Diễm Dao Bất Phàm - Chương 62
Thịnh Quyết đã sớm thấu ý đồ nhỏ của nàng lạnh vạch trần: “Để sang một bên ngươi sẽ đổ chậu hoa đúng ”
Giang Lạc Dao: “…”
Sao biết
“Đất trong chậu hoa đều đổi màu hết bản vương mù” Thịnh Quyết “Bản vương đã ngóng hoa của Ninh Tử Hiên thường xuyên héo úa vì tưới quá nhiều… Cách làm đúng đáng phạt”
Giang Lạc Dao lộ rõ vẻ phản đối gương mặt
Thịnh Quyết tự cầm lấy thìa thuốc: “Nào bản vương nàng uống tự hầu hạ nàng uống chứ”
Giang Lạc Dao thấy thể trốn tránh nữa đôi mày thanh tú nhíu liên tục nàng nắm lấy tay mượn đôi tay đó uống một ngụm nhỏ
Đắng ——
Đắng quá
“Rất đắng ” Thịnh Quyết cúi đầu ngửi một chút đó nhanh chóng mặt
Cho đến tận bây giờ Giang Lạc Dao vẫn cảm thấy lẽ định ép nàng thực sự uống hết bát thuốc
Nàng nghĩ với tính cách của chắc chỉ là trút giận một chút thể nào khi biết sự thật còn bắt nàng uống bát thuốc đắng chứ
Giang Lạc Dao vẫn tin
“Đắng cũng uống sớm muộn gì bát thuốc cũng là của nàng”
Thịnh Quyết hề biết cách an ủi khác đến đây múc một thìa thuốc xong định tiếp tục đút cho nàng
Giang Lạc Dao đầu từ chối: “Không uống nữa”
Thịnh Quyết đặt bát thuốc xuống vẻ mặt vui
Giang Lạc Dao mặc kệ vui vui đó nàng đã nể mặt phối hợp với bây giờ sang bắt nạt nàng chẳng là vong ân bội nghĩa
Giang Lạc Dao bèn mặt về phía giường gì nữa
Thịnh Quyết: “…”
Vừa quả thực buồn bực nàng chủ động xuống nước nhận ai ngờ nàng nể mặt chút nào cứ thế thèm để ý đến nữa
Giờ làm
Nhiếp Chính Vương cô đơn bên giường cầm lấy bát thuốc đen ngòm
Thuốc đã nguội đến độ ấm nếu uống nữa thì sẽ nguội mất còn nhớ bà vú từng thuốc nguội những tác dụng mà còn khiến khó chịu buồn nôn hơn
Vấn đề là… nàng uống cũng thể ép uống thuốc chứ
Thịnh Quyết nhíu mày cô đơn một bên thở dài
Giang Lạc Dao:
Nàng lưng thấy tiếng thở dài bất ngờ từ phía khỏi tò mò
Giang Lạc Dao vuốt tóc đen đầu
Thịnh Quyết một ở đó dùng giọng điệu thương lượng dỗ dành nàng: “Có ngươi nhất định bản vương cùng uống với ngươi mới chịu uống ”
Giang Lạc Dao chỉ đơn giản là uống nhưng lời của Nhiếp Chính Vương cho nàng một ý tưởng tồi
Nàng thử xem nếu đồng ý với thực sự uống thuốc cùng
Giang Lạc Dao suy nghĩ một chút mở miệng: “Nếu là thì ”
Thịnh Quyết biết ngay là như
Hắn bất đắc dĩ đó bảo mang thêm một chiếc bát nhỏ tinh xảo chia thuốc thành hai phần giống như uống rượu mạnh vung tay áo lên uống cạn một
Giang Lạc Dao kinh ngạc
—— Hắn thật sự làm
Thịnh Quyết lật ngược chiếc bát nhỏ bên trong còn một giọt thuốc nào đưa cho nàng xem giọng khàn khàn : “Đến lượt nàng”
Giang Lạc Dao trong lòng bỗng dâng lên một cảm xúc kỳ lạ nàng dám tin Nhiếp Chính Vương độc đoán như bằng lòng làm đến mức
Vì đã uống nàng cũng sẽ nuốt lời
Nàng đưa tay xin cái thìa
Thịnh Quyết lùi vẻ mặt kinh ngạc mới uống cạn bát thuốc bây giờ đầu lưỡi tê cứng vì đắng cũng khó khăn mà nàng vẫn thể dùng thìa uống từng ngụm nhỏ
Chẳng sẽ càng đắng hơn
Thịnh Quyết cảm thấy vẫn là nhịn một uống hết cho đỡ khổ
Hắn nắm chặt cái thìa trong tay đưa cho nàng
Giang Lạc Dao: “…”
Có lẽ đoán suy nghĩ của Giang Lạc Dao mỉm giải thích với : “Ta từ nhỏ đã uống vô số thuốc thang tuy thích đắng nhưng nhiều năm như cũng còn sợ đắng nữa”
“Nàng nghĩ kỹ đấy” Thịnh Quyết nuốt nước bọt cố gắng đè nén vị đắng nơi cổ họng đưa thìa cho nàng “Nếu hối hận thì hãy học cách uống thuốc của bản vương thể đỡ khổ hơn một chút”
Giang Lạc Dao gật đầu đó vẫn như uống từng thìa từng thìa nhỏ
Thịnh Quyết vô cùng kinh ngạc
Bởi vì lúc nàng uống trông giống như đang uống một bát thuốc đắng bản thân cũng đã thử thứ nước thuốc căn bản thứ uống đắng đến mức nuốt nước miếng liên tục… Trên đời thể uống thứ thuốc một cách bình thản chậm rãi như chứ
Thịnh Quyết bỗng nhiên thấy đau lòng Giang Lạc Dao
Hắn nghĩ nàng lớn như vẫn luôn uống loại thuốc
Tuy uống thuốc là Giang Lạc Dao nhưng Thịnh Quyết nhíu chặt mày nếu uống bát thuốc còn tưởng nàng đang uống tiên dược gì đó
Thấy nàng thần sắc bình tĩnh Thịnh Quyết cảm thấy kỳ lạ trong lòng bèn nhíu mày gần ngửi một chút
Đắng quá