Diễm Dao Bất Phàm - Chương 58
Ngay đó nàng liền thấy Nhiếp Chính Vương che mắt khóe miệng nhếch lên dường như đang lén
Có gì đáng chứ
Giang Lạc Dao lên thấy ánh mắt của mọi đều chút né tránh chỉ nàng hiểu gì cả
Nàng phát hiện theo kịp suy nghĩ của mọi bèn buồn bực dùng sức đập con thỏ lần cuối nhẹ nhàng đặt chiếc thìa bạc xuống
Khi tiếng “bạch” cuối cùng vang lên Nhiếp Chính Vương cuối cùng cũng nhịn nữa hắng giọng một cái phủi áo ngoài
Hứa Lập vội vàng đuổi theo ngoài đã thấy Vương gia nhà đang giả vờ hóng gió lưng nhưng vành tai đã đỏ ửng
Hứa Lập: “…”
Ta ngơ ngác bóng lưng Nhiếp Chính Vương rời hiểu rốt cuộc làm
mà…
Hắn đã thể thoải mái ăn hết chỗ thạch thỏ trong đĩa ngọc
Ta nghĩ sẽ nữa bèn đặt chiếc thìa bạc xuống lấy một miếng bánh ngọt ăn thử
Lớp thạch trong suốt mát lạnh miệng đã mang đến vị ngọt thanh nếm kỹ còn thêm chút ngọt ngào của nước ép trái cây gần như cần nhai mà tan ngay trong miệng
Ta thích ăn nên chẳng mấy chốc đã ăn hết sạch chỗ thạch thỏ
Lúc ăn thêm thì mới phát hiện đã hết sạch
Cảm giác đã thèm khiến bứt rứt trong lòng
Phải đợi lâu nữa mới thể Vương phủ ăn tiếp ai ngờ ăn mấy miếng đã xảy chuyện còn kịp thưởng thức cho đã biết thế… lúc nãy nên ăn chậm một chút
Chưa thỏa mãn cơn thèm đành thử hỏi thử bà bếp
Bà bếp món thạch thỏ chỉ làm hai phần nếu cô nương còn ăn e là đợi thêm một lúc nữa
Ta đĩa ngọc trống trơn của thất vọng cần nữa
Tuy nhưng tiếc là thể nào
Trước đây mỗi lần ăn đều ăn hết cả một cặp thạch thỏ hôm nay Nhiếp Chính Vương cũng đến nên chỉ chia một phần
Cơn thèm trỗi dậy khiến nhịn đưa mắt sang phần thạch thỏ còn
mà…
Nhiếp Chính Vương đã phần cũng là của
Ta hỏi đám hầu ai cũng Vương gia một khi đã dậy rời bàn thì sẽ nữa
Trước việc gấp làm gián đoạn bữa ăn của Vương gia Vương gia đều trực tiếp dậy xử lý từng dùng bữa tiếp
Lần yên tâm
Ta lặng lẽ bê phần thạch thỏ còn nguyên của Nhiếp Chính Vương về mặt vẻ vui mừng trong mắt thể giấu nổi
Ta nâng chiếc thìa bạc lên nhẹ nhàng vuốt ve thạch thỏ như đang dỗ dành trấn an nó
Sau đó cong môi hạ thìa xuống…
Lúc Thịnh Quyết ngoài bình tĩnh bỗng chú ý đến ánh mắt của Hứa Lập
Ánh mắt kinh ngạc chút né tránh
Thịnh Quyết lập tức ý thức điều gì đưa tay sờ lên vành tai sờ thử mới phát hiện tai nóng bừng
Thịnh Quyết: “…”
Hứa Lập vội vàng cúi đầu xuống giả chết tỏ vẻ cái gì cũng thấy
Nhiếp Chính Vương mạnh tay hất tay áo bỏ
Hắn nhanh như thể sắp sửa rời khỏi Ninh Tử Hiên ngay lập tức chút dáng vẻ luống cuống “ lửa làm khói”
Đi một đoạn xa đến mức còn thấy Ninh Tử Hiên nữa mới dừng
Hứa Lập lập tức chuyển sang chủ đề khác bẩm báo với Nhiếp Chính Vương một số chuyện lộn xộn của Ty Quân Cơ
Hắn còn ba câu đã phát hiện Vương gia nhà mà tâm trí lơ đãng
Không đúng chứ
Lẽ với tính cách của Vương gia nhắc đến chuyện của Ty Quân Cơ là cảnh giác nghĩ cách xử lý
Sao lần …
Hứa Lập dè dặt thăm dò: “Vương gia là chúng Ninh Tử Hiên”
“Quay ”
Gần như cùng lúc Thịnh Quyết liền đáp lời
Hứa Lập: “…”
Có lẽ là Nhiếp Chính Vương cảm thấy đáp nhanh như mất uy nghiêm bèn khẽ ho một tiếng bổ sung thêm vài câu: “Đương nhiên bản vương hôm nay còn ăn no”
Xét thấy Vương gia nhà từng bàn khi đã dậy Hứa Lập liền đề nghị đừng nữa đợi về đến Vương phủ sai làm
Lời sắc mặt Nhiếp Chính Vương đã sa sầm chẳng để ý đến nữa
Hứa Lập biết đoán sai ý Vương gia
Đành đổi giọng Ninh Tử Hiên
“Chỉ là… Vương gia chúng ngoài lâu như Giang cô nương ở Ninh Tử Hiên khi đã dùng xong bữa ”
Hứa Lập thật là Vương gia ngoài lâu như nhỡ lúc Ninh Tử Hiên đã dọn dẹp bàn ăn xong chẳng ngại ngùng