Diễm Dao Bất Phàm - Chương 73
mà… phụ thân chỉ quan sát sắc mặt là thể gì bởi vì Nhiếp Chính Vương vốn giỏi che giấu tâm tư thực tế là thâm trầm khó đoán suy nghĩ thật sự
Giang Lạc Ngạn suy nghĩ một chút quyết định vẫn là dùng thư nhà để thăm dò xem đối phương thật lòng
Nếu lúc nãy đối phương là thật lòng thư nhà của tỷ tỷ nhất định sẽ nhanh chóng đưa đến mấy bức thư chất đống đó cũng sẽ kịp thời đưa đến tay tỷ tỷ
“Phụ thân còn đang chờ về nhà lúc ngoài rõ tình hình với sợ lo lắng nên tạm thời gặp tỷ tỷ nữa” Giang Lạc Ngạn cáo lui “Chỉ xin Vương gia ngài giữ lời đưa mấy bức thư nhà đó cho tỷ tỷ của nếu tỷ tỷ bình an xin nhờ nàng thư hồi âm cho Hầu phủ”
Vì đối phương ý định đến Vương phủ chơi Thịnh Quyết cũng tiện gì thêm
Hắn đành đồng ý
Sau đó về sai tìm mấy bức thư nhà chất đống
mà…
Tìm cả buổi hạ nhân đều là chất đống bởi vì hễ là thư nhà của Hầu phủ đều đưa đến Ninh Tử Hiên sót một bức hơn nữa Giang tiểu thư mỗi lần cũng đều hồi âm cho Hầu phủ
Thịnh Quyết khỏi chút bối rối
Hứa Lập tiến lên an ủi : “Trong lẽ hiểu lầm gì đó trong phủ chúng ai là biết tầm quan trọng của Giang tiểu thư hễ là đồ vật hoặc thư từ Hầu phủ đưa đến đều sẽ đưa đến Ninh Tử Hiên ngay lập tức bao giờ chậm trễ”
Thịnh Quyết chút tức giận: “Vậy hai cha con Trấn Quốc Hầu là cố ý gây sự ”
Hứa Lập: “Vương gia bớt giận nhất định là hiểu lầm lần ngài tự dặn dò Giang tiểu thư thư hồi âm cho Hầu phủ phái tự đưa nhất định sẽ xảy sai sót”
Cũng chỉ thể như Thịnh Quyết suy nghĩ một chút đồng ý
Hứa Lập hỏi: “Vậy bây giờ Vương gia đến Ninh Tử Hiên ”
Thịnh Quyết đang lo lý do để Hứa Lập nhắc đến gần như lập tức đồng ý: “Đương nhiên là lần bản vương nhất định tự nàng thư nhà xem còn thể xảy sai sót gì nữa ”
【Lời tác giả】
Giang Lạc Dao: Cho cha xem chữ mới học (hớn hở)
Trấn Quốc Hầu: Nhiếp Chính Vương ngươi còn mặt mũi nào nữa (nghiến răng nghiến lợi)
Thịnh Quyết: Liên quan gì đến (vô tội)
“Nghe bức thư nhà nàng gửi về Hầu phủ đã xảy chút trục trặc vị phụ thân phiền phức của ngươi hôm nay khi tan triều sắc mặt chút nào” Thịnh Quyết cửa đã tự nhiên tìm chiếc ghế thái sư mà thường phất tay áo xuống tiện tay cầm lấy chén trà bàn “Vừa vị của nàng chặn đường hỏi tội nhất định bắt nàng thêm một bức thư nhà nữa gửi về”
Đã sang đầu hạ Giang Lạc Dao hiếm khi mặc mỏng hơn một chút nàng chén trà tay Thịnh Quyết liền dừng
Màu sắc y phục của nàng vẫn nhã nhặn thanh lịch như kiểu dáng phức tạp nhưng hề xa hoa thoạt là màu sắc đơn giản nhưng kỹ hoa văn thêu bên trong đa dạng mỗi cánh hoa đều óng ánh uyển chuyển từng đường kim mũi chỉ đều mềm mại tinh tế
Thịnh Quyết cũng nhận đây là loại sa mỏng nào chỉ cảm thấy mắt sáng lên thanh lệ
Hắn : “Y phục bảo may cho nàng nhiều thêm một chút”
Hắn nâng tay áo lên uống một ngụm trà lặng lẽ đè nén sự rung động trong lòng
“Nghe Chung Nguyệt loại vải vốn là của Vương phủ” Giang Lạc Dao cầm trong tay một chiếc quạt lụa xanh thêu chỉ Tứ Xuyên uyển chuyển bước tới xuống chiếc ghế thái sư bên cạnh “Vương gia thư nhà gửi đến Hầu phủ ”
Thịnh Quyết nhất thời quên mất định gì
Hắn thấy Giang Lạc Dao tới trong lòng đột nhiên rộn ràng hơn một chút dáng vẻ an nhiên bình thản của đối phương khiến đột nhiên nảy sinh một loại cảm giác kỳ lạ
——Hình như Giang Lạc Dao vốn nên là Vương phi của phủ
Ngoài cửa mây màu hợp bích lúc nàng tới trong nháy mắt như đã trải qua nhiều năm Thịnh Quyết suýt nữa thì hồ đồ dường như thấy nhiều năm về Giang Lạc Dao cũng mặc y phục thanh nhã như một buổi chiều trời cầm một chiếc quạt mỏng dịu dàng về phía
Thịnh Quyết nhẹ nhàng đặt chén trà xuống trong lòng đột nhiên trở nên mềm nhũn
Giang Lạc Dao khó hiểu thấy ngẩn nàng cầm quạt nhẹ nhàng quạt cho một chút: “Vương gia Người đang nghĩ gì ”
“Không gì” Thịnh Quyết hồn “Vừa lơ đãng nàng gì cơ”
Giang Lạc Dao: “Thư gửi Hay là vì nguyên nhân nào khác”
Thịnh Quyết: “Đây cũng là điều hiểu thư từ Hầu phủ gửi đến đều đưa đến Ninh Tử Hiên ngay lập tức Vương phủ cũng cách Hầu phủ bao xa thư nàng gửi cũng nên mất đường trong kinh thành nên kẻ to gan dám hết lần đến lần khác chặn thư…”
Hắn như Giang Lạc Dao liền nhớ : “Có là cha nhận chữ của ”
Thịnh Quyết: