Diễm Dao Bất Phàm - Chương 9
Thịnh Quyết cầm chén lên hề cảm thấy gì định bụng uống một cạn sạch
nước thuốc mới hâm nóng còn bỏng miệng thể uống trực tiếp Thịnh Quyết khựng một chút thuận lợi vô tình nếm thử một ngụm
Đắng chát còn vị ngọt hậu khiến buồn nôn
Thịnh Quyết lập tức nhíu mày sắc mặt trở nên khó coi
Lời lúc nãy của Giang Lạc Dao vẫn còn nhẹ nhàng chán chén thuốc chỉ đắng và chát bình thường nếu là vị đắng chát thuần túy thì cũng coi như dễ chấp nhận
chén thuốc … đắng chát còn xen lẫn vị ngọt giống như đồ ngọt bỏ trong canh chua thiu khiến chỉ cần uống một ngụm là nôn
Thịnh Quyết đặt chén thuốc sang một bên giống như uống thuốc độc tránh chén thuốc như tránh tà
Hơi nước bốc lên nghi ngút nhiệt độ nhanh chóng giảm xuống Thịnh Quyết chằm chằm chén thuốc với vẻ mặt chán nản phát hiện mặt nước thuốc còn một lớp bọt trắng rõ lắm khi thở của thổi qua nó sẽ nhanh chóng tản mép chén
Thật kinh tởm
Hắn thật sự nên lời
Đây là thứ mà con thể uống
Ánh mắt của mọi đều đổ dồn về phía Nhiếp chính vương thấy mãi chịu cầm chén thuốc lên ma ma ở bên cạnh liên tục dặn dò nào là nước thuốc uống lúc còn nóng mới phát huy tác dụng uống nước thuốc nguội sẽ buồn nôn thậm chí còn xung khắc với dược tính làm bệnh cảm nặng thêm
Thịnh Quyết: “…”
Hắn thật sự ném cái chén thuốc phủi tay bỏ
mà…
Triệu chứng cảm lạnh phát sốt đã bắt đầu lan thân Thịnh Quyết cảm thấy nếu uống chén thuốc đừng là ngày mai dậy nổi e là đêm nay cũng khó mà ngủ yên
Hắn bực bội thở dài một tiếng liếc chén thuốc như kẻ thù
Trong phòng yên tĩnh hơn nhiều
Mọi đều nín thở chờ uống thuốc chỉ thể giả vờ bình tĩnh thực tế là sát khí đằng đằng cầm chén thuốc lên…
Trong gian yên tĩnh Thịnh Quyết thấy một âm thanh đúng lúc
Giống như một con thú nhỏ đang gặm quả mọng đang từng ngụm từng ngụm ăn thứ gì đó
Vì đang buồn phiền và bực bội Thịnh Quyết cau mày khó chịu ngẩng đầu lên ánh mắt đảo qua một vòng trong phòng tìm thấy phát âm thanh
—— Giang Lạc Dao đang cầm đĩa mứt quả ăn từng miếng mứt nhỏ dùng đôi mắt trong veo ngây thơ
Nàng đã ngủ đủ giấc nên thần sắc thoải mái tâm trạng cũng cứ như đang xem một vở kịch hí khúc
Thịnh Quyết: “…”
Quả nhiên giống như lời cha đối phương hành sự chẳng hề quy củ dựa theo tâm tình
“Bản vương đến xem thử đích nữ Giang gia rốt cuộc đã bao nhiêu sách là một kẻ vô dụng chỉ biết thêu thùa ” Thịnh Quyết chút chột bèn kiếm đại một lý do đường hoàng “Bản vương cũng là vì kiểm tra việc học của ngươi phụ thân ngươi đã giao phó ngươi cho vương phủ bản vương cũng cần quan tâm đến việc học hành của ngươi”
Hắn dối mà chẳng hề kiêng dè chẳng hề đúng mực
Bởi vì các quý nữ ở Kinh thành cho dù trong nhà mời đến dạy thơ chữ thì phần lớn cũng chỉ dạy sơ sài sẽ lấy tiêu chuẩn bồi dưỡng trạng nguyên lang để yêu cầu các cô nương nhà chỉ yêu cầu con gái chút khí chất thi thư khi luận bàn cùng khác sẽ tỏ kém cỏi mà thôi căn bản chuyện “kiểm tra việc học”
Hắn để ép Giang Lạc Dao thuộc lòng sách cho bất kỳ lời thoái thác hoang đường nào cũng thể
Thế nhưng thật trùng hợp là Giang Lạc Dao thật sự đã học nhiều bài học mà các vị truyền dạy
Nàng vốn yếu ớt quanh năm ngoài cha sợ nàng buồn chán bèn tìm vài vị đến dạy nàng biết chữ sách thưởng thức cổ tịch ngày qua ngày dạy dỗ nàng thể nhắm mắt thuộc lòng nhiều đoạn văn
Giang Lạc Dao gật gật đầu cất giọng ôn hòa…
Thịnh Quyết nhắm mắt lắng thấy giọng của đối phương nhẹ nhàng êm ái rõ ràng đang thuộc lòng những đoạn văn khô khan nhưng giống như đang thì thầm bên tai hề cảm xúc dư thừa bình thản như mặt nước phẳng lặng trong veo an yên một cái là thấy đáy tâm cũng theo đó mà tĩnh lặng
Thịnh Quyết bất tri bất giác sinh buồn ngủ quên mất mục đích ban đầu của ngược chống cằm một lần nữa ngủ
Giọng của Giang Lạc Dao càng ngày càng nhỏ nhỏ đến mức cuối cùng nàng hỏi Hứa Lạp: “Vương gia cứ như mà ngủ ”
Hứa Lạp chau mày: “Vương gia hôm nay nhiễm lạnh cũng dễ buồn ngủ thêm tác dụng của bát thuốc nữa Vương gia ngủ một giấc e là đến tận ngày mai Cô nương cũng đừng nữa nghỉ ngơi ”
Giang Lạc Dao đưa mắt Thịnh Quyết đó dùng ánh mắt hỏi Hứa Lạp – Vậy làm
Hứa Lạp còn thể làm bây giờ Hứa Lạp chỉ đành bất đắc dĩ ở đây chờ Vương gia nhà tỉnh
Giang Lạc Dao với nếu Vương gia ngại di chuyển chi bằng đến nhĩ phòng bên cạnh nghỉ ngơi tạm ngày mai trời sáng tuyết ngừng hãy
Cũng
Hứa Lạp qua thử gọi Vương gia nhà gọi đối phương ngủ quá say căn bản thấy tiếng gọi
Hứa Lạp: “…”
Giang Lạc Dao cũng hết cách đành tìm áo choàng của khoác lên Thịnh Quyết để ngủ cũng đừng nhiễm lạnh nếu ngày mai uống thuốc
Cũng may chiếc áo choàng lớn của nàng sáng hôm khi Thịnh Quyết tỉnh mới bệnh nặng thêm