Diễm Dao Bất Phàm - Chương 86
Nguyên nhân tin tức thể lan truyền là bởi vì khi lên triều Nhiếp chính vương đã với Nhạc Xương Hầu một câu như
Lúc đó hai đã đối đầu Nhạc Xương Hầu rõ ràng vui sa sầm mặt mày các triều thần khác đều mờ mịt hiểu tại một yến tiệc lớn như mà hai vị đều tham gia
Không lâu Thái hậu cũng bà hai họ đến liền dứt khoát gọi các triều thần khác đến tham gia các triều thần thì mở tiệc uống rượu trong cung còn đám con cháu trẻ tuổi thì mở tiệc vui chơi trong vườn ảnh hưởng lẫn
Tưởng tượng thì
Kết quả đến ngày hôm đó bầu khí của bữa tiệc trong cung ngột ngạt đến đáng sợ
Các lão thần dám thoải mái uống rượu trò chuyện mọi đều sắc mặt của Nhiếp chính vương trong lòng đoán già đoán non biết ý đồ tham gia yến tiệc của đối phương là gì
Vài vị triều thần lo lắng đến mức liên tục nuốt nước bọt ánh mắt bao giờ rời khỏi Nhiếp chính vương
Nhiếp chính vương dùng đũa ngọc gắp một miếng thức ăn bọn họ sẽ nghĩ —— Ý đồ sâu xa của đối phương là xử lý vị Ngự sử họ Thái
Nhiếp chính vương cúi đầu sờ sờ chén rượu là ném chén làm hiệu lệnh giải quyết một số triều thần mắt
Nhiếp chính vương ô mai sương đường trong đĩa thêm vài lần là tay với nhà họ Đường
Mọi sợ chết trong mắt bọn họ hình như đó là Nhiếp chính vương mà là một con mãnh thú sẽ đột nhiên trở mặt ăn thịt biết đối phương đã bày sẵn một cái bẫy chờ bọn họ đến chịu chết
Chờ chút
Hắn làm gì
Mọi lau mồ hôi
Lần Nhiếp chính vương cầm một viên ô mai sương đường lên dường như nhíu mày nhưng nhanh gượng gạo thả lỏng lông mày ném viên kẹo miệng ngẩng đầu lên nhai với vẻ mặt khó chịu
Phải biết rằng Nhiếp chính vương bao giờ kỹ một món ăn nào bàn tiệc dù thích thích cũng đều đối xử như
Vậy… tại lần khác thường như
Chẳng lẽ chỉ vì ô mai sương đường là đặc sản trong cung của Thái hậu
Không thể nào thể nào Nhiếp chính vương sẽ đơn giản như đối phương nhất định đang ám chỉ điều gì đó
Dù mọi nghĩ nát óc cũng thể nghĩ lý do ai nấy đều sắp phát điên vì căng thẳng ai dám thả lỏng ăn uống cứ như đây là Hồng Môn Yến pháp trường
Thịnh Quyết ăn xong viên ô mai sương đường híp mắt nếm thử cảm thấy cũng tạm nhưng chắc ngon đến nên phá lệ lấy thêm một viên nữa từ từ thưởng thức
Mọi :
Nhiếp chính vương ăn lần thứ hai
Hành động quá kỳ quái quả nhiên yến tiệc bình thường sắp chuyện lớn xảy
Thái hậu cũng thấy lấy thêm một lần liền mỉm với rằng trong cung của bà còn nhiều nếu thích ăn thì thể sai đưa đến phủ một ít
“Không cần cố ý đưa ” Thịnh Quyết ăn xong tìm một chiếc khăn gấm thêu hoa văn mới chọn trong đĩa vài viên ô mai sương đường trông mắt kiên nhẫn gói ghém xong xuôi mới “Ăn nhiều đồ ngọt nếm thử một chút là đủ ”
Mọi :
Có ý gì Nhanh lên Người nào thông minh đây phân tích ý nghĩa sâu xa trong đó
Thái hậu lắc đầu thấy lấy cũng gì thêm
Thịnh Quyết thích ăn đồ ngọt nhưng lần Thái hậu cố ý nhắc đến ô mai sương đường hơn nữa trong đĩa của mỗi vị triều thần cũng nhiều chứng tỏ món ăn khá hiếm hảo ngọt lẽ sẽ thích
Ví dụ như Giang Lạc Dao
Mặc dù Thịnh Quyết bám sát nàng từng bước nhưng trong lòng vẫn luôn nhớ đến nàng thậm chí còn phá lệ nếm thử cùng một món đồ lần thứ hai
Hơn nữa đến đó là vì Nhạc Xương Hầu cũng ở đây
Chỉ cần đối phương rời khỏi tầm mắt của mọi thứ đều trong tầm kiểm soát
Suốt cả bữa tiệc đám triều thần đều run rẩy Nhiếp chính vương Nhiếp chính vương cứ chằm chằm Nhạc Xương Hầu còn Nhạc Xương Hầu thì thất thần ngoài…
Ngoại trừ Thái hậu ai thể ăn uống một cách yên tâm tuyệt đối
Rất nhanh Thịnh Quyết chú ý tới Nhạc Xương Hầu dậy vẻ lập tức buông đũa ngọc xuống im lặng đối phương
Đừng vội——
Cứ để lão vài bước dù cũng tiện trực tiếp đến tìm Giang Lạc Dao mặt mọi chi bằng để cha nàng dẫn nàng ngoài đó nhân cơ hội chen ngang cuộc trò chuyện của họ thể áp chế khí thế ngạo mạn của Nhạc Xương Hầu
Thịnh Quyết nghĩ gói kỹ ô mai sương đường đã chọn lúc nãy cẩn thận giấu trong tay áo rộng định bụng lát nữa sẽ mang đến cho Giang Lạc Dao một bất ngờ
Hắn đợi một chút cuối cùng cũng dậy——
Tất cả triều thần đều sợ hãi thẳng dậy mồ hôi lạnh túa chờ Nhiếp chính vương hoặc làm gì đó
Nhiếp chính vương làm gì cả cứ thế thẳng ngoài
Hắn bước thong thả nhưng trong mắt mọi vẫn toát vẻ uy nghiêm đáng sợ
Bất cứ nơi nào qua tất cả mọi đều cúi đầu xuống như chết dám nhưng khi khỏi nhịn mà vươn cổ đoán xem rốt cuộc đối phương tay với ai
Đáng tiếc Nhiếp chính vương để ý đến ai cứ thế mà
Cũng coi như là may mắn…
Các triều thần lúc mới thở phào nhẹnhõm thì ăn cơm thì uống rượu