Diễm Dao Bất Phàm - Chương 8
Đương nhiên đám hầu phủ Hầu chủ yếu là sợ Vương gia tức giận
Dù Nhiếp chính vương hung bạo khó gần mọi đều thấy rõ
“Sốt ” Giang Lạc Dao cũng hổ e dè nàng thử xong nhiệt độ liền xoay “Ta gọi đến giúp Vương gia hạ sốt”
Thịnh Quyết: “…”
Hắn chút khó tin vị Giang gia đích nữ hiểu lễ nghĩa thể mặt đổi sắc làm loại chuyện thân mật
Cha nàng sai dạy nàng
Đây là chuyện mà nữ nhi bảo bối của phủ Nhạc Xương Hầu nên làm
Có lẽ là Thịnh Quyết thật sự bệnh phản ứng lần của chậm hơn hẳn đợi đến khi Giang Lạc Dao dặn dò hầu mới lộ vẻ mặt kinh ngạc
“Hầu gia nhà các ngươi chính là dạy nữ nhi như ” Thịnh Quyết hỏi đám hầu “Trực tiếp sờ trán bản vương”
Đám hầu phủ phục xuống đất giải thích cho cô nương nhà :
“Vương gia thứ tội cô nương đêm nay nửa đêm mới tỉnh chắc là còn hồn…”
“Ngày thường ở phủ Hầu chúng đều là đám nha bà tử hầu hạ cô nương cô nương cũng từng tiếp xúc với nam nhân cho nên…”
“Vương gia cô nương nàng cũng cố ý mạo phạm xin đừng trách tội”
Chưa từng tiếp xúc với nam nhân
Thịnh Quyết trọng điểm cảm thấy hợp lý thì hợp lý nhưng luôn cảm thấy gì đó đúng
Nhạc Xương Hầu bảo vệ nữ nhi tự nhiên là để nàng tiếp xúc với những nam nhân tầm thường nhưng câu “ từng tiếp xúc với nam nhân” là quá đáng hơn nữa nếu Nhạc Xương Hầu coi trọng nam nữ thụ thụ bất thân như vì hiện tại vội vàng nhét nữ nhi Nhiếp chính vương phủ
Thịnh Quyết càng nghĩ càng cảm thấy lão hồ ly Nhạc Xương Hầu chính là cưới nữ nhi nhà
Thì nhiều năm như cẩn thận bồi dưỡng nữ nhi đều là vì nuôi lớn đưa cho
Thịnh Quyết hỏi đám hầu thêm vài câu
Đám hầu phủ Hầu cô nương nhà bọn họ từ nhỏ đã ốm yếu thể gió lạnh thể nóng Hầu gia nhà bọn họ vì nuôi dạy nữ nhi nên liền luôn bảo vệ cô nương cô nương nhà bọn họ đừng nam nhân khác ngay cả ngoài cũng gặp mấy
Về điểm Thịnh Quyết dần dần cũng hiểu
Thường xuyên gặp ngoài quả thật dễ dàng khiến tính trẻ con nổi lên sơ ý một chút là thể thương bệnh Nhạc Xương Hầu làm như cũng là hành động của một cha bình thường
Hắn trầm mặc
Đầu óc còn nghĩ ngợi thêm điều gì nữa mà thân thể bắt đầu cảm thấy mệt mỏi rã rời ngay cả suy nghĩ cũng trở nên chậm chạp hơn
Lúc Nhạc Xương Hầu đưa nữ nhi đến đây bởi vì ái nữ thường xuyên đau ốm nên ông cũng mang theo nhiều dược liệu thông dụng
Thậm chí còn một ma ma cũng biết chút y thuật là do Nhạc Xương Hầu đặc biệt tìm đến để chăm sóc cho nữ nhi
Ma ma gọi đến để xem mạch cho Nhiếp chính vương đó cũng đưa kết luận giống Giang Lạc Dao
—— Vương gia đã bắt đầu phát sốt cần hạ sốt càng sớm càng nếu đến nửa đêm chắc chắn sẽ sốt cao
Ma ma : “Tiểu thư thường xuyên phát sốt bệnh lâu năm cũng thành thầy thuốc chỉ cần liếc mắt một cái là biết Vương gia cũng đang sốt ”
Thịnh Quyết chút dám tin: “Bản vương mà cũng bệnh”
Giang Lạc Dao : “Vậy thì xin phiền ma ma lấy thuốc sắc ”
Ma ma : “Vương gia và cô nương triệu chứng giống đều là nhiễm lạnh phát sốt cũng cần kê đơn thuốc khác cứ theo đơn thuốc lúc nãy của chúng là ”
Hứa Lạp : “ lúc nãy thuốc cô nương nhà các ngươi sắc xong uống hâm nóng là …”
Thịnh Quyết:
Cũng cần tiết kiệm đến mức chứ
Giang Lạc Dao uống chén thuốc cũng đến mức ghét bỏ nhưng Thịnh Quyết xong vẫn cảm thấy kỳ quái
Cứ như là sự thật cách đây lâu mới thấy chén thuốc mà bỗng chốc biến thành của trong lúc nhất thời chút khó mà tiếp nhận
Hứa Lạp an ủi chủ tử của : “Ma ma cũng hạ sốt thì làm càng sớm càng hơn nữa Vương gia ngài cũng đã thấy đấy chén thuốc một chút cũng đắng”
Thịnh Quyết nhíu mày: “Bản vương vốn chẳng sợ đắng”
Hứa Lạp vội vàng : “ đúng đúng hơn nữa Vương gia ngài cũng sợ đắng”
Thịnh Quyết: “…”
Hắn nhớ lúc khi bưng chén thuốc lên hạ nhân bên cạnh cô nương nhà bọn họ mỗi lần uống thuốc đều sẽ chuẩn một ít mứt quả bản thân còn châm chọc Giang Lạc Dao là tiểu thư đài các sợ đắng
“Thuốc một chút cũng đắng cần gì mất công bưng mứt quả đến chứ”
Đây là nguyên văn lời
Thuốc hâm nóng nhanh đã bưng lên
Cùng lúc bưng lên còn một đĩa mứt quả bọc đường
Hứa Lạp nhận mứt quả mà đưa cho Giang Lạc Dao
Giang Lạc Dao dừng một chút : “Nước thuốc đắng cứ để cho Vương gia ăn ”
Thịnh Quyết cắt ngang lời nàng: “Bản vương kẻ yếu đuối sợ đắng”
Hứa Lạp cũng đưa mứt quả cho Chung Nguyệt nha bên cạnh Giang Lạc Dao: “Vừa hầu cô nương thích ăn đồ ngọt cô cũng đừng từ chối cứ giữ ăn như món ăn vặt ”