Diễm Dao Bất Phàm - Chương 60
Nàng biết bây giờ tâm trạng Nhiếp Chính Vương sắp sụp đổ nên dám động đậy chỉ thể yên lặng cứng đờ nép lòng sợ Nhiếp Chính Vương thất thường làm chuyện gì nữa
Lần Thịnh Quyết chỉ cảm nhận thở của nàng thậm chí còn nhận thân thể mềm mại của nàng đã trở nên cứng đờ
Thịnh Quyết dám ngẩng đầu
Hắn sợ thấy nàng chảy máu chỉ thể tự lừa dối ôm nàng lưng về phía nàng dám nàng
Giang Lạc Dao trăm mối vẫn cách nào hiểu chỉ ăn một con thỏ thôi mà khiến Vương gia phản ứng dữ dội như
Người biết chuyện thì hiểu rõ đã ăn mất món tráng miệng của Vương gia biết còn tưởng sắp chết chứ
Giang Lạc Dao nhúc nhích mặc kệ ôm
Thời gian dần trôi qua Giang Lạc Dao thậm chí còn cảm nhận ấm từ lồng ngực của nàng cảm nhận nhịp tim gấp gáp của sự căng thẳng và lo lắng đó dường như cũng ảnh hưởng đến nàng nhịp tim của nàng cũng dần dần tăng nhanh dần dần trùng khớp với tần suất nhịp tim của …
Khoảnh khắc nàng mơ hồ một loại ảo giác vị Nhiếp Chính Vương dường như quan tâm đến
Ngay lúc lẽ Thịnh Quyết cho rằng trong lòng đã liền bộc lộ tâm ý thực sự tự tâm tư của :
“Bản vương sẽ trách nàng nàng làm những chuyện ngu ngốc ”
“Bản vương cũng giống như trong lời đồn ăn thịt cho dù chuyện của nàng bại lộ cũng sẽ xuống tay với nàng”
“Hơn nữa còn Nhạc Xương Hầu gia cho dù bản vương trách tội cũng sẽ tìm ông ”
“Sao nàng ngốc như …”
Giang Lạc Dao: “…”
Nàng tới lui đột nhiên hiểu
Chuyện …
Nghe đồn Nhiếp Chính Vương đa nghi sẽ nghĩ rằng hạ độc đó thất bại nên tự sát đấy chứ
Giang Lạc Dao: “…”
Hiểu lầm lớn
Mình chỉ cướp của một con thỏ đông lạnh thôi mà thật sự đến mức đó
Giang Lạc Dao thật sự biết nên xử lý chuyện như thế nào nàng chỉ thể lúng túng mặc cho ôm từng lời chua xót từng chữ từng câu khó khăn bày tỏ tình cảm
Nàng nghĩ hóa cũng biết chủ động chuyện
Sao sớm hơn chứ
Giang Lạc Dao bất đắc dĩ mím môi tiếp tục phối hợp với
Thịnh Quyết như ruột gan đứt từng khúc cố gắng ôm nàng giọng run run lòng bàn tay cũng toát một lớp mồ hôi lạnh mỏng
Sự việc đã đến nước Giang Lạc Dao càng dám lên tiếng
Nàng đột nhiên kéo cảm xúc tuyệt vọng mũi cay cay cũng
Người hiểu lầm là nàng tại nàng cũng khó chịu như
Giang Lạc Dao đột nhiên nức nở một tiếng
Thịnh Quyết cả cứng đờ
Giang Lạc Dao: “…”
Xong
Thịnh Quyết trong nháy mắt thể tin đó là một trận vui mừng như sống sót tai nạn
Hắn nắm lấy vai nàng xác nhận đây là ảo giác
Giang Lạc Dao yếu ớt và lúng túng với
Hiểu lầm đến mức sự tuyệt vọng trong mắt nàng cũng là thật lòng thật vì nàng yếu ớt với lúng túng xin trong lòng – Xin Vương gia như ngài mong chết
Thịnh Quyết mừng rỡ như điên ôm nàng lần nữa: “May mà ăn ít”
Giang Lạc Dao: “…”
Trước khi lang trung đến Nhiếp Chính Vương nhất định kéo nàng nôn bắt nàng uống nhiều nước các thứ nhất định hành hạ nàng như
Giang Lạc Dao chịu khổ liền lắc đầu chịu làm
Cuối cùng Thịnh Quyết gần như hạ giọng cầu xin nàng
Giang Lạc Dao nước mắt
Thịnh Quyết: “Nàng đừng sợ bản vương trách nàng ngoan ngoãn lời bản vương nôn mới thể khỏe nếu …”
Nhiếp Chính Vương luôn hung bạo “nếu ” hồi lâu cứng rắn một câu uy hiếp nào
“Nếu … bản vương sẽ ăn cùng nàng” Thịnh Quyết lời nặng chỉ thể uy hiếp như bưng con thỏ tới làm bộ ăn “Bản vương sẽ ăn cùng nàng”
Giang Lạc Dao: “…”
Cũng cần thiết như
Thịnh Quyết thấy nàng vẻ mặt lạnh nhạt thờ ơ trong lòng đau khổ
“Nàng quan tâm bản vương càng quan tâm thân thể của ” Thịnh Quyết chất vấn “Giang Lạc Dao nàng thật nhẫn tâm nàng trái tim ”
Giang Lạc Dao lúng túng đến cực điểm dám thẳng ánh mắt cố chấp
Thịnh Quyết: “Nàng thậm chí dám bản vương thêm một lần”
Giang Lạc Dao: “…”
đúng đúng Vương gia ngài gì cũng đúng
Hai đông tây lung tung hồi lâu cuối cùng cũng đợi lang trung
Thịnh Quyết cãi với nàng nữa đầu giục lang trung mau cứu mạng nàng
Lang trung tóc bạc phơ run rẩy tiến lên bắt mạch
Nhìn thấy dáng vẻ chậm chạp của đối phương Thịnh Quyết sốt ruột nhíu mày quát: “Nàng ăn nhầm thuốc độc mạnh đừng lãng phí thời gian”
Lang trung:
Lang trung vẻ mặt mờ mịt bắt mạch Giang Lạc Dao trong mắt là trống rỗng thế nào cũng thấy cô nương giống như ăn nhầm thuốc độc mạnh dù đã lâu như thuốc độc mạnh đã sớm phát tác thể đợi đến lúc chứ
Lang trung quan sát sắc mặt nàng một lần nữa phát hiện cô nương tuy sắc mặt yếu ớt nhưng khí huyết cũng đến nỗi quá kém chuyện cũng giống như ăn nhầm thuốc độc a
Giang Lạc Dao chỉ thể lúng túng với
Bắt mạch hồi lâu lông mày của lang trung càng nhíu càng chặt khiến Thịnh Quyết sợ hãi
Thịnh Quyết: “Rất nghiêm trọng Cần thứ gì để giải độc ông cứ bản vương sẽ sai tìm”
Lang trung áp lực lớn vẻ mặt đau khổ thăm dò chút độc nào