Diều Giấy Cũ - Chương 1
01
Tôi giật tỉnh dậy
Cảnh tượng mắt khiến sững
Là… một phòng học
Quạt trần đầu cọt kẹt mang theo nỗi lo sợ quen thuộc – sợ nó sẽ rơi trúng đầu bất cứ lúc nào
Tôi cúi đầu bộ đồng phục quê mùa mà thấy thân thương kỳ lạ như thể nó từng ôm lấy trong lòng
Người bạn cùng bàn mắt thật quen nhưng nhớ nổi tên
Chỉ nhớ khi nghiệp bạn từng vẽ một cái đầu heo trong sổ lưu bút của
Và : [Gửi cô bạn heo yêu quý nhất định làm bạn suốt đời nhé]
Bạn còn nghiêm túc để một số điện thoại bàn cố định
lâu đó điện thoại bàn thời đại đào thải và cô cũng dần dần mất liên lạc
Hiện tại vẫn còn hoang mang kịp hồn liền hỏi: “Cậu là…”
Bạn cầm sách đập lên đầu : “Tỉnh Tô Tiểu Quyên Cậu gió quạt thổi ngu luôn Không nhận tớ là ai Sắp tiết mau tỉnh dậy cho tớ”
Nói hai tay bạn chộp lấy mặt bóp thành một cái mỏ vịt ngộ nghĩnh
Tô Tiểu Quyên
Tôi cố gắng lục ký ức Cái tên mà… lạ quá
Tôi đã từng ghét cái tên
Lúc nhỏ cứ mè nheo đòi đổi tên luôn nghĩ nếu một cái tên văn nghệ lẽ sẽ trở nên thanh lịch thời thượng hơn
Thế là mẹ chịu thua đến khi học cấp ba thì thật sự đổi tên cho – thành Tô Phù Doanh
bây giờ…
Khoé mắt đỏ hoe
Cái tên mà thân thương
Thân thương đến mức khiến bật
Bỗng nhớ một chuyện vội hỏi: “Năm nay là… năm bao nhiêu”
Bạn vỗ trán cái “bốp”: “Không quạt thổi hỏng não đấy chứ Năm 01 chứ năm mấy nữa”
2001
Trái tim như khựng một nhịp
Tôi… vẫn còn mẹ
02
“Ơ chẳng bảo nhảy dây ”
Người bạn nhận là Mỹ Mỹ bạn thân của hồi đó
Bạn còn kịp kéo đã vội vã xua tay: “Hôm nay mau chóng về nhà mẹ gọi về ăn cơm”
Chỉ cần vài năm nữa thôi sẽ chẳng còn cơ hội câu “về sớm ăn cơm” nữa
Tôi đạp xe như bay dùng hết sức lực như thể đang trễ giờ làm và phóng như điên chiếc xe đạp công cộng
Tìm mãi mới lục chìa khóa nhà từ trong cặp sách
Thậm chí còn cửa thật kỹ xem cái nào mới là chìa khóa cửa chống trộm
Vừa bước nhà vẫn là dáng quen thuộc
Mẹ đang xào đồ ăn trong căn bếp cũ kỹ
Tôi vứt cặp xuống liền lao tới ôm chầm lấy mẹ
“Mẹ con nhớ mẹ lắm”
Thật sự thật sự nhớ
Bao nhiêu đêm tỉnh giấc giữa chừng mới nhận cái giá của việc trưởng thành… là chẳng còn ai ở bên
Trái tim đau đến nghẹt thở
Nếu chia ly là điều tất yếu thì ở sống thế nào đây
Mẹ : “Con phát điên gì thế Lại thi giữa kỳ điểm hả”
Mẹ lúc nào cũng thể dạy dỗ nửa tiếng đồng hồ
Tôi ở bàn ăn ánh nắng xuyên qua ô cửa sổ nhỏ rọi
Trên lưng mẹ một nửa sáng một nửa tối – bao giờ thấy những lời cằn nhằn cảm động đến thế
Mẹ lải nhải mãi mà thấy phản ứng gì
Quay đầu thấy ngẩn mẹ cũng hết giận: “Đói thì ăn lát nữa phòng làm bài tập cho xong”
Chết thật
Tôi đúng là thèm gặp mẹ
hề thèm mấy món mẹ nấu
Thật sự… khó ăn vô cùng
“Ơ mẹ ba ạ”
“Nhóc ranh ba mày sáng sớm đã là nhậu Ăn thì tùy”
“Con ăn con ăn mà…”
Vừa ăn nước mắt lặng lẽ rơi xuống
Dù dở tệ… nhưng đã mong ăn nó suốt bao năm
Mẹ thấy như cuối cùng cũng mềm lòng: “Dở cũng cần tới mức Thôi ăn mì gói ”
Mẹ dậy lục trong bếp một gói mì khô Nam Phố: “Muốn ăn thì tự pha ”
Tôi ném gói mì bếp
“Con ăn mì con chỉ ăn đồ mẹ nấu thôi”
Mẹ vội vàng lau tay tạp dề đưa tay lên sờ trán : “Sao thế sốt đấy chứ”
Tôi gỡ tay mẹ
“Mẹ con bệnh Con thật con ăn đồ mẹ nấu cả đời mẹ nhất định sống lâu trăm tuổi đó”
Xin mẹ
Trước con cứ chê bai mẹ hoài
Là con sai
Ba về nhà
Ông uống nhiều
vẫn nhớ mang đồ ăn về cho
Ba lôi từ túi áo một cái túi nilon bên trong là một con cua
“Con gái ngoan hôm nay còn sót một con ba mang về cho con để mẹ con hâm cho nóng ba băm ít gừng cho con nhé”
Ba loạng choạng nhưng cái ông khoe chỉ là con cua
Mà là tình thương lộ liễu dành cho – chút giấu giếm
03
Sau khi lớn lên mới hiểu — những món mà ba mẹ thích ăn nhiều khi là do họ nhường phần ngon cho con
Họ luôn mượn cớ “ba thích ăn” “mẹ thích ăn” lặng lẽ chúng ăn ngấu nghiến từng miếng
Ba loạng choạng mẹ thấy là nổi cáu ngay: “Đã bảo bớt uống còn thế Về nhà nôn cho xem”
Tôi kéo cái chậu to trong nhà vệ sinh ngoài: “Mẹ ơi con dọn sẵn chậu ba nôn cũng nôn đây”
Lúc thấy ông ba say rượu sắp nôn thật là… dễ thương
Sau khi mẹ mất ba vẫn say rượu nhưng còn là ba ngày xưa nữa
Ba vẫn lẩm bẩm trong miệng: “Ba băm gừng…”
ông lên sofa đã ngủ gục mất
“Mặc kệ uống chết luôn cho xong” Mẹ tức đến mức chẳng buồn nữa nhưng vẫn lấy chăn phủ lên ông
Cuối cùng mẹ xách con cua bếp
Rất nhanh đó vang lên tiếng dao băm gừng lách cách thớt
Con cua cho nồi
Còn dáng vẻ ba đang ngủ sang càu nhàu với mẹ: “Mẹ ơi ba ngáy to mà mẹ cũng ngủ hả”
Mẹ bật : “Ban đầu thì ngủ nổi cứ đá ba dậy hoài Sau quen thấy … ngủ cơ”
Tôi tiếng ba ngáy ăn cua đồng
Có lẽ là giấm quá chua… thấy mắt cay cay
Mẹ đột nhiên lên tiếng: “À đúng mẹ kể con chuyện tranh thủ lúc ba con đang ngủ Mẹ cũng hỏi con thử xem Bên chỗ làm của ba con một cơ hội điều động công tác Bắc Kinh xa một chút lương tăng kha khá đãi ngộ các kiểu cũng hơn Con thấy thế nào”
Bắc Kinh — xa đến nỗi mẹ sống cả đời cũng từng đặt chân tới
cũng gần đến mức… ba công tác về mang bánh kẹo về cho
Rất lâu chỉ cần ăn bánh vẫn nhớ … mùi vị của Bắc Kinh
Tôi từng nghĩ nhà ai mà chẳng giống nhà
Mãi đến giây phút mới nhận tuy mới chỉ học lớp Bảy nhưng mẹ bàn bạc với về chuyện đại sự trong nhà
Tôi thật sự… đã yêu thương đàng hoàng
nhớ …
Đây là lần đầu tiên trong đời đối mặt với một cuộc chia ly
Tôi chợt nhớ câu trong đầu lúc khi trọng sinh:
“Lớn lên là như thế nào nhỉ”
Hồi đó còn non nớt lắm nỡ xa ba nhất định cho ông
Ba tuy luyến tiếc nhưng vẫn thương cuối cùng đã từ bỏ cơ hội
Cổ họng khô khốc
Nếu… nếu điều gì đó thay đổi Vậy liệu mẹ thể sống thêm
Tôi nuốt nước miếng nghiêm túc : “Nếu ba thì cứ Lương cao thì nhà thể ăn nhiều thịt hơn mà”
Mẹ mỉm tưởng chỉ là đứa con nít tham ăn cái gì cũng nghĩ đến đồ ăn
Tôi tiếp: “Mình cũng thể đến thăm ba mà Dù ba ở gần ở xa ba vẫn luôn là thân của ”
Nếu một cuộc chia ly ngắn thể đổi lấy nhiều điều hơn thì xin hãy tha thứ cho sự tham lam của
Tôi biết kết cục thay đổi thật sự đã nhận …
Trong câu chuyện những điều đang khác so với
Chồng cũ của
Tôi gặp ở sân trường cấp hai
hề ấn tượng gì về chuyện trong quá khứ mà cũng từng nhắc đến đoạn ký ức
Truyện hay