Diễm Dao Bất Phàm - Chương 92
Quả nhiên Vương gia đã đoán đúng
Sau một loạt thao tác như ánh mắt tiểu công tử Vương gia tràn đầy sự sùng bái
Tiểu công tử trẻ tuổi khí thịnh nhà ai thể chống đỡ mưu kế như chứ
Hầu phủ biết con trai tìm Nhiếp chính vương Nhạc Xương Hầu lo lắng tức giận
Thật cũng lo lắng Nhiếp chính vương sẽ thật sự làm chuyện gì quá đáng
ông cứ thấy trong lòng bất an
Từ mấy canh giờ đã bắt đầu
Ngực như thứ gì đó chặn cảm thấy buồn bực hỏi thăm quả nhiên là thằng nhóc Lạc Ngạn đã lén lút chạy tìm Nhiếp chính vương
Mấy ngày nay Nhạc Xương Hầu vốn đã tức giận con trai cũng lời như ông lập tức cầm lấy gia pháp chuẩn chờ nó trở về sẽ dạy dỗ cho một trận
Ông đợi ở gần cửa Hầu phủ lâu cuối cùng cũng thấy tiếng vó ngựa dồn dập lúc mới nghiêm mặt bước
Giang Lạc Ngạn dừng nhưng trong chỉ ở đó
Nhạc Xương Hầu nghiêm mặt : “Có con đã đến Nhiếp chính vương phủ Những lời với con con đều coi như gió thoảng bên tai Đối phương là thế nào đã với con bao nhiêu lần con …”
Giang Lạc Ngạn cách một đoạn dùng vẻ mặt “quả nhiên là ” phụ thân cắt ngang lời ông lạnh lùng : “Vương gia nhất định sẽ chút lời trách móc với con quả nhiên là phụ thân làm con thật sự thất vọng”
Nhạc Xương Hầu:
Cái gì
Thằng nhóc đang gì
Sao mới chỉ mấy canh giờ đã Nhiếp chính vương thu mua
Xem đánh gãy chân con
Nhạc Xương Hầu suýt chút nữa tức chết thật sự tên Thịnh Quyết rốt cuộc đã dùng yêu thuật gì con trai con gái mà vất vả nuôi nấng mà đều nguyện ý về phía
Mình đây là tạo nghiệt gì thành thế chứ
Không thể nào
Hứa Lập thử tưởng tượng cảm thấy tiểu công tử khó mắc câu
Vương gia nhà … thật sự là đã dành tình cảm chân thành cho Giang cô nương
Em trai ruột của Giang cô nương dù cũng chỉ là một thiếu niên lang mà thể khiến Vương gia sớm bày mưu tính kế huy động chuẩn nhiều tranh chữ danh gia như … Đương nhiên còn một số mưu kế chuẩn từ kịp dùng đến nhưng cũng đủ
Lần tuy đến gấp nhưng Vương gia cũng đã triển khai mưu kế
Cả vở kịch diễn gọi là một chữ thành công mỹ mãn
Hứa Lập lặng lẽ Vương gia nhà Vương gia nhà đang ung dung chờ đợi thu lưới xem tâm trạng
Sau Trường Ninh Điện còn một đám gian thần đang trốn những đến tìm Vương gia kỳ thực chỉ những bên ngoài còn một số tiếng là lưỡi dao sắc bén mà Vương gia dùng để kiềm chế thế lực triều đình bọn họ cũng đến đây để bàn bạc việc nhưng Vương gia cân nhắc đến hiệu quả của mưu kế vẫn để mấy xuất hiện mặt Giang tiểu công tử mà bảo bọn họ trốn ở phía Trường Ninh Điện
Haiz
Xem Vương gia đã dụng tâm đến mức nào
Hứa Lập một lần nữa cảm thán thở dài ngẩng đầu lên thấy Nhiếp chính vương nháy mắt với
—— Bảo đám triều thần đang trốn
Hứa Lập gật đầu khom lui xuống dẫn những đó rời
Trong điện Thịnh Quyết cuối cùng cũng giơ tay lên cắt ngang lời của mọi bên
Hắn chuyện hôm nay đến đây là kết thúc các vị thể lui xuống
“Lạc Ngạn ngươi ở ” Thịnh Quyết nhắc đến tên giọng điệu nghiêm trang giống như đang ở triều đình tạo áp lực lớn cho đối phương “Bản vương ý kiến của ngươi”
Giang Lạc Ngạn:
Hắn lập tức run cảm giác căng thẳng như phụ thân nghiêm mặt kiểm tra bài vở
Không còn hơn thế nữa
Bị Nhiếp chính vương hỏi chuyện còn căng thẳng hơn phụ thân hỏi nhiều
Những ngoài đều là những lão thần nổi danh nhất thiên hạ hiện nay Mà bây giờ Vương gia hỏi ý kiến của về những lời mà các triều thần
Giang Lạc Ngạn lập tức cảm thấy trách nhiệm nặng nề đè lên vai trong đầu chợt lóe lên nhiều từ ngữ nào là thiên hạ thương sinh lê dân bách tính tứ hải hoành vũ…
Hắn cũng biết đầu óc nóng lên đã gì ngoài chỉ nhớ lúc khi bước khỏi Trường Ninh Điện chân tay đều mềm nhũn
Mà quan trọng nhất là Hình như Nhiếp chính vương đã khen
“Gần đây việc nước bộn bề bản vương thời gian tiếp đãi thế tử chu đáo mong tiểu thế tử thứ ” Thịnh Quyết tiễn khỏi Vương phủ đích thân lên ngựa “Tiểu thế tử quả nhiên xứng đáng là do Hầu gia sinh dũng cảm sáng suốt xứng đáng là bậc nhất trong các công tử thế gia thật sự khiến bản vương khỏi cảm thán nhân tài của triều đình quả nhiên là từ trong đám thiếu niên lang mà …”
Giang Lạc Ngạn:
Sao đột nhiên gọi là thế tử
Mình còn đến tuổi đó mà
Được Nhiếp chính vương khen như vài câu cảm thấy đầu sắp choáng váng
Có lẽ con ngựa cũng cảm nhận cảm xúc mãnh liệt của lập tức phẫn nộ hí vang giơ móng lên——
Giang Lạc Ngạn kéo dây cương ngựa thẳng ánh mắt của Nhiếp chính vương
—— Ánh mắt thật sự là quá kiên định và ôn hòa như tin tưởng và kỳ vọng sự tán thưởng và khẳng định trong đó suýt chút nữa tràn ngoài
Đó là ánh mắt của nhiếp chính phò tá triều đình Là ánh mắt của vị đại thần quyền cao chức trọng nhất thiên hạ ngoài Hoàng đế
Nhiếp chính vương thật sự …
Giang Lạc Ngạn cảm động đến suýt nhưng với cảm xúc mãnh liệt như nên lời cảm kích nào
Chỉ thể im lặng đối phương
Thịnh Quyết mỉm với dịu dàng : “Tiểu thế tử hãy mau trở về bản vương sợ ngươi về muộn Hầu gia sẽ chút lời trách móc với bản vương”
Giang Lạc Ngạn nhắc đến chuyện liền tức giận đều tại phụ thân
Nhiếp chính vương là như phụ thân chứ
Chỉ vì Nhiếp chính vương cướp mất tỷ tỷ của
Đối phương rõ ràng xứng đôi với tỷ tỷ nhất định là phụ thân thù oán cá nhân với Vương gia cho nên mới đối phương tệ hại như
Giang Lạc Ngạn chào tạm biệt Thịnh Quyết lòng đầy căm phẫn đánh ngựa trở về Hầu phủ
Trước cửa Nhiếp chính vương phủ Thịnh Quyết tiễn xa những ngụy trang trong ánh mắt cũng dần dần biến mất
Hắn chỉnh tay áo xoay trở về
Hứa Lập đuổi theo hỏi: “Vương gia còn việc gì cần bận lão nô cần báo với Giang cô nương một tiếng bảo cô dùng bữa …”
“Ai bản vương bận ” Thịnh Quyết chịu thừa nhận lời với Giang Lạc Ngạn là để cho qua chuyện “Bản vương chỉ là làm phiền thôi bản vương rảnh rỗi lắm đến Ninh Tử Hiên dùng bữa”
Hầu phủ biết con trai tìm Nhiếp chính vương Nhạc Xương Hầu lo lắng tức giận
Thật cũng lo lắng Nhiếp chính vương sẽ thật sự làm chuyện gì quá đáng
ông cứ thấy trong lòng bất an
Từ mấy canh giờ đã bắt đầu
Ngực như thứ gì đó chặn cảm thấy buồn bực hỏi thăm quả nhiên là thằng nhóc Lạc Ngạn đã lén lút chạy tìm Nhiếp chính vương
Mấy ngày nay Nhạc Xương Hầu vốn đã tức giận con trai cũng lời như ông lập tức cầm lấy gia pháp chuẩn chờ nó trở về sẽ dạy dỗ cho một trận
Ông đợi ở gần cửa Hầu phủ lâu cuối cùng cũng thấy tiếng vó ngựa dồn dập lúc mới nghiêm mặt bước
Giang Lạc Ngạn dừng nhưng trong chỉ ở đó
Nhạc Xương Hầu nghiêm mặt : “Có con đã đến Nhiếp chính vương phủ Những lời với con con đều coi như gió thoảng bên tai Đối phương là thế nào đã với con bao nhiêu lần con …”
Giang Lạc Ngạn cách một đoạn dùng vẻ mặt “quả nhiên là ” phụ thân cắt ngang lời ông lạnh lùng : “Vương gia nhất định sẽ chút lời trách móc với con quả nhiên là phụ thân làm con thật sự thất vọng”
Nhạc Xương Hầu:
Cái gì
Thằng nhóc đang gì
Sao mới chỉ mấy canh giờ đã Nhiếp chính vương thu mua
Xem đánh gãy chân con
Nhạc Xương Hầu suýt chút nữa tức chết thật sự tên Thịnh Quyết rốt cuộc đã dùng yêu thuật gì con trai con gái mà vất vả nuôi nấng mà đều nguyện ý về phía
Mình đây là tạo nghiệt gì thành thế chứ