Diễm Dao Bất Phàm - Chương 74
Giang Lạc Dao nhẹ nhàng phe phẩy quạt: “Thư nhà gửi cho Hầu phủ dùng kiểu chữ mới học cha lẽ nhận tưởng Vương gia là ”
“Thư nhà nàng gửi cho Hầu phủ mà dùng chữ dạy ” Thịnh Quyết tuy là đang hỏi nàng nhưng ý hề che giấu suýt nữa thì bật thành tiếng “Nàng cho rốt cuộc là nghĩ như thế nào”
Khó trách Nhạc Xương Hầu mấy ngày nay như kẻ thù bản thân thậm chí còn thể thấy trán đối phương đầy lửa giận
E là Nhạc Xương Hầu tưởng chặn thư cố ý chọc tức Hầu phủ
Khó trách hai cha con nhà đó thái độ đối với tệ như
Thịnh Quyết cảm thấy tức giận thậm chí còn chút vui mừng
——Theo lý mà Giang Lạc Dao nên dùng chữ mới học để thư nhà một khi đã dùng nghĩa là nàng trong lòng đã công nhận
“Chữ của Vương gia ngày thường cũng chỗ nào dùng đến mấy ngày nay thư liền dùng kiểu chữ mới học” Giang Lạc Dao “Ta tưởng cha lúc mời Vương gia đến dạy hẳn là cũng thể nghĩ đến điểm cho nên ngoại trừ lần đầu tiên những bức thư đó nhắc nhở cha nữa còn tưởng cha đều biết”
Thịnh Quyết hỏi nàng: “Lần đầu tiên nàng nhắc nhở cha ngươi như thế nào”
“Vẽ một bông hoa” Giang Lạc Dao dùng đầu ngón tay vẽ sơ qua một hình bông hoa bàn “Đây là bông hoa mà và cha thường vẽ nhất khi còn nhỏ cha hẳn là biết đây là bút tích của mới đúng”
Thịnh Quyết nhất thời rõ bảo nàng vẽ lần nữa
Giang Lạc Dao thu tay : “Không cho xem”
Thịnh Quyết: “…”
Niềm vui mới nhen nhóm đột nhiên tan biến
Thịnh Quyết vui liền lười biếng giật lấy chiếc quạt trong tay nàng: “Không vẽ chính là tin tưởng nàng tự lo liệu ”
Giang Lạc Dao vốn cũng dùng nhiều sức để cầm quạt cho nên dễ dàng đã giật mất nàng chút bất đắc dĩ: “Không là tin tưởng nếu Vương gia xem vẽ một lần nữa là ”
Thịnh Quyết tự nhiên đưa lòng bàn tay ý bảo nàng vẽ lòng bàn tay
Giang Lạc Dao: “…”
Thịnh Quyết đợi hồi lâu lòng bàn tay vẫn đợi đầu ngón tay của đối phương trong lòng chút trống trải liền đầu nàng
Hắn thấy Giang Lạc Dao mím môi đôi mắt đang trừng mắt má phồng lên bộ dạng đáng yêu
Giang Lạc Dao trách móc : “Vương gia đừng voi đòi tiên”
Nàng đã như Thịnh Quyết chỉ đành lấy nắp chén trà bảo nàng chấm nước vẽ bàn
Lần Giang Lạc Dao từ chối nàng nhanh chóng phác họa một nét vẽ một bông hoa với đường nét mềm mại
Nhiếp chính vương lúc mới hài lòng trả quạt cho nàng
Giang Lạc Dao dời tầm mắt nữa: “Ấu trĩ”
“Là nàng từ chối ” Thịnh Quyết tiện tay lau bông hoa bàn “Chỉ là việc nhỏ cũng vẽ cho xem”
Giang Lạc Dao phản bác: “Đây là bí mật giữa và cha cho khác biết lắm”
Thịnh Quyết: “Ta trong mắt nàng là ‘ khác’”
Giang Lạc Dao:
Chẳng lẽ
Chẳng lẽ là một nhà
Thịnh Quyết: “…”
Hắn hỏi xong Giang Lạc Dao tuy gì nhưng khó để câu trả lời trong lòng nàng từ vẻ mặt nghi hoặc của đối phương
Thịnh Quyết chút bực bội: “Cho dù bắt một con mèo về Vương phủ nuôi thời gian lâu như trôi qua cũng nên thuần phục ”
Giang Lạc Dao biết đang bực bội chuyện gì liền trực tiếp giải đáp vấn đề từ căn nguyên: “Không là đủ thân thiết với Vương gia thật sự là vì chuyện đặc biệt…”
Nàng nghĩ nghĩ cuối cùng cũng đưa một ví dụ thích hợp: “Ví dụ như Vương gia ngày thầm với một chuyện hoặc làm một chuyện mà chỉ hai chúng biết nên cho khác biết”
Thịnh Quyết: “Chúng ”
Giang Lạc Dao: “…”
Người thật khó dỗ dành
Giang Lạc Dao thật sự bởi vì nàng phát hiện đối phương câu trả lời cho một vấn đề nào đó mà là việc gì làm rảnh rỗi đến đây gây chuyện với nàng
Đối với vị Nhiếp chính vương như nàng chỉ thể cáo từ
Ai thích chuyện với thì cứ nàng lãng phí thời gian ở đây nữa
Thịnh Quyết thấy nàng dậy hỏi: “Là chọc nàng vui ”
“Không Vương gia thiên hạ nhất thấu hiểu lòng ” Giang Lạc Dao lạnh nhạt “Người biết quan tâm biết cách trò chuyện chuyện với thật thú vị”
Thịnh Quyết: “…”
Biết nàng giận cố ý ngược để trách móc đấy
“Được cố ý đến gây phiền phức cho nàng” Thịnh Quyết thầm trong lòng giơ tay chỉ về phía bên “Lần nàng một bức thư nhà lúc về sẽ tiện đường bảo mang đến Hầu phủ cho nàng”
Những hầu hạ lập tức chuẩn giấy bút mực cho nàng đang bận rộn mọi thấy Nhiếp chính vương đang nhàn nhã bên cạnh đột nhiên dậy tới
Mọi thức thời lui chỉ còn hai bọn họ ở bên trong
Giang Lạc Dao khó hiểu đầu đột nhiên phát hiện mài mực bên cạnh mà là Nhiếp chính vương
Thịnh Quyết : “Cứ theo kiểu chữ nàng thích chuyện khác sẽ giải thích giúp nàng”
Giang Lạc Dao khẽ ừ một tiếng tiếp tục dùng kiểu chữ mới học nàng vẫn thích chữ của Thịnh Quyết hơn hùng hồn nét bút thoải mái phóng khoáng cũng khiến tâm trạng vui vẻ
Thịnh Quyết xen : “Thích chữ của như ”
Giang Lạc Dao gật đầu xác nhận: “Thích”
Thịnh Quyết trong lòng vui mừng khôn xiết trong đầu đột nhiên nảy một ý nghĩ kỳ quặc —— cứ như trong lòng cất giấu một bó hoa thấy lời khen của nàng “bụp” một tiếng tất cả cánh hoa đều nở bung
“Thích thì cứ ” Thịnh Quyết khẽ thở dài bên tai nàng “Như nàng chính là đầu thiên hạ”