng mua”
Lục Hoài Cảnh thản nhiên : “Thích chứ chỉ là ngửi nổi mùi thôi”
Ta nhét tiền thối tay : “Không thích thì đừng mua nữa”
“Lâm nương tử…” Hắn giữ lấy tay một mảnh da thịt lập tức nóng bừng
Lục Hoài Cảnh nhận thất thố vội buông tay cúi đầu môi mấp máy
“Ý là ngươi đừng phí tiền kiếm bạc dễ mà”
Mặt đỏ bừng
Ta bỏ ngoảnh nhưng tim đập loạn nhịp
15
Quả nhiên Lục Hoài Cảnh đến nữa
Xuân thẩm với Lục Hoài Cảnh đã thi đỗ cử nhân chuẩn kinh ứng thí
Ta chăm chú đếm số bạc trong hộp gỗ khẽ “ừ” một tiếng
Thanh Nhi đang chơi trong sân gọi lớn: ” Tiểu cữu cữu”
Ta bước thấy Lâm Mộc Dương ăn mặc rách rưới quỳ đất
Một thời gian gặp thân hình nó đã rắn rỏi hơn
Nó lấy từ trong áo một túi bạc : “Tỷ tỷ biết những gì nợ tỷ bao giờ trả nổi học giỏi chỉ thể làm việc khổ cực kiếm tiền Đây là bạc làm bốc vác ở bến tàu chắt chiu dành dụm Nếu tỷ chê ít sẽ kiếm thêm”
Ta nhận lấy túi bạc kéo ống tay áo nó lên
Cánh tay vốn trắng trẻo giờ chi chít vết bầm
Xương Nhi lay lay tay : “Mẹ ơi sách biết sửa là điều nhất mẹ tha thứ cho cữu cữu ”
Ta lau mũi ngoảnh mặt sang một bên: “Nhà thiếu một đẩy cối đá Ta bạc trả ngươi nhưng thể cho ngươi ở ăn uống Nếu ngươi bằng lòng thì ở ”
“Được cảm ơn tỷ tỷ”
Lâm Mộc Dương vui sướng ôm hai đứa nhỏ xoay vòng trong sân
Ta kéo Xuân thẩm hỏi nhỏ: “Thẩm gì Nói Lục Hoài Cảnh đỗ cử nhân sắp kinh ứng thí nhưng đủ lộ phí”
“ ”
Ta nâng túi bạc trong tay Xương Nhi sắp đóng học phí số còn chắc chắn đủ thuê cửa tiệm
Ta dặn Xuân thẩm vài câu vội vã chạy đến nhà Lục Hoài Cảnh
16
Lục Hoài Cảnh đang thu dọn hành lý
Nghe tiếng bước chân phủi bụi ghế mời cầm ấm nước bàn định rót nước cho
trong ấm còn nước gãi đầu bảo đun nước
Một hồi luống cuống ngăn
“Nghe ngươi sắp kinh ứng thí”
Hắn sững đáp: “Phải”
“Đủ lộ phí ”
“Chỉ thể kinh tính tiếp”
Ta đặt túi bạc lên bàn hỏi: “Chừng đủ ”
Lục Hoài Cảnh tròn mắt: “Không thể nhận bạc của nàng”
“Ngươi đừng hoảng hôm nay đến đây là để bàn một vụ làm ăn”
Lục Hoài Cảnh khựng tiếp lời: “Số bạc coi như đầu tư ngươi Nếu ngày ngươi thi đỗ cao ngươi trả gấp mười lần Ngươi chịu ”
Ánh mắt đen thẳm của dừng hỏi: “Lâm nương tử nàng tự tin sẽ thi đỗ đến ”
“Cả huyện ai cũng ngươi tài hoa hơn Ngươi thi đỗ cử nhân ngay cả huyện lệnh đại nhân cũng khen ngợi văn chương của ngươi Ta tin lời ngài ”
Giọng Lục Hoài Cảnh lạnh nhạt nhận nhận chỉ nhạt: “Nếu đỗ thì Nàng biết để trả số bạc bao nhiêu lá thư ”
“Không từ từ trả Ta giúp ngươi thành tâm nguyện nếu cũng coi như làm việc thiện”
Hắn nhướng mày: “Lòng tin của Lâm nương tử quả thật nặng nề”
Ta nở nụ mặt nhưng tim nhỏ máu
là nặng nề
Số bạc máu và mồ hôi của Lâm Mộc Dương cũng là canh bạc cuối cùng của
Ta thuê cửa tiệm nếu chỉ dựa từng bát đậu phụ làm biết đến bao giờ mới tích đủ
Ta thể chịu khổ nhưng con cùng chịu khổ cố giả bộ ung dung : “Ngươi chỉ cần vụ làm ăn ngươi làm ”
Lục Hoài Cảnh lấy bút mực một tờ cam kết nghiêm túc điểm chỉ
Hắn khẽ chắp tay: “Lâm nương tử hôm nay tay tương trợ tại hạ khắc cốt ghi tâm nhất định phụ lòng nàng”
Ta cất kỹ tờ cam kết tâm trạng căng thẳng mới giãn đôi chút
Hôm Lục Hoài Cảnh lên đường kinh
Ta dùng số bạc còn thuê thêm một gian hàng bên cạnh nhờ Lâm Mộc Dương giúp sức sạp đậu phụ thối của thành quầy hàng đậu phụ
Ngày ngày chỉ ngủ ba canh giờ dậy làm đậu nành ủ đậu hoa làm đậu phụ
Ban ngày buôn bán tối đến kéo Xương Nhi dạy học chữ
Ta nhận biết nhiều chữ liền tự mua sách về học cách làm ăn
Dưới sự quản lý của quầy đậu phụ ngày càng sinh lời
Tích đủ bạc xây mộ cho Trình Nghị lập bia đá
Xuân sang mua vải may cho hai đứa nhỏ mỗi đứa một bộ áo mới dắt chúng cúng tế
“Trình đại ca ngày tháng của chúng sẽ càng ngày càng ”
“Còn thì ”
Ta bảo Xương Nhi đốt bài chữ đầu tiên nó cho cha nó
Hắn hẳn sẽ hài lòng
Nhất định là
Truyện hay quóe