Diễm Dao Bất Phàm - Chương 75
“Chẳng nàng thiên hạ ai dám ngang nhiên bắt chước chữ của ” Thịnh Quyết hạ giọng xuống ngang với nàng giọng của hai đều nhẹ nhàng và nhanh chóng như đang thì thầm bên tai hoặc đang chuyện riêng “Theo như lời nàng hiện tại nàng chính là đầu tiên ngang nhiên bắt chước chúng cũng một chuyện chỉ hai biết ”
Giang Lạc Dao chăm chú thuận miệng đùa: “Đâu chỉ là ngang nhiên thậm chí còn dám ngay mặt Nhiếp chính vương”
“ ” Thịnh Quyết trong lòng càng thêm vui mừng nhịn từ từ tiến gần nàng “Chữ của nàng là do dạy từng nét một từng nét bút đều đích thân xem qua đương nhiên là giống ”
Giang Lạc Dao nhận đang đến gần phía vẫn tiếp tục qua loa đáp lời : “ Vương gia lòng ”
Câu dứt nàng rốt cuộc cũng cảm thấy chút đúng đầu hạ đến nỗi quá nóng nhưng phía đột nhiên thêm một chút ấm áp như sắp sửa kề sát nóng đó thậm chí còn xuyên qua lớp vải mỏng manh truyền đến vai lưng bụng ôm trọn lấy nàng
Giang Lạc Dao dừng bút con ngươi mở to hơn một chút đầu bút vô tình nhỏ một giọt mực lên thư nhà
Nàng đột nhiên chút căng thẳng dám đầu
Thịnh Quyết phía nàng lặng lẽ phản ứng của nàng ánh mắt sâu hơn ——
Hôm nay nàng mặc mỏng dáng thanh mảnh thon thả hiện rõ nét lớp sa mỏng lộng lẫy càng tôn lên vẻ thanh tú của nàng khiến khó thể động lòng
Thịnh Quyết thản nhiên thưởng thức thấy nàng tuy đầu nhưng xương vai căng cứng dường như chút căng thẳng
Nàng mà cũng biết căng thẳng
Thịnh Quyết như phát hiện điều gì đó mới mẻ lặng lặng đè nén sự rung động trong lòng thầm nghĩ khẩn trương làm gì chứ bản thân cũng hổ báo sài lang gì sẽ trái ý nàng bắt nạt nàng
Trong phút chốc Thịnh Quyết bất đắc dĩ chua xót cảm thấy thanh danh tàn bạo của rốt cuộc vẫn ảnh hưởng đến nàng khiến nàng lúc khẩn trương như
Thịnh Quyết cúi đầu ủ rũ bỗng nhiên chú ý đến lúc nàng cúi chữ vân sa bên hông chút rối loạn bèn giúp nàng chỉnh
Giang Lạc Dao phản ứng mặc chỉnh giả vờ như phát hiện nhưng thực tế vai lưng vẫn căng cứng từng buông lỏng cảnh giác
Thịnh Quyết: “…”
Nàng đều như hình như làm gì đó thì vẻ
Yết hầu Thịnh Quyết khẽ động vòng eo nhỏ nhắn mềm mại bèn đo thử độ rộng y phục tiện làm y phục cho nàng
Lòng bàn tay cứ như đặt xuống bất kỳ động tác mờ ám nào chỉ nhẹ nhàng chạm một cái ai ngờ Giang Lạc Dao đột nhiên mềm nhũn eo tay chống lên bàn bút trong tay cũng vô ý rơi xuống án thư
Thịnh Quyết vội vàng thu tay về cho là đã dọa nàng
Hắn luống cuống tại chỗ ngón tay nắm chặt tay áo rộng ánh mắt vẫn luôn quan tâm nàng thấy bả vai nàng khẽ run giống như đang
“Xin bản vương sẽ bao giờ…” Thịnh Quyết vô cùng khẩn trương vội vàng đỡ nàng “Nàng chứ…”
Hắn quan tâm cúi thấy Giang Lạc Dao nào đang nàng đang chống tay lên bàn đến run
Nàng đến sắp rớt nước mắt vẫn luôn nhịn phát tiếng mày liễu mắt phượng giãn hết cỡ qua tâm tình
Ngay lúc Thịnh Quyết đang hoang mang Giang Lạc Dao đột nhiên nghiêng đầu đưa tay áo che mặt chút ngại ngùng : “Ngứa”
Thịnh Quyết: “…”
Hắn tin bèn đưa tay chạm eo nàng một cái lần Giang Lạc Dao phản ứng càng lớn trực tiếp nước mắt còn chút sức lực nào đẩy
Thịnh Quyết ngoài khiếp sợ đẩy nhẹ lắc lư một cái như thấy điều gì mới mẻ
Hắn cũng là lần đầu tiên chạm eo nàng ngờ nàng khẩn trương cũng bài xích mà là theo bản năng… cảm thấy ngứa
“Nàng chạm thì ” Thịnh Quyết hỏi nàng “Bản vương tin nàng từng chạm eo ”
“Chính thì thỉnh thoảng sẽ ngứa” Giang Lạc Dao thẳng lên “ Vương gia ngài chạm liền ”
Thịnh Quyết: “…”
Giang Lạc Dao tiếc nuối thu dọn bức thư nhà : “Lần cho phép giở trò đánh lén Vương gia nếu thật sự rảnh rỗi việc gì làm thì giúp mài mực”
Thịnh Quyết: “…”
Nhiếp chính vương cảm thấy vô cùng thất bại mất mát hai tay thầm nghĩ chẳng lẽ chỗ nào tại lúc chủ động thân cận nàng nàng hề e thẹn né tránh ngược còn
Thịnh Quyết cảm thấy phiền muộn đang định nhíu mày đột nhiên nhớ tới lời Giang Lạc Dao từng —— nếu quen nhíu mày sẽ nếp nhăn
Vậy còn dựa dung mạo để hấp dẫn nàng nữa
【Tác giả lời 】
—— Đừng nản chí đừng nhụt chí chỉ cần chọn đúng nơi đúng lúc ngươi sẽ phát hiện hiệu quả giống (lời khuyên dành cho cuộc đời nam chính)