Diễm Dao Bất Phàm - Chương 97
Giang Lạc Dao vẫn sợ ma quỷ bên ngoài hơn nàng cố gắng làm phiền Thịnh Quyết nhỏ giọng : “Ta sợ Vương gia ở đây ”
Vệt đỏ trong mắt Thịnh Quyết vẫn tan hết sát khí cũng thu cần soi gương cũng biết bây giờ trông đáng sợ đến mức nào
Giang Lạc Dao cũng gan làm thể sợ
Thịnh Quyết nhắm chặt mắt thở một : “Nàng sợ bản vương bây giờ như thế ”
“Không sợ”
Nói thật Giang Lạc Dao sợ ma sợ nàng thân thể yếu ớt số mệnh cũng đặc biệt thời tiết thể ác quỷ ám Thịnh Quyết ở bên cạnh lẽ sẽ hơn một chút
Nỗi sợ hãi đối với ma quỷ lớn hơn tất cả nàng cũng quan tâm Thịnh Quyết bây giờ đáng sợ đến mức nào kiên quyết chọn ở bên cạnh
Nàng : “Vương gia đừng đuổi ”
Thịnh Quyết sững trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó tả – nàng thật sự sợ thậm chí lúc khi kịp che giấu bản tính nàng cũng sợ
Bên ngoài là một tiếng sấm sét đủ để làm rung chuyển khung cửa sổ
Bên trong màn giường sáng lên trong giây lát Thịnh Quyết đột nhiên thấy Giang Lạc Dao mặt dường như nàng sợ hãi đôi mắt long lanh ngấn lệ khuôn mặt nhỏ nhắn xinh cũng tái nhợt
– – Nàng sợ như mà vẫn nhịn
Thịnh Quyết đột nhiên cảm thấy với nàng
Hắn nhanh chóng kiềm chế cơn giận siết chặt tay nhắm mắt nàng kẻo dọa nàng sợ
ngay lúc cô nương mặt bỗng nhiên tiến thêm một bước đến gần hơn
Mỗi khi sấm sét Giang Lạc Dao đều sợ đến mức chịu nàng Thịnh Quyết mặt nghĩ thầm con vẫn nên hung dữ một chút thì hơn bởi vì dù là ma dường như đều sợ kẻ ác
Thịnh Quyết sinh đã một khuôn mặt tuấn tú và tàn nhẫn trong giấc mơ lần của nàng dường như cũng là đã xua đuổi ma quỷ
Một số ác quỷ đều sợ
Tốt quá Giang Lạc Dao đột nhiên cảm thấy yên tâm nàng nghĩ dù bây giờ nàng cũng đang ở gần ma quỷ nhất định dám đến gần nàng
May mà
Nghĩ nàng tự an ủi đừng sợ lặng lẽ tiến gần hơn một chút nhưng vẫn nhắm mắt gì nàng vẫn chút sợ Giang Lạc Dao ngẩng đầu cảnh tượng đáng sợ bên ngoài thật sự quá sợ hãi vì dựa phía thêm một chút
Sấm sét nổi lên
Lông mi Thịnh Quyết run lên cảm nhận mùi hương thoang thoảng quanh chóp mũi Giang Lạc Dao biết từ lúc nào đã đến gần như thậm chí còn nắm lấy tay
Sao thể…
Thịnh Quyết thể tin mở mắt cúi đầu bàn tay mềm mại trong tay nàng mà nắm lấy ngón tay … là đang an ủi
Sao nàng đối xử với như
Hắn gì đáng…
Trái tim Thịnh Quyết run lên trái tim vốn cứng rắn bỗng trở nên mềm yếu vô cùng từng ai đối xử như nhưng một nguyện ý hết lần đến lần khác tin tưởng và bênh vực ngay cả khi đang ở trong tình trạng tồi tệ nhất cũng đến gần và an ủi
Trên đời sẽ còn ai thứ hai đối xử với như nữa
【Tác giả lời 】
Hình như nên cảm ơn sự ban tặng của thiên nhiên ( )
Ngày hôm tỉnh rượu Quân Cơ Xứ bận rộn Thịnh Quyết mấy ngày liền thấy bóng dáng ngay cả Vương phủ cũng ít khi trở về
Nhạc Xương Hầu cuối cùng cũng nhân cơ hội đến Vương phủ một chuyến
Giữa mùa hè nóng bức thấy con gái bộ dạng uể oải ông luôn cảm thấy với nàng Lạc Dao từ nhỏ thân thể yếu ớt luôn ở trong phủ ít khi ngoài non sông tươi vô ngần nàng ít dịp ngắm
“Cũng may thời gian ở Vương phủ thân thể con đã khỏe hơn nhiều nếu cha càng thêm đau lòng” Nhạc Xương Hầu trong lòng áy náy “Lạc Dao gần đây nếu việc gì là cha đưa con đến Vạn Hòa Viên nghỉ mát”
“Vạn Hòa Viên” Giang Lạc Dao quả thật đã từng đến nơi nàng “Chẳng đó là nơi Hoàng thượng hàng năm nghỉ ngơi Gần đây Hoàng thượng đã đến đó ạ”
Nhạc Xương Hầu gật đầu: “Hoàng thượng đã cha cần hộ giá đưa con chơi cùng”
Giang Lạc Dao cảm thấy khá thú vị nàng hỏi: “Vương gia gần đây bận rộn nếu con tìm cơ hội với một tiếng”
Nhắc đến Nhạc Xương Hầu liền cảm thấy bực bội ông cau mày bất mãn : “Thông báo cho làm gì cũng cần quản nhiều chuyện như hơn nữa mấy ngày nay triều đình bận rộn chạy tới chạy lui chừng còn thể gặp ở Vạn Hòa Viên”
Nói như quả thật cần làm phiền
Giang Lạc Dao nhanhchóng gọi Chung Nguyệt đến giúp đỡ thu dọn hành lý ngày hôm liền theo cha đến Vạn Hòa Viên
Vạn Hòa Viên non nước hữu tình phong cảnh tuyệt đặc biệt là mùa hè thể mát mẻ hơn Kinh thành nhiều
Xe ngựa càng sâu trong đột nhiên một đến gọi Nhạc Xương Hầu
Nhạc Xương Hầu cưỡi ngựa đến gần xe ngựa dặn dò đánh xe vài câu đó với con gái: “Hình như Vạn Hòa Viên chuyện cha con cứ đến chỗ ở đường gặp chuyện gì cũng đừng ngoài”
Giang Lạc Dao: “Vâng”
Dù cũng chỉ là mấy chuyện náo loạn như giếc phóng hỏa nàng ngoài là
Nhạc Xương Hầu sợ nàng tính tình mềm yếu những cảnh tượng dọa sợ bèn bảo đánh xe đổi sang một con đường nhỏ gần đó tránh khu vực ồn ào nhất