Diễm Dao Bất Phàm - Chương 77
Kiếm rời là vinh dự của một vị tướng quân hộ quốc Nhạc Xương Hầu nhiều năm như vẫn luôn duy trì thói quen cho dù thanh kiếm đeo bên hông chỉ là một thanh kiếm hoa lệ nặng lắm nhưng cũng đủ để uy hiếp các triều thần
Thịnh Quyết nhận lấy thanh kiếm thậm chí còn lười rút khỏi vỏ trực tiếp cầm vỏ kiếm lười biếng gõ lên vai Giang Tư Đồ
Giang Tư Đồ run lên bần bật cúi đầu thấp đến mức thể thấp hơn: “Vương gia tha mạng thần cũng là vì giang sơn xã tắc của nước …”
“Tên vô dụng hai mang giữ cũng vô dụng” Thịnh Quyết dùng vỏ kiếm chọc ngực dọa sợ đến mức xụi lơ mặt đất mới trả kiếm cho Nhạc Xương Hầu “Đánh gãy hai chân đưa về Nam Địa với chủ tử của ngươi tặng đồ bày tỏ lòng trung thành thì tặng nhiều một chút nếu ngày nào đó bản vương rảnh rỗi chừng sẽ đích thân đến Nam Địa cướp sạch của ”
Nhạc Xương Hầu cũng bước lên vẻ mặt lạnh lùng : “Xem Nam Địa dạo nhàn rỗi quá thử xem đao của Định Vũ Doanh nhanh kiếm sắc bén ”
Thịnh Quyết : “Đồ Nam Địa đưa đều mang đến Định Vũ Doanh để Hầu gia cho ngựa ăn no luyện binh cho chúng mới thể chuẩn sẵn sàng đến Nam Địa cướp chút đồ về”
Nhạc Xương Hầu cũng từ chối Thịnh Quyết đưa ông liền sảng khoái nhận lấy
Chuyện ầm ĩ triều đường như lúc hai tan triều khí căng thẳng cũng dịu ít
Hai cùng sóng vai một đoạn đường dài trò chuyện nhiều mãi đến khi sắp khỏi cửa cung Nhạc Xương Hầu mới nhớ tới chuyện cần hỏi
Nhạc Xương Hầu: “Chuyện thư nhà…”
Thịnh Quyết nghĩ nghĩ vẫn quyết định thật: “Lạc Dao thông minh lanh lợi cách đây lâu bản vương dạy nàng chữ nàng cũng học nhanh”
Nhạc Xương Hầu:
Vậy là những bức thư nhà đó đều là do Lạc Dao tự tay Sao giống hệt chữ của Nhiếp Chính Vương thế
Chuyện
Tên Thịnh Quyết cái gì linh tinh cũng dạy
Thịnh Quyết sắc mặt vui của Nhạc Xương Hầu cố ý chọc tức ông: “Là Hầu gia bản vương làm sư phụ của con gái ngài thân là sư phụ dạy dỗ chút ít là chuyện nên làm Hầu gia cũng cần đặc biệt cảm tạ chỉ cần đem mấy vò rượu ngon trong phủ đưa tới là ”
Tuy thích uống rượu nhưng biết Nhạc Xương Hầu thích
Loại chuyện hại chẳng lợi làm thật là sảng khoái Thịnh Quyết cố tình nhắc đến rượu quý của Nhạc Xương Hầu là để chọc tức ông
Nhạc Xương Hầu tức đến nghẹn lời
Nhiếp Chính Vương dạy con gái mấy thứ linh tinh còn dám vênh váo mặt Một cô nương chữ như gà bới để làm gì Chuyện hề phù hợp với tính cách ôn nhu dịu dàng của Lạc Dao
Nhạc Xương Hầu hừ lạnh một tiếng: “Vương gia tửu lượng đừng mơ tưởng đến rượu ngon của bản hầu nếu cảm thấy miệng nhạt nhẽo chi bằng bảo Lạc Dao pha cho ngài ấm trà hoa mà uống”
Thịnh Quyết: “…”
Nhạc Xương Hầu ông chuyện như chứ
Hai quả nhiên nên chuyện nhiều mới vài câu đã bắt đầu mỉa mai
Trong lòng Thịnh Quyết khinh thường thầm nghĩ ông đừng quên con gái ông còn ở trong tay ông sợ dạy hư nàng về phủ sẽ dạy nàng mấy thói hư tật chờ ngày khác tức chết ông
Hai rõ ràng là cùng kết quả khỏi cửa cung ai cũng chẳng ai cách một xa gần chuyện nữa
Gần đến lúc chia tay Thịnh Quyết bỗng nhiên nổi hứng gọi Nhạc Xương Hầu
Nhạc Xương Hầu vẻ mặt khó hiểu: “Có chuyện gì”
Thịnh Quyết thản nhiên : “Không chuyện gì quan trọng bản vương chỉ chợt nhớ vị đại tướng dũng oai phong như Hầu gia mà cũng hiểu chút thi họa”
Nhạc Xương Hầu càng càng hiểu ông biết Nhiếp Chính Vương làm gì chỉ thể tại chỗ hậm hực
Thịnh Quyết : “Hôm đó Lạc Dao vẽ một bông hoa lòng bàn tay bản vương là Hầu gia dạy bản vương thấy vẽ đều là nhờ Hầu gia nhiều năm tận tâm dạy dỗ con gái mới thể đưa đến cho bản vương một cô nương huệ chất lan tâm như ”
Nhạc Xương Hầu: “…”
Giây phút Nhạc Xương Hầu…
Tức Nổ Phổi
Nếu đang ở đường cái ông thậm chí xông lên đánh một trận với cho biết tay
Nhạc Xương Hầu khi tức giận xong trong lòng tan nát cõi lòng ông bỗng nhiên nghĩ đến chữ dạy con gái con gái sẽ nữa… Bông hoa nhỏ vẽ cho con gái mà Nhiếp Chính Vương biết … Nàng còn vẽ lòng bàn tay
Bọn họ đã thân thiết đến mức nào mới thể như …
Nhạc Xương Hầu ngây ngốc tại chỗ cảm thấy con gái tốn bao công sức nuôi dưỡng cuối cùng cũng giữ nữa
Giống như một giấc mộng bảo vật trân quý bỗng nhiên dễ dàng cướp kẻ đó còn dám vênh váo mặt thật là vô sỉ
Không gần nữ sắc Không tính tình Không cả ngày bận rộn đến mức chân chạm đất
Hắn lấy nhiều thời gian để quấn lấy bảo bối con gái của
Nhạc Xương Hầu tính toán kỹ lưỡng con gái thể thân rút lui ông đã sắp xếp hết thảy ngờ biến số đến từ Nhiếp Chính Vương
Tên mà để mắt đến con gái
Nhạc Xương Hầu lo lắng thôi vốn dĩ ông thấy gì hôm nay Thịnh Quyết kích thích như lập tức dám lơ là nữa
Sau con gái nhận là cha cái gì cũng lời Nhiếp Chính Vương thì làm
Hơn nữa Lạc Dao là một cô nương đơn thuần ngây thơ nhất định chống đỡ nổi chút tâm tư của Nhiếp Chính Vương
Lỡ như…
Nhạc Xương Hầu dám nghĩ nữa ông hừ lạnh một tiếng phất tay áo bỏ