Diễm Dao Bất Phàm - Chương 79
Sau khi Thịnh Quyết chọc tức Nhạc Xương Hầu tối đó Giang Lạc Dao liền nhận một bức thư tố cáo
Không cần nghĩ cũng biết là cha nàng cãi với Nhiếp Chính Vương
Giang Lạc Dao chút bất đắc dĩ liếc qua cha nàng dùng giọng điệu vô cùng khoa trương liệt kê những điểm đáng sợ của Nhiếp Chính Vương nàng tránh xa vạn dặm
Nào là giếc chớp mắt nào là hỉ nộ vô thường nào là mưu mô xảo quyệt… đều là những chuyện cũ rích
Giang Lạc Dao thở dài đặt bức thư sang một bên lười trả lời
Thịnh Quyết thò đầu qua cũng biết gì cho bèn : “Bản vương ăn thịt trẻ con cha nàng bôi nhọ bản vương ”
“Vậy là hôm nay Vương gia đã xảy xung đột với cha ” Giang Lạc Dao biết hai cãi thế nào chỉ thể hỏi “Cha ít khi tức giận với khác Vương gia đã làm gì chọc giận cha ”
Thịnh Quyết:
Sao là của
Thịnh Quyết bất mãn với sự thiên vị của nàng bèn : “Là bản vương chịu uất ức ở chỗ cha nàng ai ngờ về phủ nàng những an ủi bản vương còn bênh vực cha nàng chuyện… Thật khiến lạnh lòng”
Giang Lạc Dao suýt nữa tưởng nhầm nàng hỏi : “Vương gia chịu uất ức ở chỗ cha Ngài mà cũng là biết chịu uất ức”
“Chuyện gì thể” Thịnh Quyết giả vờ vẻ ủy khuất cơ mí mắt co rút hàng mi đen dày khẽ run đôi mắt đào hoa thâm tình lộ vẻ ủy khuất nên lời chăm chú Giang Lạc Dao giọng nhẹ nhàng: “Nàng quên bức thư nhà tối qua gửi đến Hầu phủ Hầu gia liền hiểu lầm là bản vương cố ý ngăn cản sáng nay lúc lên triều đã giận dữ mắng bản vương một trận bao gồm cả những cơn giận tích tụ từ đều trút lên đầu bản vương”
Giang Lạc Dao : “Vương gia cứ thật là ”
“Bản vương nào thời gian thật cha nàng thương nàng như thể để bản vương giải thích nếu đầy đủ triều thần cha nàng sợ là động thủ với bản vương ” Thịnh Quyết tiếp tục kể lể sự tủi thân của “May mà tan triều xong bản vương kịp thời mới để cha nàng cơ hội tay”
Giang Lạc Dao nửa tin nửa ngờ cảm thấy lời đáng tin lắm
Cha nàng biết xem xét tình hình dù tức giận đến cũng thể công khai làm khó Nhiếp Chính Vương triều đường huống chi là động thủ
Nhiếp Chính Vương tính tình thế nào trong thiên hạ ai mà biết
Sẽ ai dám công khai khiêu khích
mà…
Nhìn bộ dạng ủy khuất của Nhiếp Chính Vương lúc Giang Lạc Dao chút dao động ít khi lộ vẻ mặt cô đơn như rõ ràng là Nhiếp Chính Vương quyền cao chức trọng lúc giống như thiếu niên lang mới triều ủy khuất đôi môi mỏng mím chặt lông mày cũng nhíu đôi mắt sâu thẳm còn vẻ thâm trầm như ngày thường dường như trở nên đơn thuần vô cùng
Ánh mắt lúc trong veo cô đơn chăm chú tuy chỉ cúi đầu mân mê chuỗi hạt trong tay nhưng vẫn thể vẻ ủy khuất mơ hồ
Giang Lạc Dao đã từng thấy qua ngàn vạn biểu cảm của cau mày cáu kỉnh trầm tư suy nghĩ âm trầm đáng sợ duy chỉ từng thấy qua vẻ mặt vô tội ủy khuất như thế
Nàng cũng hiểu tại một kẻ máu lạnh vô tình như thể làm vẻ mặt đáng thương như thế cứ như cả thế giới đều đang bắt nạt thật yếu đuối thật đáng thương là đáng thương nhất đời
Giang Lạc Dao nín thở chìm đắm trong dung mạo tuyệt sắc
Sao như ở bên ngoài là một bộ dạng về đến phủ là một bộ dạng khác
Nhiếp Chính Vương mặt ngoài khôngnói cứ như cả thế giới đều nợ tiền ai cũng mắt gặp ai cũng thấy phiền Còn – quyền lực cô độc bạc tình vô tâm dường như cái gì cũng chẳng thèm quan tâm
Về đến phủ đóng cửa khi đám hầu lui liền trở nên đơn giản hơn nhiều Giang Lạc Dao qua thấy một ở đó tay mân mê chuỗi hạt giống như một đứa trẻ nghịch ngợm ai cần đến trưởng bối mắng một trận đang tự kiểm điểm bản thân
Giang Lạc Dao nhịn tới bên cạnh
Sao thể như chứ
Rõ ràng mạnh mẽ như mà yếu đuối như thế
Giang Lạc Dao yên lặng thấy lúc cúi đầu cằm căng cứng mí mắt che khuất con ngươi giống như lúc say rượu nhớ đến chuyện cũ trong mắt chỉ vẻ vô tội cùng cực còn cả nỗi buồn phức tạp
Bộ dạng lúc thật mâu thuẫn rõ ràng dáng cao ngạo nhưng che giấu vẻ ủ rũ chán nản
Thấy Giang Lạc Dao đến gần Thịnh Quyết kịp thời ngẩng đầu lên lông mày nhếch nở nụ với nàng nụ tuy giả nhưng là nụ giả tạo cố ý uy hiếp triều thần triều đường mà là nụ “cố gắng” che giấu sự yếu đuối cố tỏ mạnh mẽ dành cho nàng
Giang Lạc Dao lập tức đau lòng nào còn quan tâm thật giả nữa
“Cha quá cứng đầu chuyện cũng khó Vương gia đừng để ý đến ông ” Nàng tới đưa tay an ủi biết nên đặt tay ở “Lần là xử lý kịp thời liên lụy đến Vương gia”
Thịnh Quyết đạt mục đích lừa nàng lời ngon ngọt thấy nàng đưa tay liền thuận thế nắm lấy bàn tay mát lạnh
Giang Lạc Dao rút tay về đã còn kịp nữa
Nàng cảm nhận lòng bàn tay nóng bỏng của cùng với trái tim chân thành đầy nhiệt huyết
Dưới ánh mắt chăm chú của Giang Lạc Dao Thịnh Quyết nắm tay nàng áp lòng bàn tay mềm mại của nàng lên má tuy gì thêm nhưng ý tứ đã rõ ràng
Giang Lạc Dao tiện từ chối đành thuận theo ý nhẹ nhàng cọ cọ má