Diễm Dao Bất Phàm - Chương 66
Thịnh Quyết chìm đắm trong nụ
Ngay đó liền nàng mặt vô tình nàng quẹt chút bụi đen bẩn là rửa sạch đã
Lời Thịnh Quyết đương nhiên cho rằng nàng đang cố tình thoái thác
mà…
Mọi việc đều chú trọng đến khí cảnh đêm trăng cũng kèm với cảnh Thịnh Quyết tuyệt đối thể chấp nhận chuyện mặt dính bẩn như thật mất hứng
Hắn thà tin rằng đó là sự thật cũng tin Giang Lạc Dao đang lừa
Vì suy nghĩ một chút vẫn dậy lau
Đi đến cửa đột nhiên dừng bước đang định đầu với nàng ngàn vạn lần đừng lừa gạt nếu nhất định sẽ trị tội nàng
Cũng đúng lúc Giang Lạc Dao đã tới một bước nàng cầm khăn tay trong tay nhón chân với : “Vương gia đừng vội để lau cho ”
Thịnh Quyết vui vẻ cúi để nàng lau
“Ây da” Nàng dường như thở dài tiếc nuối buông tay “Không lau sạch biết dính thứ gì chỉ thể rửa thôi”
Nàng làm một hồi Thịnh Quyết cũng bỏ nghi ngờ mảy may nghi ngờ ngoài gọi Hứa Lạp
Cửa mở bước ngoài
Cánh cửa phía liền đóng sầm
Một trận gió đêm thổi qua đầu óc đang nóng lên của Thịnh Quyết đột nhiên tỉnh táo
—— Đóng cửa gấp gáp như chứng tỏ nàng đang lừa
Cả một buổi tối đều dùng lời ngon tiếng ngọt để lừa
Thịnh Quyết mang theo vài phần tức giận đang định đẩy cửa Hứa Lạp đã tới
Hứa Lạp giật hỏi: “Trên mặt Vương gia dính gì ”
Thịnh Quyết:
Thật sự dính thứ gì đó
Hứa Lạp bước nhanh tới trêu chọc hỏi: “Trên mặt Vương gia đây là dính son môi của cô nương nhà ai Sao đỏ thành thế ”
Thịnh Quyết: “…”
【Tác giả lời 】
Nhiếp Chính Vương ban bố mười vạn tờ thông báo: Nàng sờ bản vương Sờ Còn sờ lâu nữa
Thịnh Quyết phát hiện bản thân mặt nàng hình như luôn mất sự lý trí và bình tĩnh thường ngày
Nhận điểm khỏi cảm thấy bực bội
Việc giống với tác phong làm việc nay của
Hắn nghĩ mãi nguyên nhân cuối cùng đổ hết mọi tội lên đầu Giang Lạc Dao
Thịnh Quyết trầm giọng hỏi Hứa Lập: “Ngươi thấy gần đây bản vương thay đổi gì ”
Hứa Lập đáp: “Có ạ Vương gia ngài đã lâu đến Quân Cơ Xứ tấu chương trong thư phòng cũng chất đống xử lý”
Thịnh Quyết: “…”
Hắn lúc mới chợt nhớ bản thân còn nhiều việc làm xong mấy ngày nay chỉ lo quan tâm Giang Lạc Dao một chút chính sự cũng đụng đến
“Vậy thì tối nay thức đêm xử lý hết” Thịnh Quyết từ lâu đã quen với việc thức khuya dậy sớm xử lý công vụ nhanh chóng về phía thư phòng nửa đường bỗng nhiên đầu thêm “Gọi Giang Lạc Dao đến thư phòng”
Hứa Lập khó xử : “Muộn thế còn gọi Giang cô nương đến ”
Thịnh Quyết lạnh mặt: “Muộn thế chẳng lẽ bản vương ngủ”
Hứa Lập thầm nghĩ thì thể giống Vương gia ngài thức cả đêm cũng nhưng Giang cô nương thân thể yếu ớt như thức cả đêm làm chịu nổi
Hứa Lập gọi vẫn yên tại chỗ chờ đổi ý
“Bảo ngươi gọi thì gọi” Thịnh Quyết “Nàng hôm nay ngủ lâu như chắc cũng buồn ngủ bằng cùng bản vương đến thư phòng”
Hứa Lập lĩnh mệnh gọi
Một lát Hứa Lập từ trong phòng từ xa với Vương gia nhà : “Giang cô nương nàng mệt ngủ”
Thịnh Quyết lưng về phía lạnh lùng : “Không ”
Hứa Lập lần nữa ló đầu trong đó truyền lời cho Thịnh Quyết: “Cô nương hôm nay cho dù Hầu gia đến cũng vô dụng”
Thịnh Quyết: “…”
Lại nhắc đến lão cha rẻ tiền của nàng
Vừa nghĩ đến Trấn Quốc Hầu Thịnh Quyết liền tức giận tức đến mức chịu im tại chỗ tự nổi cơ thịnh nộ
Đợi đến khi cơn giận gần như tiêu tan : “Ngươi cứ bản vương gọi nàng là sư phụ mà cha nàng mời cho nàng gọi”
Lần nhắc đến Trấn Quốc Hầu cuối cùng cũng lừa Giang Lạc Dao ngoài
Đêm dài đằng đẵng Thịnh Quyết nghĩ đến cùng thức trắng đêm trong nháy mắt liền cảm thấy mệt mỏi nữa
Cuối cùng Giang Lạc Dao trăm nghìn lần vẫn Thịnh Quyết lôi đến thư phòng
Trong thư phòng chỉ còn hai bọn họ
Thịnh Quyết vẫn luôn đó phê duyệt tấu chương cũng để ý đến nàng
Giang Lạc Dao buồn ngủ lắm nhưng nàng cũng ở cùng trong thư phòng
Thật quá nhàm chán
Vì rời sớm một chút Giang Lạc Dao thử thăm dò : “Vương gia lo lắng việc nước ngày đêm vất vả ở đây những giúp gì ngược còn làm phiền Vương gia phê duyệt tấu chương chi bằng…”
Thịnh Quyết tay cầm bút lông ngữ khí lạnh nhạt: “Nếu nàng thật sự thấy bản vương vất vả bằng thay bản vương mài mực”
Giang Lạc Dao: “…”