Diễm Dao Bất Phàm - Chương 61
Thịnh Quyết gật đầu về phía Giang Lạc Dao ôn nhu hỏi: “Là loại độc gì cho bản vương biết ”
Giang Lạc Dao vô tội chớp chớp mắt – Không trúng độc thì làm
Thịnh Quyết:
Thịnh Quyết đột nhiên cảm thấy ánh mắt của đối phương chút vấn đề hình như là đang trách chuyện bé xé to
Sao thể chứ
Nhiếp Chính Vương hiếm khi cũng mờ mịt đầu con thỏ bàn ánh mắt quét qua những hầu đang hầu hạ
Trên mặt mọi đều là sợ hãi và khó hiểu
Thịnh Quyết: “…”
Chẳng lẽ là hiểu lầm Giang Lạc Dao căn bản ý định hạ độc Chỉ… chỉ là vì ăn hết phần tráng miệng của
Chẳng lẽ quá đa nghi
Hắn đột nhiên ý thức điểm lập tức gì nữa
Lang trung chút bản lĩnh quan sát sắc mặt nhưng nhiều
Hắn con thỏ đã lấy mất một thìa nhỏ giọng hỏi: “Vương gia là món thỏ ngọt đó ”
Nhiếp Chính Vương gì
Cô nương “trúng độc” cũng gì
Lang trung sợ tới mức toát mồ hôi lạnh dám hỏi tiếp chỉ thể nhẹ nhàng về phía đĩa thỏ đông lạnh
Lúc Thịnh Quyết nghiêng đầu Hứa Lập
Hứa Lập ba bước thành hai bước tiến lên nhanh tay đập vỡ đĩa thỏ đông lạnh
Con thỏ rơi xuống đất những hầu đã sớm rõ tình hình lập tức tiến lên nhanh chóng dọn dẹp sạch sẽ chút tàn dư cho lang trung bất kỳ cơ hội nào
Lang trung giật nào còn dám nhặt lên nữa
Thịnh Quyết phiền lòng vô cùng giơ tay xoa mi tâm xoay Giang Lạc Dao bên cạnh
Giang Lạc Dao chú ý tới ánh mắt của đó thấy mọi đều sang
Giang Lạc Dao: “…”
Bầu khí đã đẩy lên đến mức chết một lần cũng chút ngại ngùng
Để Thịnh Quyết thể xuống đài Giang Lạc Dao chỉ thể quan tâm một lần
– Dưới sự chứng kiến của mọi nàng dứt khoát nhắm mắt mềm nhũn ngã xuống
Điều đáng mừng là Nhiếp Chính Vương để nàng ngã
Giang Lạc Dao nhắm mắt liền cảm nhận trực tiếp bế lên
Nhiếp Chính Vương lớn tiếng với lang trung gì mà lập tức cứu nếu sẽ lấy ông hỏi tội các thứ…
Vương phủ lập tức hỗn loạn
Mọi cố ý khuấy động bầu khí kể cả Vương gia nhà bọn họ ai cũng tỏ vẻ hoảng loạn
Giang Lạc Dao biết Vương gia lần căn bản hoảng
Nói cũng lạ lần nàng thể cảm nhận rõ ràng sự lo lắng và chua xót trong lòng loại tình cảm kiềm chế khó khăn đó khiến nàng cũng cuốn
Nàng nghĩ thật sự là khiến khó đoán
Mấy phần thật lòng mấy phần giả dối mấy phần chân thành mấy phần nghi ngờ mấy phần trẻ con còn mấy phần uy nghiêm… Rốt cuộc tính cách của Vương gia quá phức tạp nàng nhất thời cũng nghĩ
mà cũng chính là tính cách phức tạp như mới khiến nàng thấy một mặt chân thật của
Giang Lạc Dao cuối cùng ngủ
Lần nữa tỉnh mọi thứ trong Vương phủ đều yên tĩnh
Lang trung cũng đã nghĩ đến chắc cũng chỉ tùy tiện kê một đống thuốc bổ gì mới mẻ
Giang Lạc Dao nghiêng đầu thấy Nhiếp Chính Vương đang lưng về phía nàng bên cửa sổ biết đang nghĩ gì
Hôm nay náo loạn một hồi hiểu lầm lớn như cũng biết tâm trạng của bây giờ thế nào
Giang Lạc Dao tuy chút nhưng nghĩ kỹ phát hiện còn chút cảm động Dù lúc đó thật sự là hiểu lầm cho nên sự quan tâm và lo lắng thể hiện đều là giả
Giang Lạc Dao bao giờ biết còn một mặt như nàng hồi tưởng khóe miệng nở nụ dịu dàng
Hắn cũng biết đã đây đợi bao lâu
Vì nàng mở miệng gọi : “Vương gia…”
Thịnh Quyết tiếng đầu trong tay mà còn bưng một con thỏ đông lạnh
Hắn hình như đang do dự mở miệng gì đó
Giang Lạc Dao đoán xin nhưng bỏ xuống mặt mũi
Quả nhiên Thịnh Quyết do dự hồi lâu vẫn lên tiếng bưng đĩa ngọc tới cho nàng xem con thỏ: “Có thể tinh xảo lắm nàng…”
Giang Lạc Dao cúi đầu phát hiện chỉ là tinh xảo lắm căn bản là liên quan gì đến “tinh xảo” Nhiếp Chính Vương vụng về mà tạc con thỏ thành một…
Nàng hồi lâu từ bỏ bởi vì thật sự nhận
Con “thỏ” đó giống như một con – ếch chó
“Rất ” Giang Lạc Dao đoán đây là lần đầu tiên làm vì rộng lượng khen ngợi trái lương tâm “Vương gia thật khéo tay”
“Nếu nàng thích ăn bản vương sẽ dành nhiều thời gian làm cho nàng” Nhiếp Chính Vương cúi đầu thành phẩm trong đĩa ngọc giọng khàn một chút “Muốn ăn bao nhiêu cũng ”
Ánh mắt Giang Lạc Dao sáng lên vui vẻ là thể nào
Nàng lời cảm tạ dậy định nhận lấy thấy đối phương lẩn tránh một chút né tránh tay nàng
Giang Lạc Dao:
“ chuyện lần nàng cũng ” Thịnh Quyết đột nhiên chuyển chủ đề giơ tay gọi hạ nhân đang canh giữ bên ngoài mang đến một bát thuốc đen sì “Phạt nàng tiên uống hết bát thuốc bổ mới ăn đồ ngọt”
Giang Lạc Dao: “…”
Nàng ăn nữa
“Nàng khỏi bệnh vốn nên bồi bổ thân thể” Thịnh Quyết mặt đổi sắc lừa nàng đồng thời dùng thìa nhẹ nhàng khuấy bát thuốc để mùi thuốc đắng lan tỏa giữa hai “Uống ”