Diễm Dao Bất Phàm - Chương 85
Không đúng đúng
Bây giờ còn trẻ khỏe như tại cứ nghĩ đến chuyện già chứ
Nhạc Xương Hầu già còn con gái dỗ dành già e là cũ trong phủ cũng gần hết hầu cũng chỉ còn vài cuộc sống sẽ cô đơn biết bao sẽ nhàm chán biết bao…
Thịnh Quyết vẫn nhịn mà tưởng tượng đến tương lai đột nhiên cảm thấy thật đáng thương đường đường là Nhiếp chính vương đầu bậc quyền quý về già thê lương như
Hắn đưa tay day day mi tâm dám nhíu mày chỉ thể mím chặt môi buồn bã : “Đều tại nàng cứ như bây giờ cảm thấy cuộc sống thật vô vị”
Giang Lạc Dao:
Nàng hiểu Nhiếp chính vương cũng coi như là quyền quý vạn gì cũng chỉ cần liếc mắt một cái hàng ngàn hàng vạn sẽ tranh dâng lên cho nếu còn cảm thấy cuộc sống vô vị những khác đời làm
Thịnh Quyết đó đợi hồi lâu ánh mắt lén lút liếc về phía nàng
Hắn đang đợi Giang Lạc Dao đáp ví dụ như an ủi cái gì đó hoặc là còn thể voi đòi tiên mà xin thêm chút ngọt ngào… Kết quả đợi mãi đối phương chẳng những phản ứng gì mà hình như còn thèm về phía nữa
Thịnh Quyết lập tức cảm thấy lạnh nhạt gọi thẳng tên nàng: “Giang Lạc Dao”
Giang Lạc Dao khẽ ừ một tiếng tiếp tục lạnh nhạt với
Thịnh Quyết vui: “Tại nàng để ý đến ”
Giang Lạc Dao về phía xa xa : “Ta đang suy nghĩ một chuyện”
Thịnh Quyết đương nhiên hỏi: “Chuyện gì”
“Vương gia rõ ràng bận đến mức thời gian nghỉ ngơi kết quả bây giờ thời gian ở Ninh Tử Hiên than thở sầu não” Giang Lạc Dao trêu chọc “Vương gia hóa còn mặt yếu đuối như ”
Thịnh Quyết: “…”
Nghe đây là đang mỉa mai đúng
Không thì thôi còn dùng lời để bắt nạt khác
Thịnh Quyết hối hận vô cùng khó khăn lắm mới liều mặt mũi mời nàng kết quả nàng những đồng ý còn nhạo một trận
May mà là kiên định đạt mục đích thì bỏ cuộc thậm chí càng thất bại càng kiên cường
Hắn nghĩ một cách viện cớ để khơi gợi hứng thú của nàng: “Lạc Dao nàng đến Gia Vinh Điện sẽ cho nàng xem một bảo vật”
Giang Lạc Dao dừng chiếc quạt đang phe phẩy tay đầu hỏi ngược : “Vương gia ngài”
Thịnh Quyết nhất thời kịp phản ứng nàng gì vẫn thao thao bất tuyệt dụ dỗ nàng: “Bảo vật đó là độc nhất vô nhị đời…”
Nói một nửa lập tức hiểu
Thịnh Quyết: “…”
Vừa nàng gì
Bảo vật… chỉ
Mình là loại tự cao tự đại như
Sao nàng thể nghĩ về như chứ
“Bản vương là thứ thể tùy tiện mang dụ dỗ khác xem” Thịnh Quyết nhăn mặt nhấn mạnh “Bản vương là thứ”
Giang Lạc Dao: “…”
Thực sự xin nàng nhịn lấy quạt che mặt khẽ thành tiếng
Thịnh Quyết đen mặt chính chọc tức
“Dụ dỗ Đi xem” Giang Lạc Dao nắm bắt sơ hở trong lời của “E rằng mỹ vật ở Gia Vinh Điện cũng chỉ là cái cớ thôi thứ đáng giá nhất đẽ nhất ở đó lẽ thật sự chỉ Vương gia ngài”
Thịnh Quyết: “…”
Cười còn
Tuy rằng đám hạ nhân ở đây nhưng cũng thể nể mặt chút nào chứ
Ngay lúc Giang Lạc Dao đang Nhiếp chính vương đang hổ thì Hứa Lập đột nhiên gõ cửa bên ngoài rằng Hầu phủ đưa thư tới
Lúc Thịnh Quyết lập tức việc để làm lập tức đổ hết lửa giận sang Nhạc Xương Hầu thầm nghĩ nhất là đừng để bắt nhược điểm gì nếu thể diện mất nhất định đòi từ lão
Hứa Lập cẩn thận đưa thư nhanh chóng chuồn ngoài đóng cửa
Giang Lạc Dao mở thư xem với Thịnh Quyết rằng cha nàng nàng tham gia yến tiệc do Thái hậu tổ chức
Thịnh Quyết còn tưởng là chuyện gì coi đối phương gì nên cũng để ý: “Không bản vương sẽ với ông giúp nàng”
Giang Lạc Dao dừng một chút mắt với : “Cha trong thư nếu ngày đó thì đừng gọi ông là cha nữa”
Thịnh Quyết: “…”
Lần xem Nhạc Xương Hầu thật sự nghiêm túc
Thịnh Quyết vui vẻ nếu Nhạc Xương Hầu cũng sẽ bám sát Giang Lạc Dao xem lão già đó thể giở trò gì
Chẳng sẽ chọc tức lão
Không thể để Nhạc Xương Hầu lén lút kéo Giang Lạc Dao mất trong lòng Thịnh Quyết cũng biết nhất định lão sẽ lời nào nếu Giang Lạc Dao thật sự lời khi trở về phủ càng mắt thì làm