Độ Khanh - Chương 2
7
Ta giải trừ mối quan hệ kết bái tỷ với cây
Dưới sự chứng giám của phương trượng uống chén trà bái sư
Dù vô cùng tình nguyện nhưng vì sợ đêm dài lắm mộng thanh niên quyết định đơn giản hóa mọi thứ
Hắn phệt xuống chỗ bên cạnh dáng vẻ vững vàng như Thái Sơn tiện tay đưa một chén trà hâm nóng
Ta mới cầm lấy còn kịp dâng lên
Hắn đã đưa tay nhận còn xoa đầu một cái:
“Đồ ngoan”
Cảm giác như đang xoa đầu chó
Ta rướn cổ mím môi trừng mắt thẳng phụ mẫu ánh mắt chất vấn:
Hôm qua còn là bảo bối yêu thương nhất hôm nay đã định vứt
Cha guilty đến mức dám mắt
Chỉ mẹ là dịu dàng dùng tay áo lau giọt nước mắt biết rơi từ lúc nào má giọng nghẹn ngào:
“Khánh Khánh …”
“Mẹ biết con đứa trẻ bình thường Ngay cả khi còn bé biết kiểm soát việc đại tiểu tiện con cũng ít khi quấy ban đêm Con còn sự hiểu chuyện và trưởng thành tương xứng với tuổi”
“Ta và cha con chẳng thông tuệ gì nuôi con lớn cũng chỉ thể nuôi thôi thể nâng con lên một nơi cao hơn”
“Vị Thanh Liên tiên tôn là mà bọn đã cân nhắc suốt ba năm mới quyết định giao con cho”
“Nhà chỉ mảnh ruộng một mẫu ba sào đủ sống là cùng Con nên bước về phía tương lai hơn chứ thể mãi giam trong hiện tại ”
Ta lau nước mắt gật đầu hiểu
Thì những năm qua họ nhận sự khác thường của mà là luôn cố gắng xem như một đứa trẻ bình thường mà nuôi dưỡng
…
Ta thật chỉ là một bình thường ký ức kiếp mà thôi
Nước mắt rơi dữ dội hơn
Nếu để họ biết sự thật chẳng sẽ “trả hàng”
Quá mất mặt luôn á
cha mẹ hiển nhiên hiểu nhầm tưởng rằng nỡ rời xa vội vã đẩy về phía thanh niên :
“Mau mau mau ”
Thanh niên nhận tín hiệu sợ đổi ý chịu nữa
Lập tức vung tay một cái túm lấy kẹp nách tốc độ nhanh đến mức chỉ kịp giật một chiếc lá cây ở miếu Tài Thần
8
Chớp mắt một cái đã đến Vô Danh Kiếm Tông
Ta đờ
Thanh niên cúi đầu liếc qua chiếc lá trong tay mang đến cho một cái chậu
“Trồng ”
“Quan hệ tỷ khác họ giữa các ngươi tuy đã giải trừ nhưng vẫn vô vàn mối dây vô hình ràng buộc”
“Ta thấu sẽ rõ”
Ta hít mũi một cái suýt nữa gió thổi đến chảy nước mũi lặng lẽ ấn chiếc lá bùn đất
Không ngờ lần đầu làm sư phụ như tưởng rằng đang tay chân luống cuống móc đủ thứ từ túi càn khôn: trống bỏi diều nhỏ đèn hoa…
Trên tay còn đang cầm khăn trắng tinh định lau nước mắt cho
“Ngươi đừng ”
“Ta chỉ là sư phụ của ngươi đến kỳ nghỉ một năm một lần sẽ dẫn ngươi về thăm cha mẹ”
Ta ngẩng đầu nghi hoặc:
“Hửm”
Hắn đang… dỗ
Thanh niên giơ chiếc khăn lên lúng túng ho khẽ một tiếng lặng lẽ buông tay xuống giả vờ như từng xảy chuyện gì
Chớp mắt đã trở về dáng vẻ tiên tôn lạnh lùng tay chắp lưng khí chất như dính bụi trần
Cứ như chỉ là ảo giác của
9
Ta bắt đầu chính thức tu luyện
Tin là… còn là đứa câm nữa
Và điều lo lắng nhất — sợ là phế vật trả về — cũng xảy
Trái đúng là chút thiên tư
Chưa đầy trăm năm đã trở thành tử ưu tú nhất trong khóa là hy vọng phi thăng cao nhất
Tin là… là lão nhị vạn năm của kiếm tông
Từ khi gia nhập môn phái Vô Danh Kiếm Tông đã xuất hiện mười thiên tài trăm năm khó gặp
Sau khi thi đấu với cùng bí cảnh những bọn họ lên cảnh giới — cái đó cũng thôi — quan trọng là… bộ mười đều phi thăng
Khiến cho Vô Danh Kiếm Tông vốn đã nổi danh nay càng thêm rực rỡ như mặt trời ban trưa
Hừm… nghĩ lâu nghĩ mãi thật sự hiểu nổi
Mười phi thăng một ai là
Nói một cách đơn giản là sư tỷ Độ Khanh sắt thép vững bền còn thiên tài thì cứ thế mà trôi như nước
Sư tôn an ủi :
“Ngươi đấu với một thiên tài thì ngươi là luyện tập cùng”
“ nếu ngươi đấu với mười thiên tài thì ai mới là luyện tập cùng đây”
“Nhìn thoáng khi thiên tài chính là thước đo để gặp ngươi”
Ta gì chỉ lặng lẽ múa kiếm mười vạn lần
Giờ đây bên ngoài lan truyền rằng chỉ cần tỉ thí với sư tỷ Độ Khanh của Vô Danh Kiếm Tông cần đến phi thăng thành tiên ít nhất cũng thể đột phá cảnh giới
Cho nên các kỳ luận võ 5 năm một lần 10 năm một lần xếp số chờ đấu với đã xếp hàng đến tận 300 năm …
Đệ tử trong tông càng quá đáng — mở mắt là xách kiếm xông tới chém
Một đám luyện kiếm điên cuồng
Vì phi thăng mà đến mạng cũng chẳng thèm quan tâm
10
Ta suy nghĩ bắt đầu nghi ngờ rằng phong thủy quê nhà vấn đề
Thế là trong đêm lập tức trở về ngôi làng nhỏ đem bài vị của cha mẹ đã mất nhiều năm nhét ngực áo mang theo
Ngay cả cái cây năm xưa bẻ nhánh từ miếu Tài Thần trồng trong sân cũng đào mang theo luôn
Khi trồng cây vô thức vò lá cây nhíu mày suy nghĩ:
“…Rốt cuộc là sai ở ”
Tối hôm đó cái cây nhỏ mà đã lâu gặp bất ngờ xuất hiện trong mộng
Vừa thấy nó liền ngạc nhiên:
“Ấy chà”
“Đây chẳng cái tu luyện cả trăm năm ngủ lấy một giấc là ai đây”
Ta xoa chuôi kiếm đeo bên hông mắt chằm chằm nó
Cả thân cây lập tức lạnh sống lưng
Nó ấp úng mon men gần ngượng ngùng :
“Đừng như mà”
“Chỉ là lâu quá gặp … đá đểu ngươi chút thôi”
“Hồi nhỏ còn ôm ngươi đấy chặt nhánh của nha~”
Ta: “……”
Sự im lặng của … vang vọng cả mộng cảnh
Lúc đó chỉ là nhỏ chứ não
Nó rượt theo đánh suốt năm năm trời
Còn từng ôm Ma mới tin
Ta đáp:
“Ta vẫn thích dáng vẻ phóng khoáng bất cần đời của ngươi lúc hơn”
Cây sợ đến mức hồn bay phách tán:
“Ngươi là cầm thú Khi đó ngươi mới mấy tuổi mà đã để ý đến ”
Ta nghiêng đầu:
“Hửm”
Hình như nó hiểu nhầm gì đó
Sau khi nhận rằng xách kiếm lên định xông tới cho nó một trận
Cây gỗ run rẩy rầm rầm xoay thân bỏ chạy thục mạng lá đầu rơi rào rào thành một đường
“Á á á —— giết cây Có giết cây ”
Ta rượt đuổi suốt một lúc thế mà vẫn bắt
Cũng chút bản lĩnh đấy
11
Vốn trong lòng đã đầy bụng tức giờ càng thêm bực bội
Cây phát hiện nó thể đùa giỡn liền lên giọng khiêu khích:
“Có bản lĩnh thì đuổi theo ”
Thực đã giận đến phát điên
mặt ngoài vẫn giữ vẻ bình tĩnh bỗng dưng dừng bước
“…Thôi bỏ so đo với một cái cây thể hóa hình làm gì”
“Ngươi thậm chí còn ”
Cây ngẩn trong thoáng chốc
Sau đó vỡ phòng:
“Ngươi mắng … ”
Cây bật hu hu vung cành lao tới quật
Trúng kế
Ta mừng rỡ khí tụ đan điền nhảy vọt lên cây
“Đồ ngu bắt nhé”
Cái tát trong tay giáng xuống thân cây một cách chắc nịch nhưng…
Ánh mắt dại từ thân của cây ngước lên thân cuối cùng dừng ở một khuôn mặt tuấn tú khôi ngô
Máu mũi chảy từng dòng
Ta giả vờ bình tĩnh lặng lẽ bước xuống khỏi
Cây… hóa hình
Hắn từ đất dậy thản nhiên phô bày “vốn liếng” của còn xoa ngực bất giác cảm thán:
“Sức mạnh dữ thật chỗ của ngươi vả đau ”
Ta mặt từ túi càn khôn lấy một chiếc ngoại bào ném cho
Phản ứng của lúc mới đuổi kịp tình huống lập tức hét lên:
“Sao… mông lạnh toát thế ”
“Vỏ cây của … A —— hóa hình ”
Sau khi lúng túng mặc xong y phục gương mặt trắng trẻo của đỏ bừng cả lên ánh mắt như thôi như thôi
Cái cây vốn lắm lời giờ lặng thinh
Nhịn cả nửa ngày cuối cùng cũng lấy hết can đảm ngượng ngùng đến bảy phần phấn khích ba phần mở miệng:
“Thì … ngươi chính là cơ duyên để hóa hình”
“Tuy thấy hết nhưng là một tiểu công tử tất nhiên hào sảng rộng rãi”
“Ngươi… ngoài”
Nghe xong biểu cảm mặt vô cùng phức tạp
Một câu hào sảng rộng rãi ngoài
…
Hắn thật sự xem là đấy chứ
12
Cây đang vô cùng phấn khích khuôn mặt như ngọc của thiếu niên mang một cốt lõi… ngốc nghếch đến kỳ lạ
Quá mức tương phản
“Độ Khanh Độ Khanh Ta phát hiện ngươi dường như vượng đó”
“Bằng gặp mặt đã thành thật với ngươi hết cả chứ”
Khóe miệng khẽ giật mặt biểu cảm:
“‘Thành thật với ’ dùng kiểu đó”
Cây đỏ cả vành tai mất mặt
“Vậy ngươi dạy ”
“Chuyện nhân gian và đạo lý chẳng hiểu gì cả”
“Từ khi giải trừ kết nghĩa tỷ ngươi bái sư học kiếm suốt trăm năm gần như chẳng ngủ thể mộng đã lâu chẳng ai trò chuyện với ”
Giọng của thiếu niên phần u sầu khiến thấy tội
Tu hành thì gọi là nhập định ngắn thôi ai ngờ đổi cách cái là chẳng hiểu gì nữa cả
Dù cũng từng quen biết miễn cưỡng coi như bán thanh mai trúc mã
Cớ gì qua giống như… bỏ rơi chứ
“Ngươi biết gì sẽ cho ngươi”
Thiếu niên ngẩng đầu đôi mắt sáng rực rạng rỡ với :
“Không vội để lần gặp ngươi cho nhé”
Hắn thần thần bí bí gần lấy từ ngực một bông hoa đỏ nhỏ:
“Nhìn bông hoa ”
Ta gật đầu
Hắn tự hào :
“Là nở đó Tặng ngươi”
Khoảnh khắc thật sự cảm thấy vô cùng áy náy
Cây là một cây nhỏ hoạt bát nhưng cũng cô đơn
Hắn giống như một lão nhân già cả cẩn thận móc bảo vật trân quý nhất để tặng cho
Mà đã lâu về thăm
Bọn trò chuyện nhiều nhiều đến mức khiến quên mất — rốt cuộc vì một cây đực thể nở hoa