Độ Khanh - Chương 4
20
Nửa đầu trận tỷ thí thắng khá dễ dàng
Đến nửa thì bắt đầu tăng độ khó khiến đánh đến thỏa sức vung tay
Cho đến khi đối mặt với thiếu niên
Trên chỉ linh lực yếu ớt dao động tuy đối thủ của chết nhưng ai cũng thương nghiêm trọng
Ta sững một chút
Thiếu niên lải nhải ngớt nhưng ánh mắt thì dán xuống phía —
Du Phùng Xuân thấy nữa
Chào hỏi một cách hữu nghị xong một lời một kiếm đánh ngất đối phương
Cha nó cái chân gián còn bắt chuyện làm thân
Lăn
Tấm ngọc bài mà sư tôn từng đưa treo bên hông lúc lấp lánh ánh sáng biết đã chớp lên từ bao giờ
Sắc ngọc trắng trong giờ đã nóng đến mức đỏ rực
Ta ngẩng đầu —
Trời má
Sư tôn to tướng nhà cũng thấy nữa
Tim thót một nhịp toang
21
Trên đường lần theo dấu khí kết ấn của sư tôn và Du Phùng Xuân liên tục bấm quyết gần như chạy ngừng nghỉ
Trong lòng ôm theo bông hoa nhỏ mà Du Phùng Xuân từng tặng từ trong đó vọng tiếng gào tuyệt vọng:
“Độ Khanh cứu ——”
“Ngươi bảo trông chừng sư tôn mà để bắt ——”
“Ta cũng bắt”
Lập tức chuông báo động trong đầu vang lên inh ỏi
Lo quá mức dựa liên kết giữa và bông hoa xông thẳng về phía một phương hướng
Ầm ——
Ta đâm xuyên mấy bức tường lao thẳng một hang động
Định thần vách đá… treo đầy đạo cụ thể miêu tả bằng lời
Thiếu niên mặt phun một ngụm máu chắn sư tôn
Sư tôn lúc đang quỳ gối mặt đất thần sắc chật vật nhưng chung… vẫn
Chỉ là khuôn mặt chút ửng đỏ bất thường khí tức nhẹ tênh vô lực
Ta hiểu — đã ảnh hưởng
Vừa thấy thiếu niên khẽ mím môi nước mắt trực tiếp rơi xuống
“…Ta đau”
Ta lập tức thi triển khinh thân thuật ôm lấy thân thể đang ngã xuống của thiếu niên
Cơn thịnh nộ nổ tung trong lòng chỉ cảm thấy mọi thứ mắt thật sự quá nực
Nếu đó đề phòng để một loại chú cấm “cấm tiếp cận” sư tôn e là tình hình hiện giờ còn tồi tệ hơn gấp bội
Chú cấm sẽ phát động theo tâm niệm của trúng chú hễ mà đối phương tiếp cận đến gần thì sẽ ngăn cách ngay lập tức
Ta ngẩng đầu ánh mắt lạnh như băng đảo qua ba tên súc sinh phía đối diện
Một tên là Thiên Ma phong ấn nơi vực sâu lẽ vĩnh viễn thấy ánh sáng mặt trời
Một tên là cựu Yêu Vương bạo ngược hiện đang bảng truy nã tam giới
Còn một kẻ nữa là ác quỷ gây họa ba giới đáng lý sớm tru diệt
Bất kỳ tên nào trong ba tên đều là hóa thân của ác ý thuần túy còn chút nhân tính
Thế nhưng lúc —
rốt cuộc cũng hiểu rõ vì sư tôn từng : Người thể tự cứu
22
Màn hình mắt đạn mạc phủ kín một mảng rực rỡ đến chói mắt
【Tới tới Đến đoạn ăn thịt đây】
【Ai hiểu cơ chứ Ép buộc kéo một vị tiên nhân vốn nhiễm bụi trần xuống bùn nhơ y tuyệt vọng tỉnh táo nhưng thể thoát cuối cùng chỉ còn biết sa đọa giãy giụa thật sự mê —— Đã vote ủng hộ Thiên Ma lên bảng】
【Đồng giới mới là chân ái chấp nhận Thanh Liên sư tôn thích một nữ nhân đã còn là kẻ đã phi thăng Dị giới luyến ái là đồ mê zai~】
【Ngươi một phiếu một phiếu cùng biến thế giới trong màn hình thành thiên đường hạnh phúc】
Cũng vài dòng đạn mạc trung lập trôi qua
nhưng nhanh dòng BL bệnh hoạn đầy màn hình nuốt chửng
【Có ai còn nhớ đây là truyện BG ngôn tình hả trời】
【Nữ đồ mà nam chính nhận thật chướng mắt rõ ràng cây với sư tôn cũng hợp mà】
【Mấy BG ngoài rẽ trái đừng để bọn xé các 】
【Tán thành tầng Hiếm hoi mới đạn mạc điều khiển hướng phát triển thế giới cho dù là giẻ lau yêu bạn cùng giới ở cự ly gần cũng chịu lòng thôi】
23
Ta lướt mắt qua sơ sơ gom góp những thông tin hữu dụng cảm giác như bầu trời sụp đổ ngay mắt
Nguồn gốc đau khổ của sư tôn chỉ đơn giản là vì bệnh nhân CP của đám hủ bệnh
Bọn họ chỉ tái hiện một “Ngọc Như Ngạc thứ hai”
chìm đắm trong cảm giác cấm kỵ và phản đạo đức khi ghép đôi một cách cưỡng ép
Thứ nhất tôn trọng mọi xu hướng tính dục tôn trọng mọi sự khác biệt đời
thứ hai —
bình đẳng khinh thường tất cả những cá nhân mà chỉ cần thấy là nam trai là bất chấp thực tế bất chấp nhân phẩm bất chấp cảm nhận của trong cuộc nhắm mắt nhắm mũi ghép đôi tất cả với tất cả — những con bệnh腐癌 (hủ bệnh)
Người thật sự yêu thích BL là sẽ trân trọng giới đó bảo vệ nó tôn kính nó
Chứ là chọn cách phá hoại trật tự làm bẩn thanh danh
Ta chăm chăm những dòng đạn mạc ngừng cuộn qua trong lòng dần bùng cháy lửa giận dữ dội
Cuối cùng…
bất kỳ ai —
cũng phép động sư tôn của
24
rõ ràng… những kẻ mắt nghĩ như
“Hơ… biết ngươi”
Người lên tiếng là Yêu Vương gương mặt âm nhu ánh mắt trần trụi dính đầy nhơ nhớp như đang xuyên qua lớp áo để làm ô uế
“Đệ tử mà Thanh Liên tiên tôn cao cao tại thượng thu nhận”
“Ngươi thể tìm nơi đúng là cũng chút bản lĩnh”
“ mà… đến cả sư tôn ngươi bọn còn thể trong mắt bao lặng lẽ bắt …”
Chưa xong ôm cổ họng ánh mắt trợn to thể tin nổi
Hàn quang chợt lóe
Kiếm khí trộn với tán độc diệt yêu hóa thành thực thể xuyên thẳng qua cổ họng trong nháy mắt
Phản diện chết vì quá nhiều
Ngay khi biết mọi thứ trong giấc mộng tiên tri của sư tôn là thật đã luôn luôn chuẩn
Vì biết tác động từ “văn phá” tồn tại nên đã sớm dự đoán mọi nhân vật thể xuất hiện
Sẽ bao giờ một Ngọc Như Ngạc tiếp theo hành hạ thể xác tinh thần ép buộc nhốt giữ
cao lãnh chi hoa trở thành món đồ chơi trong tay kẻ khác
Cao lãnh chi hoa nên vững đài cao mà trấn nhiếp quần sinh dù chết cũng chết thần đài
Mọi hành vi cưỡng ép – đều là khiêu khích
Ta kết ấn đặt kết giới bảo vệ hai phía nét mặt hề dao động
Ra tay trong tầm bắn của chân lý ——
Chém Ma Đao
Tru Quỷ Trận
25
Ba tên súc sinh đã chết
Đạn mạc sững sờ gần năm giây đó như phát điên mà tràn màn hình:
【Không thể nào】
【Bọn bỏ nhiều tiền như là để thấy sư tôn giẻ lau chà đạp để thấy thiên chi kiêu tử sa đọa kết quả ngươi ba công đều chết sạch 】
【Hồi sinh hồi sinh ngay Ta ba “lão công” hồi sinh 】
…
nhanh
Mắt thường cũng thấy — đạn mạc hoảng loạn
Bởi vì dù bọn họ bấm thế nào nạp bao nhiêu tiền thế giới … còn thay đổi nữa
Ba cỗ thi thể đất mới hỏa táng xong thậm chí còn tranh thủ lúc còn nóng mà rắc tro của chúng
Ta chỉ thẳng kiếm về phía đạn mạc kéo môi lên thành một nụ đối diện với bọn ngoài hả hê chậm rãi mấp máy môi:
“Lũ chó thắng ”
Ta chính là Vô Danh Kiếm Tông vạn năm lão nhị một bộ lọc – máy sàng siêu cấp năng giúp các thiên tài khác thuận lợi phi thăng
… chỉ cần dính đến phi thăng là số một
Ánh sáng trắng lóe lên
Ta kết ấn lao về phía đạn mạc đang bủa vây tiếng vỡ giòn tan vang lên mọi thứ đã kết thúc
Ta sư tỷ Độ Khanh của Vô Danh Kiếm Tông 1 chấp 3 Chiến tích thật tra cứu
26
Du Phùng Xuân dù đang ho máu vẫn nhe răng khen :
“Ngươi… lợi hại thật đấy…”
Ta vô thức nhét cho một nắm đan dược
Sau đó vác sư tôn mềm nhũn thể tự lo tay còn ôm luôn cái tên cây yếu ớt hớt hải chạy thẳng về tông môn
Sư tôn đường về đã khôi phục một nửa linh lực
Du Phùng Xuân thì bắt đầu giở chứng
Thật …
là của
Lúc ở đài tỷ thí giọng của khán đài quá dễ khiến dao động nên đã chủ động chặn âm thanh
Không ngờ suýt nữa gây chuyện lớn
“Chỉ vì ngươi chặn âm thanh cản mấy tên lá cây rụng gần sạch ”
“Không ai cũng lợi hại như ngươi ngươi biết **bọn họ tay ác thế nào ”
“Lá rụng gần hết vỏ cây cũng cạo mấy lần ”
“Sau xí còn biết tìm bạn đời kiểu gì đây”
Hắn đến tê tâm liệt phế hóa nguyên hình cắm rễ ngay cửa sổ phòng nghẹn ngào ngừng
Ta biết cứng họng giải thích:
“Giọng của ngươi… thực sự dễ nhận khiến phân tâm…”
Hắn uất ức phản bác:
“Bao nhiêu đài cũng gọi tên ngươi chỉ mỗi mới làm ngươi phân tâm”
Ta câm nín mặt đỏ trắng trắng đỏ
Hai mắt nhắm tịt dứt khoát to:
“Bởi vì… tình cảm với ngươi ** tự chủ nên mới vô thức để tâm đến ngươi””
Du Phùng Xuân sững
Trên đỉnh đầu nụ hoa nhỏ lách tách nở liên tục trong nháy mắt nở rộ cả một cây hoa
Hắn đưa một cành cây sờ trán vẻ mặt nghi hoặc:
“…Không bệnh mà mấy lời mê sảng thế ”
Rồi lập tức tay chân cùng lúc chạy khỏi cửa
Đến cả hình cũng kịp biến về che đỉnh cây chạy tháo thân
“Thanh Liên Thanh Liên ——”
“Đồ của ngươi tỏ tình với Cô quả nhiên là để mắt đến ”
“ vẫn nghi ngờ cô vì thể phi thăng lâu quá nên định chuyển sang tu Vô Tình Đạo tính theo con đường giết chồng để chứng đạo ”
Ta ngây đó theo bóng đang xa dần
Nếu lúc những lời chịu giấu mấy bông hoa đỏ rực đầu
thì biết … còn chút độ tin cậy
là một cái cây ngốc nghếch đáng yêu
Hắn thật sự… quá đáng yêu
— HẾT —