Diễm Dao Bất Phàm - Chương 7
Hứa Lạp hồn vía lên mây: “Vương gia cẩn thận cô nương còn đang ngủ đừng ép nàng uống”
Thịnh Quyết:
“Bản vương khi nào thì ép nàng uống thuốc” Thịnh Quyết khó hiểu “Bản vương chỉ ngửi xem thuốc đắng ”
Mọi lúc mới thở phào nhẹ nhõm
Giang Lạc Dao tỉnh thân thể đã khá hơn nhiều
Nàng khỏi chút nghi ngờ
Trước ở phủ Hầu mỗi lần sốt đều hành hạ mười ngày nửa tháng mới khỏi hẳn bệnh như rút tơ
Đây là lần đầu tiên chỉ vài canh giờ đã khỏi
Thậm chí cần uống thuốc
Giang Lạc Dao dậy ngoài nha Chung Nguyệt thấy nàng tỉnh cũng vội vàng tiến lên đỡ nàng
Thắp đèn hai cùng đến chính sảnh
Nhiếp chính vương Thịnh Quyết đã ngủ
Thấy Hứa Lạp tới Giang Lạc Dao : “Sân viện phòng ốc đều đã quét dọn xong Vương gia ngủ ở đây thoải mái bằng chuyển đến phòng khác nghỉ ngơi”
Hứa Lạp nhỏ giọng : “Vương gia vốn định ngủ chỉ là đó ai ngờ lẽ là ban ngày quá mệt mỏi đột nhiên buồn ngủ”
Có thể thấy đích thực là ngủ quên
Giang Lạc Dao sang phát hiện Thịnh Quyết chỉ ghế thái sư rộng lớn khuỷu tay chống lên tay vịn lòng bàn tay đỡ lấy đầu giống như đang ngủ gật… Thật Hứa Lạp là Vương gia đã ngủ một lúc
Hiện tại đã còn sớm mấy đó cũng biết làm thế nào
Giang Lạc Dao cầm đèn từng bước tiến gần
Nửa sáng nửa tối Thịnh Quyết nhắm mắt Giang Lạc Dao chỉ thấy sườn mặt thấy hàng lông mày rậm rạp sống mũi cao thẳng chóp mũi sắc bén phân chia một vùng sáng tối xương cốt ưu việt khiến vị Nhiếp chính vương tính tình ngang ngược loại khí phách hiên ngang của bậc đế vương
Khi ngủ tính tình sẽ hơn nhiều
Giang Lạc Dao tiến gần hơn một chút phát hiện lông mày của đối phương biết từ lúc nào đã nhíu lẽ mơ hồ cảm nhận đến gần nên trong mơ cũng đề phòng
Nàng còn thấy đuôi lông mày sắc bén của Thịnh Quyết một nốt ruồi nhỏ như hạt lúa mạch cao thấp vặn đuôi lông mày giống như đầu bút khi chấm dứt nét bút vô tình dừng một chút
Nốt ruồi vị trí khéo mang đến cho một cảm giác khó tả
Giang Lạc Dao che đèn bước chân chậm cũng đang do dự nên gọi dậy mà đúng lúc Thịnh Quyết luôn đề phòng đột nhiên mở mắt
Có lẽ là duỗi quả thật ngủ say lắm
Đột nhiên nhận đến gần Thịnh Quyết lặng lẽ mở mắt đáy mắt một thoáng buồn ngủ do giấc ngủ kéo đến nhưng nhanh sự tỉnh táo trong mắt liền chiếm cứ vị trí chủ đạo theo đó là ánh mắt dò xét và đề phòng
Hắn một đôi mắt đào hoa đa tình chỉ là chút nào sự đa tình mà mắt đào hoa nên trong mắt là bạc tình khó gần
Thịnh Quyết day day mi tâm nhắm mắt kiên nhẫn với Giang Lạc Dao: “Nàng tỉnh ”
“Ừm” Giang Lạc Dao “Hết sốt thân thể cũng gì khó chịu”
Ở cách gần như Giang Lạc Dao thu hết phản ứng của đối phương mắt
Lợi dụng lúc đối phương còn đang nhắm mắt nghỉ ngơi nàng liền lần nữa kỹ nốt ruồi nhỏ ở đuôi lông mày của đối phương
Đẹp thật đấy
Nàng nghĩ nếu nốt ruồi đó đối phương giống như một món đồ ngọc quý giá và lạnh lùng nhưng nếu thêm nốt ruồi đó… Ngược thêm vài phần tuấn và quyến rũ Giang Lạc Dao suy nghĩ một chút ý nghĩ của dọa sợ
“Nếu nàng bản vương cũng đây”
Thịnh Quyết thở dài một tiếng định dậy nhưng ngay khoảnh khắc lên đột nhiên mắt trở nên hoa mắt giống như cảm giác đầu nặng chân nhẹ cảm giác tay chân lạnh buốt nhanh chóng khiến máu của lạnh
“Trong phòng lạnh như ” Hắn hỏi đó vững nghỉ ngơi một chút “Hôm nay tuyết lớn than đốt đủ…”
Hứa Lạp và Giang Lạc Dao bên cạnh đều chút khó hiểu trong mắt đối phương
Rõ ràng——trong phòng ấm
Giang Lạc Dao thân thể yếu ớt đám hầu sợ nàng lạnh than đốt đến mức nóng nhất liên tục cung cấp khí nóng thể cảm giác lạnh
Hơn nữa Vương gia thân thể cường tráng xưa nay ít khi sợ lạnh thế
Hứa Lạp cũng mơ hồ
Giang Lạc Dao biết điều gì đó gọi hầu thắp sáng phòng đó cẩn thận sắc mặt Thịnh Quyết
“Vương gia hẳn là bệnh ” Nàng “Có lẽ cũng là sốt nếu thấy lạnh chứ”
Thịnh Quyết: “Bản vương từ khi thành niên từng bệnh thể nào là cảm lạnh sốt cao”
Hắn cũng lúc ở thư phòng đã dấu hiệu choáng váng buồn ngủ đó mặc áo khoác liền đội tuyết đến Ninh Tử Hiên đường cũng thể lạnh đến bệnh
Nhiếp chính vương vô lý ngay cả bản thân cũng ngoại lệ
Hắn căn bản suy nghĩ đến những dấu hiệu đó mà là cường từ đoạt lý thể nào bệnh
Giang Lạc Dao trực tiếp tiến lên nâng cổ tay ngắn ngủi áp trán ——nhiệt độ nóng bỏng chứng minh chính là đang cứng miệng
Hứa Lạp và đám hầu phủ Hầu bên cạnh đều ngây
Cái ——