Diễm Dao Bất Phàm - Chương 63
Giang Lạc Dao thấy gần đột nhiên cảm giác kỳ lạ trong lòng càng mãnh liệt hơn nàng nhịn nữa đưa tay đẩy nhẹ đầu
Thịnh Quyết:
Vừa xảy chuyện gì
Giang Lạc Dao vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh như thường nàng kìm nén cảm xúc cúi đầu tăng tốc độ uống thuốc cuối cùng cũng uống cạn bát thuốc
Thịnh Quyết thấy nàng uống xong vội vàng đưa cho nàng miếng thạch thỏ đông lạnh do chính tay làm
Giang Lạc Dao uống thuốc xong thích ăn đồ ngọt tuy lần mứt quả nhưng thạch thỏ đông lạnh mát lạnh cũng
Nàng nôn nóng cắn một miếng lớn…
Thịnh Quyết mong chờ phản ứng của nàng nhưng thấy nàng đột nhiên sững đôi mày thanh tú nhíu vẻ mặt kinh ngạc như ăn thuốc độc
Thịnh Quyết:
Đây là phản ứng gì Bản vương hại ngươi
May mà nàng đã kìm nén phun nhưng Thịnh Quyết cảm thấy khó chịu vô cùng đây là thứ tốn nhiều công sức mới làm nàng thể biết điều như
Không biết điều cũng thôi còn thể hiện cho xem nữa
Thịnh Quyết thở dài một tiếng đó giật lấy miếng thạch thỏ đông lạnh trong tay nàng tức giận : “Bản vương đổi ý miếng thạch thỏ đông lạnh cho ngươi ăn nữa”
Giang Lạc Dao che miệng che mũi nước mắt lưng tròng
Nàng thật sự nên lời bởi vì miếng thạch quá dở dở đến mức nghẹn cả cổ họng khiến nàng ngọt đến phát
Thịnh Quyết tưởng nàng đang tủi thân vì càng thêm đắc ý cố tình chọc tức nàng: “Phần còn ngươi ăn miếng nào nữa đều là của bản vương”
Tuy Giang Lạc Dao nên lời nhưng nàng vẫn biết ơn làm động tác “mời”
Thịnh Quyết nhận điều gì bất thường cũng do dự trực tiếp cắn một miếng hết phần thạch thỏ còn
Hắn mỉm Giang Lạc Dao quan sát phản ứng của nàng đắc ý thưởng thức thành quả của
Giang Lạc Dao thật sự cảm kích đến phát cuối cùng nàng cũng lấy bình tĩnh mở miệng : “Được đều là của Vương gia”
Dần dần sắc mặt Thịnh Quyết thay đổi
Lúc đó biết nàng thích ăn ngọt nên đã cố ý cho thêm nhiều đường Ai ngờ thứ làm ngọt quá mức nếm thử một miếng cổ họng suýt nữa vị ngọt làm nghẹn
Vị ngọt quá nồng biến thành vị ngọt gắt Nhiếp Chính Vương vẻ mặt phức tạp thậm chí phun ngay lập tức
đầu liền thấy vẻ mặt sùng bái kinh ngạc của Giang Lạc Dao
Nghĩ đến việc nàng thể bình tĩnh uống thuốc tinh thần hiếu thắng kỳ lạ của Thịnh Quyết bỗng nhiên nổi lên cố nén phun nhịn xuống ăn hết
Giang Lạc Dao chân thành bội phục : “Vương gia thật lợi hại”
Thịnh Quyết xua tay chắp tay lưng ngoài một cách cao thâm
Ngay khoảnh khắc đóng cửa lập tức nhịn nữa vội vàng sai lấy chút trà xanh
·
Khi Nhiếp Chính Vương trở phòng nàng thấy sắc mặt chút mệt mỏi
Giang Lạc Dao hỏi: “Vương gia mệt ”
“Bản vương biết mệt”
Thịnh Quyết thầm nghĩ từng dẫn binh đánh trận nhiều ngày liền chợp mắt chút mệt mỏi căn bản chẳng là gì
Hắn xoa xoa mi tâm ngẩng đầu Giang Lạc Dao trong lòng nghĩ lẽ nàng nghỉ ngơi nên mới cố ý như đuổi
Không biết vì vẫn chút yên tâm gần đây xảy nhiều chuyện rắc rối thêm đó hộ vệ của Hầu phủ theo Giang Lạc Dao về Vương phủ nên tạm thời vẫn thể yên tâm trở về ngủ
Mệt mỏi đương nhiên vẫn chút
Từ hôm đó uống rượu mạnh đầu óc chút rối loạn hôm đó ngủ bao nhiêu đó đến Hầu phủ thăm nàng thì càng nghỉ ngơi
Mỗi lần đều là nàng ngủ giường yên lặng bên cạnh canh chừng
Mấy lần như quả thật chút mệt mỏi
“Bản vương về nếu ngươi ngủ thì cứ tự nghỉ ”
Thịnh Quyết đến chính đường tìm thấy chiếc ghế thái sư mà đặc biệt yêu thích mỗi khi đến đây ung dung xuống
Giang Lạc Dao hề buồn ngủ chút nào mấy hôm nay ngủ quá nhiều thêm đó cũng đã ngủ một lúc nên nàng tỉnh táo
Nàng theo ngoài thấy Nhiếp Chính Vương mệt mỏi chiếc ghế thái sư lạnh lẽo trong lòng bỗng cảm thấy chút khó chịu
Sao chịu nghỉ ngơi chứ
Là sợ yên tâm
Giang Lạc Dao kỳ thực hề để ý đến những lễ nghĩa thế tục dù Nhiếp Chính Vương cũng đã nhiều ngày gắn bó với như nếu còn tránh né như tránh hổ sói thì cũng quá lạnh lùng bạc bẽo
Giang Lạc Dao im lặng mở miệng bảo lên giường nghỉ ngơi
…
Mấy lần lời đến bên miệng Giang Lạc Dao vẫn vì quá ngại ngùng mà
Mời Vương gia lên giường ngủ tuy mục đích đơn thuần nhưng một khi sẽ mang đến một số ý nghĩa khác
… đối phương lao lực nhiều ngày như ngay cả một lần nghỉ ngơi cho tử tế cũng
Do dự vài lần nàng cuối cùng cũng lấy hết can đảm
đúng lúc Giang Lạc Dao đột nhiên chú ý tới Nhiếp Chính Vương thế mà đó ngủ
Lúc ngủ lông mày của vẫn nhíu chặt dường như mọi nỗi lo lắng đời đều đè nặng lên mi tâm khiến lúc nào cũng thể yên lòng
Giang Lạc Dao lặng lẽ đến gần khẽ xuống quan sát từ một góc độ lên
Thì …
Khi đương kim Nhiếp Chính Vương ngủ say lộ dáng vẻ như Giang Lạc Dao mang theo chút ý tò mò nhẹ nhàng hít thở lần đầu tiên nghiêm túc