Diễm Dao Bất Phàm - Chương 67
Một canh giờ nàng cuối cùng cũng cảm thấy chút mệt mỏi cảm giác buồn chán đó lần nữa xuất hiện
Vì nàng kiếm cớ: “Thư phòng là nơi quan trọng thật sự nên đến đây vạn nhất thấy thứ gì nên Vương gia sẽ nghi ngờ ”
Thịnh Quyết đặt bút xuống ngẩng đầu nàng: “Thì ngươi cũng biết nơi là thư phòng … lần đầu tiên đến đây lỗ mãng xông như ”
Giang Lạc Dao: “…”
Cách một thời gian nàng quả thật đã quên lúc đó là chuyện gì xảy hình như trực tiếp dẫn nàng đến thư phòng căn bản Thịnh Quyết ý gì nàng còn tưởng rằng là Vương gia cho gọi nàng đến
Thịnh Quyết đẩy một chồng tấu chương đã xem qua mở một quyển khác là những lời vô nghĩa sáo rỗng
Có cái gì đáng xem là cơ mật chứ
Đều là lời nhảm nhí thôi
Lời của Giang Lạc Dao những khiến tâm trạng thoải mái hơn ngược khi xem xong tấu chương khiến dồn hết lửa giận lên tấu chương
Mấy tên cả ngày ăn nhận bổng lộc của triều đình mà làm việc
Nhìn thôi đã thấy tức giận
tấu chương vẫn xem dù trong một đống rác rưởi cũng sẽ vài thứ hữu dụng thà rằng xem nhiều một chút cũng thể bỏ sót
Thịnh Quyết nhíu mày liên tục càng xem càng mất kiên nhẫn
– – Hắn thức đêm xử lý đều là thứ rác rưởi gì chó xem còn lắc đầu
lúc Giang Lạc Dao bên cạnh nhắc nhở đừng nhíu mày
Thịnh Quyết cứ thích nhíu đấy mặc kệ đối phương gì
“Tuy rằng dung mạo Vương gia tuấn mỹ nhíu mày cũng ảnh hưởng gì nhưng cũng sẽ già ” Giang Lạc Dao một bên tay cầm một chuỗi ngọc đỏ nhàm chán nghịch chuỗi ngọc chuyện phiếm với Thịnh Quyết “Nghe mẫu thân cha lúc trẻ cũng cực kỳ tuấn tú nhưng chính là suốt ngày âu sầu thích nhíu mày đó nhíu lâu quá đến già liền lưu nhiều nếp nhăn sâu”
Thịnh Quyết nghĩ nghĩ lập tức giãn lông mày
– – Hắn nghĩ đến bộ dạng của Trấn Quốc Hầu liền cảm thấy bản thân nhất định thể trở thành như
Tóm cố gắng kiềm chế nhíu mày là
làm như hình như thiếu thiếu cái gì đó
Thịnh Quyết dừng bút chăm chú Giang Lạc Dao phát hiện đối phương mà cầm chuỗi ngọc đỏ mà thường xuyên chơi
… Chuỗi ngọc đó trong tay đối phương là một dáng vẻ khác
Trong tay chỉ là chuỗi ngọc bình thường nhưng khi những ngón tay trắng nõn thon dài của đối phương cầm lên mà tăng thêm vẻ diễm lệ yêu mị
Không giống chuỗi ngọc giống như con rắn nhỏ xinh độc
Thịnh Quyết thêm một lúc cảm thấy vô cùng thú vị
Rõ ràng là cùng một thứ khác biệt lớn như chứ
“Vương gia mệt ” Giang Lạc Dao đợi mãi thấy chủ động cho đành trực tiếp mở miệng cáo lui “Trời cũng đã khuya tuy rằng Vương gia lo lắng việc nước nhưng cũng chú ý thân thể chi bằng nghỉ ngơi sớm một chút ”
Thịnh Quyết đưa tay day day mi tâm hỏi nàng: “Bản vương ngủ ai đến xử lý chỗ tấu chương chất đống ”
Giang Lạc Dao nghĩ cách nào chỉ đành mím môi dùng ánh mắt vô tội
“Thôi ” Thịnh Quyết vẫy tay với nàng gọi nàng gần “Nếu ngươi thật sự đau lòng bản vương thì đây giúp bản vương xử lý”
Giang Lạc Dao đương nhiên đồng ý nàng nàng sợ thấy những việc chính sự quan trọng sẽ khiến nghi ngờ
Thịnh Quyết bất đắc dĩ: “Có thể chuyện gì quan trọng chứ trong mấy tấu chương đều là những lời vô nghĩa lặp lặp so với giấy trắng cũng chẳng hơn gì”
Giang Lạc Dao chữ của nàng khác biệt lực bất tòng tâm
“Bản vương là sư phụ của ngươi nếu ngươi gì biết bản vương đương nhiên dạy ” Thịnh Quyết vẫn gọi nàng “Nhanh lên xử lý xong sớm bản vương sẽ sớm cho ngươi nghỉ ngơi”
Giang Lạc Dao oán hận trừng mắt từ xa
Nàng đột nhiên chút nhớ Thịnh Quyết
Lúc đó đối phương một lời cúi đầu xuống ngón tay thon dài cầm bút tay áo rộng mở uy nghi tuấn mỹ
Đáng tiếc cái miệng quạ đen
Từ đôi môi mỏng bạc tình luôn thốt những lời lạnh lùng vô tình khiến nàng mỗi lần đều oán trách
Bất đắc dĩ nàng chỉ thể qua
“Viết một dòng chữ bản vương xem thử chữ của ngươi thế nào” Thịnh Quyết tự cầm bút chấm mực đó đưa bút trong tay cho nàng “Để bản vương xem thử vị dạy học mà Trấn Quốc Hầu mời cho ngươi là thần thánh phương nào thể dạy học trò như ”
Giang Lạc Dao:
Sau khi nhận lấy bút nàng cảm thấy lời của Thịnh Quyết kỳ quặc mang theo chút chua chát thậm chí còn chút khinh thường
“Ta tự học chữ là cha đích thân cầm tay dạy ” Giang Lạc Dao cầm bút “Tuy rằng cha nổi danh thiên hạ với thân phận võ tướng nhưng thư pháp cũng cha còn hiện tại nhiều thư sinh trong dân gian vẫn đang chép chữ của cố gắng học chút phong cốt”
Thịnh Quyết hừ lạnh: “Cha ngươi khẩu khí thật lớn mặt ngươi mà hề khiêm tốn chút nào thổi phồng cũng xem xét thực tế Theo cách của chữ của bản vương cũng nhiều chép đấy”
“Không ” Giang Lạc Dao “Danh tiếng của Vương gia quá lớn trừ bỏ những kẻ cố ý nịnh hót thật sự thư sinh nhà nghèo nào dám trắng trợn chép chữ của ngài”
Thịnh Quyết: “…”
Đột nhiên cảm thấy chút thất bại là nhỉ
Giang Lạc Dao lúc nào cũng bênh vực cha nàng Không chịu về phía