Diễm Dao Bất Phàm - Chương 6
Thịnh Quyết: “…”
Nghe cũng giống như đang mỉa mai
Hứa Lạp : “Con đường đá cuội quá trơn tuyết rơi xuống mặt đất dày một lớp bước xuống căn bản vững biết lúc nào sẽ dẫm mép đá suýt nữa thì trật chân cô nương”
Thịnh Quyết nhịn chê bai: “Yếu đuối như cũng biết Nhạc Xương Hầu dạy dỗ nữ nhi kiểu gì…”
Lời còn dứt đột nhiên bước hụt chân vặn đá cuội làm trượt chân suýt nữa thì ngã ngửa
Hứa Lạp vỗ tay: “Ngài xem đúng là khó ”
Thịnh Quyết: “…”
Đường đường là Nhiếp chính vương lần đầu tiên liên tục gặp báo ứng cùng một suy nghĩ nhiều cũng khó
Thịnh Quyết đùa: “Cô nương nhà họ Giang cũng thật thần thông quảng đại giống như chuyên khắc chế bản vương ”
“Sao thể chứ” Giọng Hứa Lạp đột nhiên nghiêm nghị hơn vài phần chút buồn bã khó tả “Mệnh cách của Vương gia đặc biệt nữ tử bình thường cũng chịu đựng nổi”
Thịnh Quyết lập tức im lặng
Hứa Lạp nhắc thì thôi nhắc tới Thịnh Quyết liền nhớ đến mệnh cách hung bạo của nữ tử phàm tục quả thật thể bầu bạn lâu dài xét về mặt mệnh lý học nữ tử chủ động theo đa phần đều kết cục
Lời là do một vị Phật tử đức cao vọng trọng từ lâu đây
Lúc đó Thịnh Quyết còn làm Nhiếp chính vương cho nên lời ý lừa gạt ban đầu Thịnh Quyết cũng tin mãi cho đến một lần khi trưởng thành Trưởng công chúa đến thăm lập tức mắc một trận bệnh thập tử nhất sinh cuối cùng đến từ đường Phật gia tĩnh dưỡng lâu mới khỏi
Phật tử Trưởng công chúa sát khí trong mệnh cách của xung khắc
Sau đó những nữ quyến thân thích lần lượt gặp tai ương khi tiếp xúc với Nhiếp chính vương mọi liền dám đến gần nữa”Tên đạo sĩ xem bói lần đến Kinh thành chắc cũng là bản lĩnh gì nếu thật sự bản lĩnh sẽ khuyên các quý nữ Kinh thành kết duyên với bản vương” Thịnh Quyết khẩy “Bản vương những năm nay khắc chết ai đều là nhờ hành vi giữ cách chứ sát khí trong mệnh cách đã giảm bớt… Bọn họ thật sự là vì vinh hoa phú quý mà cần mạng sống”
Hứa Lạp đau lòng: “Vương gia đừng bản thân như ngài nhất định sẽ tìm duyên phận”
“Ngươi …” Thịnh Quyết thở dài một giọng trầm xuống “Cô nương nhà họ Giang bệnh cũng là vì bản vương liên lụy ”
Ai mà biết
Rất thể đấy
Dù trong lòng nghĩ như nhưng Hứa Lạp cũng tiện sợ làm Vương gia nhà lạnh lòng Vương gia càng cô độc thì
“Không ” Hứa Lạp liên tục phủ nhận “Giang cô nương nhất định sẽ khỏe ”
Thịnh Quyết: “Nếu nàng mấy ngày nữa vẫn thể hồi phục đến lúc nguy kịch bản vương nhất định trả về cho Nhạc Xương Hầu”
Giang Lạc Dao thể chết
Nếu chết Thịnh Quyết sẽ kết thù với Nhạc Xương Hầu
Không báo đáp ân tình thì thôi ân đền oán trả chẳng là hành vi của tiểu nhân
Đi vòng qua những dãy nhà thủy tạ và hòn non bộ Ninh Tử Hiên đã ở ngay mắt Hứa Lạp nhỏ giọng : “Vương gia nếu Giang cô nương thể khỏe là chứng minh…”
Thịnh Quyết: “Chứng minh cái gì”
Hứa Lạp thôi ánh mắt phức tạp
Chứng minh — Giang Lạc Dao sẽ khắc chế ngài cần quá xa cách với nàng nữa
Thịnh Quyết biết gì im lặng lắc đầu phủ nhận: “Không thể nào”
Ninh Tử Hiên đã đến
Thịnh Quyết phủi lớp tuyết vai bước trong ánh mắt mừng rỡ kinh hãi của gia nhân nhà họ Giang
“Giang cô nương thế nào ” Vừa cửa đã cảm nhận ấm trong phòng cái lạnh lẽo lúc nãy khi đường đã tan biến hết “Đã ngủ ”
“Bẩm Vương gia…” Ma ma phụ trách hầu hạ tiến lên nhỏ giọng “Nửa nén nhang cơn sốt của cô nương dần dấu hiệu thuyên giảm lúc nãy Vương gia đến Ninh Tử Hiên chúng mới dò xét thở của cô nương phát hiện cô nương đã khỏi thân thể cũng còn nóng cũng khó chịu nữa”
Thịnh Quyết và Hứa Lạp cũng cảm thấy tâm trạng phức tạp
May quá
Cửa phòng mở hạ nhân bưng một bát thuốc đen sì
Thịnh Quyết cúi đầu hỏi: “Nàng uống thuốc ”
“Lúc nãy than củi lấy về chỉ dùng để sưởi ấm cho cô nương trời lạnh thế tiện lấy than nên thuốc sắc xong muộn” Ma ma “May mà Vương gia che chở cô nương nhà chúng mới tai qua nạn khỏi”
Thịnh Quyết đưa tay hơ lửa than trong phòng cũng gật đầu
Đây là lần đầu tiên như —
Bản thân mà thể che chở cho ai đó
Không khắc chết đã là may
Thịnh Quyết cúi đầu chỉ im lặng hơ lửa: “Thuốc đó mau bảo Giang cô nương uống lúc còn nóng ”
Ma ma đang định sai bưng xuống vội vàng dừng
“Cô nương khó ngủ lắm nếu ngủ mà làm ồn tỉnh giấc trong lòng khó tránh khỏi buồn bực” Ma ma vẻ mặt khó xử “Vương gia là để cô nương ngủ chờ cô nương tỉnh hâm nóng cho cô nương uống”
Thịnh Quyết sợ Giang Lạc Dao lặng lẽ chết dù thế nào cũng đích thân nàng uống thuốc mới chịu vẫy tay gọi bưng bát thuốc tới trong lời chút bá đạo cho phép phản bác: “Uống thuốc là để mau chóng khỏe gì đáng buồn bực chứ các ngươi cũng quá nuông chiều cô nương ”
Hứa Lạp: “…”
Aizz Giang cô nương mới chút dấu hiệu chuyển biến Vương gia vẫn là đừng làm loạn nữa