Diễm Dao Bất Phàm - Chương 65
Thịnh Quyết:
Đẹp
Đẹp cái gì
Một nốt ruồi
Thịnh Quyết nàng với vẻ khó tin: “Nàng biết đang gì ”
“Nốt ruồi ở mặt khác lẽ là khuyết điểm nhưng Vương gia sinh đã tuấn tú đuôi lông mày một nốt ruồi sẽ thêm một chút… hương vị tình sắc” Giọng Giang Lạc Dao ôn hòa giống như suối nước trong veo chảy qua khe đá khiến theo bản năng cảm thấy thư thái nàng “Không cần xóa bỏ ”
Thịnh Quyết cả đều sững sờ
Trước tiên thấy nàng dùng “” để khen đó nàng nốt ruồi của “” cuối cùng thậm chí còn dùng cả từ “tình sắc” để hình dung
Nàng thật can đảm
“Nàng biết tình sắc là gì Ai dạy nàng những thứ ” Giọng Thịnh Quyết lạnh lùng ngẩng mắt lên đánh giá nàng “Chẳng lẽ nàng đã từng trải nghiệm Hay là…”
Giang Lạc Dao lắc đầu giải thích rằng nàng từ nhỏ đã ốm yếu cũng thường ngoài gặp khác cơ bản đều dưỡng bệnh trong Hầu phủ tỉnh dậy liền tìm vài quyển sách xem để giải khuây thỉnh thoảng cũng xem vài quyển thoại bản linh tinh
Thịnh Quyết gật đầu lúc mới thu hồi ánh mắt dò xét
Sau đó buông lỏng cảnh giác tiện tay cầm lấy chén trà bàn uống một ngụm cho qua chuyện thấy Giang Lạc Dao ôn hòa lên tiếng
Giang Lạc Dao: “Trước đây đúng là từng thật sự trải nhiệm qua cảm giác chỉ là thấy Vương gia đột nhiên mới hiểu tình sắc trong thoại bản là ý gì”
Tay Nhiếp Chính Vương run lên suýt nữa làm rơi chén trà
Người đời đều Nhiếp Chính Vương tướng mạo chim ưng sói dữ từng ai ý tứ tình sắc từ đôi mắt sắc bén của
Thịnh Quyết cũng là lần đầu tiên thấy loại lời chỉ trong chốc lát đã kinh ngạc nhiều hơn cả đời cộng
Sao thế …
Nhạc Xương hầu rốt cuộc đã nuôi dạy nữ nhi như thế nào
Ông biết nữ nhi là loại tính cách
Không biết Nhạc Xương hầu biết dù bây giờ Nhiếp Chính Vương đã biết những biết mà còn dọa cho giật
Sau khi hồn Thịnh Quyết ngẩng mắt Giang Lạc Dao phát hiện nàng vẫn thản nhiên như nước rõ ràng là nàng lén sờ bắt gặp chút áy náy hổ nào ngược khiến trở nên luống túng hơn nhiều
Thịnh Quyết nhất thời cảm thấy mất mặt
Hắn dù cũng là Nhiếp Chính Vương thể bởi vì vài câu của nàng mà rối loạn chứ như vẻ như từng tiếp xúc qua những thứ
Mặc dù thật sự từng tiếp xúc nhưng cho phép khác cho rằng hiểu
Thịnh Quyết lập tức sa sầm mặt mày lập trường đạo đức mà cố ý trách móc nàng: “Nàng là một cô nương thể những lời lẽ lỗ mãng như như thế cũng sợ khác …”
Giang Lạc Dao kinh ngạc ngắt lời : “Vương gia truyền chuyện xảy ngoài Nói ngài sờ mặt”
Thịnh Quyết: “…”
Không trọng điểm là cái
Giang Lạc Dao : “Người đời đều Vương phủ chúng phòng kiên cố từng ai dám dòm ngó trừ khi Vương gia cố tình để lộ tin tức nếu căn bản sẽ để lộ ngoài một chữ nào”
Thịnh Quyết đột nhiên thấy lời khen ngợi cả lẫn tinh thần đều thoải mái
Hắn khẽ hừ một tiếng: “Đương nhiên sẽ truyền ngoài bản vương chỉ đang giả sử thôi”
“Những lời chỉ và Vương gia biết đời sẽ còn ai thể thấy nữa”
Giọng dịu dàng của Giang Lạc Dao vang lên trong màn đêm thong thả mà trầm tĩnh thể xoa dịu mọi phiền muộn của Nhiếp Chính Vương
Thịnh Quyết lập tức thu ý định gây chuyện khuôn mặt lạnh lùng thậm chí còn mang theo chút ý
“Hơn nữa cũng chẳng lời lẽ khiếm nhã nào” Giang Lạc Dao đưa tay lên nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay cọ cọ gò má tuấn tú của giọng ôn hòa: “Ta cũng làm gì quá phận Vương gia cũng chẳng để tâm đến lượt ngoài xen ”
Nàng quả thật còn gì bàn cãi
Thịnh Quyết cũng nàng lôi kéo suy nghĩ nhịn đưa tay nắm lấy bàn tay mềm mại thầm nghĩ đúng là đã ngầm đồng ý nào đến lượt kẻ khác chỉ trỏ
Chỉ cần nàng bản thân cũng bằng lòng sờ mặt một chút cũng chẳng chuyện gì to tát
Dù cũng ai biết
Nhạc Xương hầu cũng sẽ biết
Trong lòng Thịnh Quyết dâng lên một tia phóng túng bí mật nghĩ đến Nhạc Xương hầu biết gì về việc nghĩ đến Giang Lạc Dao chỉ đối xử với như trong phút chốc đã niềm vui sướng khổng lồ nhấn chìm
Hơn nữa…
Trong lòng Thịnh Quyết như một chú mèo nhỏ chú mèo ngừng dùng móng vuốt cào nhẹ khiến lòng ngứa ngáy tiến thêm một bước đến gần nàng
Không khí đột nhiên yên tĩnh Giang Lạc Dao siết chặt ngón tay lặng lẽ nắm chặt vạt váy
Nàng thấy Nhiếp Chính Vương đột nhiên nữa đôi mắt phượng sâu hun hút đến lạ thường dù là ban đêm trong đó cũng ẩn giấu ánh tất cả sự chú ý đó đều đổ dồn về phía nàng trong đó còn thêm một chút bá đạo và cả sự quyết tâm chiếm hữu
Giang Lạc Dao lập tức nhận bầu khí
Nhiếp Chính Vương nắm chặt tay nàng khẽ cọ xát gốc ngón tay động tác nhỏ nhặt mang theo nhiều ý tứ ái
Giang Lạc Dao cảm nhận vết chai mỏng đầu ngón tay đối phương hẳn là minh chứng cho việc luyện võ lâu năm
Mà vết chai mỏng đang thân mật cọ xát qua ngón tay nàng khiến nàng ngứa tê dại
Giang Lạc Dao suy nghĩ một chút hiện tại nàng tiện rút lui bởi vì một khi lùi bước chắc chắn sẽ khơi dậy cảm xúc của Nhiếp Chính Vương chi bằng tay …
Thần sắc Thịnh Quyết ngày càng sâu yết hầu khẽ động thấy nàng phản kháng đang định tiến thêm một bước thấy nàng đột nhiên mỉm dịu dàng với