Diễm Dao Bất Phàm - Chương 87
Nhạc Xương Hầu dặn dò nàng ngắn gọn: “Thịnh Quyết hiền lành như con tưởng tượng Lạc Dao con cẩn thận đề phòng nhiều hơn”
Giang Lạc Dao gọi đến giữa chừng yến tiệc ngơ ngác một tràng máo mép trong lòng bỗng cảm thấy cha thật trẻ con: “Cha những lời cha đã cả ngàn vạn lần trong thư con đến phát ngán ”
“Sao con chịu tin cha chứ” Nhạc Xương Hầu chút nóng nảy thấy Nhiếp chính vương ở đằng xa đang tới gần lão cha già sắp bốc hỏa đến đỉnh đầu “Con xem con đối xử với như rốt cuộc là vì cái gì”
Giang Lạc Dao khó hiểu: “Cha tại cha như ”
Lúc Thịnh Quyết đã đến
Nhạc Xương Hầu khuyên bảo thất bại chỉ thể vỗ trán tránh để cơn tức giận làm nổ tung cả đỉnh đầu
Khi Thịnh Quyết đến gần Giang Lạc Dao tay áo rộng giấu thứ gì đó làm vẻ thần bí chịu lấy gặp đã nàng đoán xem đó là gì
Nhạc Xương Hầu trừng mắt vẻ mặt vui
Thịnh Quyết đắc ý liếc qua lão về phía Giang Lạc Dao
Mỗi lần gặp nàng ở bên ngoài đều khác với lúc nàng ở trong phủ khi gần trong phủ nàng dáng vẻ dịu dàng ngoan ngoãn còn khi gặp ở trong cung mái ngói đỏ tường son nàng mang một vẻ khác
Nhìn gần xa đều vô cùng xinh
Hắn nghĩ trong cung nhiều tiểu thư khuê các nhưng ai thể sánh bằng nàng
Về khí chất nàng đủ kiêu sa lanh lợi cho dù những cô gái khác bao nhiêu sách cũng khó mà sánh kịp
Về dung mạo nàng càng xinh hơn da thịt mịn màng như tiên nữ bước từ trong tranh dáng thướt tha thể là xinh tuyệt trần
Không đến những thứ khác chỉ cần thoáng qua Giang Lạc Dao ánh nắng mặt trời da trắng như tuyết trắng hơn những khác chỉ gấp một lần cổ thon trắng nõn như sâu non thể là eo thon cổ ngọc độc nhất vô nhị đời
Thịnh Quyết càng càng thấy thoải mái liền quên mất cha đang chằm chằm bên cạnh nàng
Nhạc Xương Hầu ho khan một tiếng lạnh : “Vương gia chú ý ánh mắt của một chút đây là trong cung Nhiếp chính vương phủ nhất ngôn nhất hành của Vương gia đều cẩn thận”
Thịnh Quyết thậm chí còn liếc lão một cái: “Từ đến nay đều là bọn họ cẩn thận mặt bản vương bản vương loại cẩn thận mặt lũ kiến hèn”
Nhạc Xương Hầu hiệu bằng ánh mắt với Giang Lạc Dao—— Con gái mau xem kiêu ngạo ngông cuồng đến mức nào
Giang Lạc Dao cuốn cuộc chiến ghen tuông giữa hai bọn họ
Cả đám đều đã lớn cả bỗng nhiên trở nên trẻ con đến thế
“Vậy cha tìm con chuyện gì” Giang Lạc Dao quyết định vẫn nên đuổi cha nàng : “Nếu việc gì xin cha hãy làm việc của ”
Nhạc Xương Hầu:
Quả nhiên là Nhiếp chính vương đã dạy hư con gái xem kìa giờ con gái đã thấy phiền phức còn mở miệng đuổi nữa chứ
Nếu thì
Để Nhiếp chính vương ở đây trò chuyện với nó ư
“Ta là cha của con cho dù việc gì chẳng lẽ thể đến thăm con ” Nhạc Xương Hầu vui ông đầu Nhiếp chính vương cố ý cho đối phương : “Bản hầu trò chuyện với con gái nếu Vương gia việc gì chi bằng ”
Thịnh Quyết nhướng mày: “Bản vương đúng là việc tìm nàng”
Giang Lạc Dao việc càng giữ cha ở đây nàng bảo cha mau giảng đạo lý cho ông: “Cha cha đã lớn tuổi đừng trẻ con nữa Vương gia đã là việc cần tìm thể giống như cha việc gì cũng kiếm chuyện ”
Nhạc Xương Hầu cam lòng chậm rãi sang một bên đồng thời nhất định đợi Thịnh Quyết chuyện gì đó
Thịnh Quyết lấy ô mai sương đường mà chọn lúc nãy mở chỉ thần thần bí bí cho nàng xem hình dáng bên ngoài tấm khăn gấm cứ như bên trong là thứ trân quý hiếm nào đó
Lúc ở trong cung Thái hậu Nhạc Xương Hầu chỉ lo phân tâm ngoài thật sự thấy Nhiếp chính vương lúc nào đã chọn mấy viên ô mai sương đường
Giờ đối phương lấy khăn gấm ông lập tức sững sờ còn tò mò hơn cả Giang Lạc Dao vươn cổ xem đó là thứ gì
Thịnh Quyết lập tức thu cho ông xem
Giang Lạc Dao thấy hai họ đối đầu với vội vàng đuổi cha : “Cha Vương gia đã là chuyện chính sự cha đừng gây thêm phiền phức nữa”
Nhạc Xương Hầu tức giận vô cùng hỏi nàng: “Lạc Dao con thấy gì mà bênh vực chuyện”
Chưa đợi Giang Lạc Dao trả lời Thịnh Quyết đã thêm dầu lửa: “Bênh vực cũng cần lý do ngài Hầu gia”
Giang Lạc Dao: “…”