Diễm Dao Bất Phàm - Chương 72
“Cha đừng tức giận hại thân con gặp Nhiếp chính vương đó” Giang Lạc Ngạn trẻ tuổi khí thịnh xong liền xoay cưỡi ngựa tới Nhiếp Chính Vương phủ “Thuận tiện xem tình hình tỷ tỷ thế nào”
Trấn Quốc Hầu ngăn con trai : “Hôm nay tạm thời đừng Thịnh Quyết ở triều một bụng tức đang biết trút giận nếu con đến Nhiếp Chính Vương phủ gây chuyện chừng đụng họng súng của tính tình nóng nảy lúc tâm trạng dễ nổi đóa lên đấy”
Giang Lạc Ngạn kích động: “Vậy làm Nếu tỷ tỷ ủy khuất…”
“Không ” Trấn Quốc Hầu giơ tay lên ấn mu bàn tay con trai xuống “Phụ thân còn cách Hứa Lập ở Vương phủ là hiểu chuyện bằng quang minh chính đại nhờ ông mang một phong thư cho Lạc Dao ông nhất định cách đưa tận tay đến chỗ Lạc Dao”
Giang Lạc Dao hỏi: “ Hứa Lập là tâm phúc của Nhiếp Chính Vương thật sự sẽ giúp chúng Ông sợ Nhiếp Chính Vương nghi ngờ ”
“Sẽ ” Trấn Quốc Hầu “Hứa Lập trung thành với chủ tự nhiên sẽ phản bội Nhiếp Chính Vương nhưng bổn hầu cho rằng chỉ cần ông bằng lòng khuyên Nhiếp Chính Vương một chút Thịnh Quyết chừng sẽ nới lỏng để Lạc Dao xem thư… Lạc Dao thông minh như nếu thật sự chịu ủy khuất nhất định sẽ nghĩ cách truyền đạt cho bổn hầu qua từng câu chữ”
Vì Hầu phủ chuẩn một phong thư kèm theo một ít quà cảm tạ cùng đưa đến cho Hứa Lập
như dự đoán của họ khi nhận đồ Hứa Lập căn bản hề giấu diếm mà lập tức bẩm báo với Nhiếp Chính Vương
Thịnh Quyết đang ở trong thư phòng một buồn bực đột nhiên tin ngẩng đầu lên hứng thú hẳn
“Ồ Hầu phủ đưa đồ cho ngươi” Thịnh Quyết nhắm mắt bình tâm trạng đó hỏi “Là nhờ ngươi làm chuyện gì ”
Hứa Lập đưa phong thư lên: “Hầu gia lão nô tự đưa thư nhà cho Giang tiểu thư”
Nghe thấy yêu cầu Thịnh Quyết suýt nữa thì bật : “Vị Trấn Quốc Hầu làm bản vương cũng cản thư nhà của ông ông cứ bảo đưa thẳng đến Vương phủ là còn lòng vòng nhờ ngươi đưa làm gì”
Hứa Lập suy nghĩ một chút : “Có lẽ ý của Hầu gia mà là nhờ lão nô chiếu cố Giang tiểu thư nhiều hơn”
“Ông chính là tin bản vương lo lắng bản vương mở thư kiểm tra” Thịnh Quyết hiểu rõ con của Trấn Quốc Hầu đã hiểu rõ chân tướng sự việc “Hơn nữa ăn mặc tiêu dùng của Giang Lạc Dao ở Vương phủ cũng khác gì bản vương chỗ nào mà chịu ủy khuất chứ”
Hứa Lập do dự: “Vậy… lão nô trả quà tặng cho Hầu gia nhé”
Thịnh Quyết xua tay: “Đừng trả lợi ích đưa đến tận cửa thì cứ nhận lấy là Trấn Quốc Hầu lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử những thiệt thòi đều là do ông đáng chịu”
Hứa Lập: “Lão nô đưa thư cho Giang tiểu thư đây”
Thịnh Quyết gật đầu bảo ông lui xuống
Cứ tưởng chuyện cứ thế trôi qua ai ngờ khi Thịnh Quyết lên triều phát hiện ánh mắt hai cha con Trấn Quốc Hầu đầy oán giận
Thịnh Quyết:
Gần đây cũng chọc giận hai bọn họ mà
Hai họ điên
Trên đường hồi phủ Thịnh Quyết vẫn hiểu nổi sắp đến cửa Vương phủ phía đột nhiên vang lên tiếng vó ngựa dồn dập
Là em trai ruột của Giang Lạc Dao – Giang Lạc Ngạn đuổi theo
Thịnh Quyết tâm trạng chào hỏi: “Đây là đích tử của Hầu phủ hôm nay hứng thú đến Vương phủ của bản vương ”
Thịnh Quyết nhận là em trai ruột của Giang Lạc Dao nên cũng bằng lòng hòa nhã chuyện với thêm vài câu hôm nay cũng việc gì bận liền định mời đến Vương phủ chơi
“Trong phủ còn việc làm ” Giang Lạc Ngạn tuy tức giận nhưng vẫn xuống ngựa chuyện trực tiếp với “Vương gia hỏi tại ngài cho tỷ tỷ trả lời thư nhà của phụ thân ”
Thịnh Quyết:
Có chuyện đó
Mình khi nào thì ngăn thư nhà của Hầu phủ
Chẳng lẽ Giang Lạc Dao mấy bức thư đều nhận
Thịnh Quyết đột nhiên chút chắc chắn bởi vì thư từ Vương phủ đúng là quản lý khá nghiêm ngặt chừng mấy tên mắt tưởng thư nhà của Hầu phủ quan trọng liền ngăn hoặc là chất đống
Tình huống cũng khả năng
Theo tính cách chiều con gái như mạng của Trấn Quốc Hầu một hai bức thư nhận là nổi đóa thảo nào mấy ngày nay ánh mắt đều đúng lắm
“Có lẽ là Vương phủ của bản vương sơ suất mấy ngày nay triều chính nhiều việc tấu chương đưa đến phủ nhiều hơn hạ nhân thể thấy là thư nhà liền tạm thời chất đống ” Thịnh Quyết tự biết đuối lý nên cũng bằng lòng nhượng bộ cho gặp Giang Lạc Dao một lần “Ngươi là em trai ruột của Lạc Dao nếu nhớ tỷ tỷ thể đến Vương phủ tìm nàng bất cứ lúc nào lần bản vương nhất định sẽ dặn dò kỹ càng sẽ ai ngăn cản ngươi”
Giang Lạc Ngạn ngẩn
Hắn cũng ngờ Nhiếp Chính Vương dễ tính chủ động nhận như nhất thời lửa giận tích tụ đều tiêu tan hết
Đây vẫn là Nhiếp Chính Vương mắng chửi quần thần triều lúc nãy
Sao đột nhiên dễ chuyện như Thậm chí còn bằng lòng cho đến Vương phủ gặp tỷ tỷ một lần
Chẳng lẽ… đối phương đang giở trò Cố ý dụ Vương phủ đó vây bắt