Diễm Dao Bất Phàm - Chương 57
—— Đây là Vương phủ của trong phủ đều bênh vực Giang Lạc Dao
Thịnh Quyết bỗng nhiên cảm thấy thiệt thòi rõ ràng là quan tâm Giang Lạc Dao rơi cảnh trong ngoài ai hiểu
Đối phương những biết ơn mà còn thể vì chuyện nhỏ mà ghi hận
Hắn Giang Lạc Dao một cái
Chỉ thấy đối phương vì ăn món thích mà ủ rũ như thể chịu uất ức lớn lắm môi đào mím chặt mặt sang một bên thèm lấy một cái
Cơn giận của Thịnh Quyết bùng lên
Hắn dùng sức ném đôi đũa xuống cũng mặt nàng nữa
Thịnh Quyết tức giận đến cực điểm nhẫn nhịn hồi lâu mới kiềm chế để bỏ ngay lập tức
Hắn thở hổn hển tức giận đến mức chống tay lên đầu gối do dùng sức quá mạnh gân xanh mu bàn tay nổi lên xương ở mặt trong cánh tay cũng hiện rõ hình dạng
Thấy bữa cơm ăn nổi nữa Hứa Lập cũng lo lắng
Hứa Lập lên tiếng làm lành: “Vương gia Bạch Ngọc Thỏ Tử làm từ Ái Ngọc Tử của Vương phủ chúng hình dạng cũng do chính tay bà bếp tạo nên gì thể ăn cả Hơn nữa đây là món tráng miệng bữa ăn thể coi là đồ ăn lạnh Nếu Vương gia yên tâm cứ để Giang cô nương ăn chút đồ nóng mềm ”
Thịnh Quyết thấy cũng lý
càng Giang Lạc Dao nhận
”Không ” Thịnh Quyết chút lưu tình từ chối đề nghị của Hứa Lập đó sang liếc Giang Lạc Dao ý vị thâm trường : “Bản vương cũng là vì nàng nàng nếu biết điều cứ trách móc bản vương bản vương biết làm ”
Hứa Lập lập tức hiểu
Vương gia là đang xuống nước đấy dù biết vấn đề ở nhưng cũng chủ động mở lời
Đây là… Giang cô nương chủ động nhận
Hứa Lập vội vàng chạy sang chỗ Giang Lạc Dao nhỏ giọng thương lượng: “Giang cô nương Vương gia nhà cũng là cố chấp cô nương cầu xin Vương gia thêm lần nữa xem biết Vương gia mềm lòng thì…”
Giang Lạc Dao đang buồn bực bèn lạnh nhạt : “Ta cũng ăn lắm”
Hứa Lập: “…”
Cái cái cái làm bây giờ
Quả nhiên nàng dứt lời bầu khí bên phía Thịnh Quyết càng thêm nặng nề
Hứa Lập lúng túng đầu thấy Vương gia nhà đã sa sầm mặt mày cả toát vẻ sắp nổi bão
Thịnh Quyết lạnh: “Muốn ăn thì ăn ăn thì thôi con thỏ cũng bản vương ăn cũng chẳng biết là làm cho ai”
Hứa Lập đau đầu như nứt
Hai bên đều thể nào lo liệu
Cũng lạ nếu là bình thường Vương gia nhà bác bỏ mặt mũi khi đang dùng bữa thế đã sớm hất áo bỏ hoặc rút đao mà giờ đối phương vẫn thể bình tĩnh yên như thế cũng là chuyện hiếm thấy
Chắc chỉ Giang cô nương mới làm
Hứa Lập thầm thở dài
Hắn Giang Lạc Dao thấy nàng vẫn buông thìa bạc xem vẫn ăn chỉ là Vương gia nhà làm mất hứng cũng hạ xuống ăn món tráng miệng mà hằng mong ước nữa
Hứa Lập thấy hai thật là trẻ con Trong lúc đang giằng co Nhiếp Chính Vương lên tiếng
Thịnh Quyết nghiêm giọng : “Ăn bản vương bây giờ cho phép nàng ăn đấy ăn nữa”
Hứa Lập cong môi thầm nghĩ Vương gia cuối cùng cũng mềm lòng
Rõ ràng đã đến nước dù xuống nước nhưng vẫn Giang cô nương ăn món tráng miệng
Hứa Lập định thở phào nhẹ nhõm đầu thấy Giang cô nương những động đến thìa bạc ngược còn giơ cổ tay lên định đập nát con thỏ
Hứa Lập suýt nữa thì nghẹn thở
Cái thì
Vương gia đã nhượng bộ đến mức nếu Giang cô nương đập nát con thỏ quan hệ của hai sẽ thể cứu vãn nổi nữa
Hứa Lập suýt nữa thì quỳ xuống xin Giang Lạc Dao
Ngay lập tức cổ tay Giang Lạc Dao hạ xuống mang theo chút trẻ con nàng cầm chiếc thìa bạc chạm khắc tinh xảo dùng mặt của thìa đập mạnh mông con thỏ
Con thỏ làm từ thạch Ái Ngọc Tử chất thạch trơn bóng mịn màng đồng thời cũng đàn hồi Khi nàng dùng sức đập những làm hỏng hình dạng con thỏ ngược còn khiến chú thỏ nhỏ đĩa phát tiếng “bạch” trong trẻo
Thịnh Quyết đang mặt giận dỗi bỗng nhiên thấy tiếng “bạch” nho nhỏ
Thịnh Quyết:
Trong ấn tượng của ít thứ thể phát âm thanh như
Nhiếp Chính Vương lập tức tò mò lấn át cơn giận đầu
Thấy đầu Giang Lạc Dao đang giận dỗi liền ngẩng đầu trừng mắt trong mắt là vẻ oán trách và làm nũng chiếc thìa bạc tay tiếp tục nhịp nhàng đập mông chú thỏ tội nghiệp
Thịnh Quyết đầu tiên là chú ý đến chú thỏ đánh đến mức lắc lư đôi tai đó mới sang thủ phạm —— Giang Lạc Dao tuy đang đánh thỏ nhưng đôi mắt long lanh như mèo chớp mắt chằm chằm
Như thể nàng đang đánh con thỏ mà là
Đây là đang trút giận lên thế thân
Thịnh Quyết buồn nhưng vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị để lộ
Hắn thật sự giận nàng bèn chuyển ánh mắt sang chú thỏ Bạch Ngọc đĩa ngọc con thỏ tạo hình tinh xảo đôi tai cụp xuống sống động mỗi lần đánh chú thỏ lắc lư đôi tai cả run rẩy trông đáng yêu
Thịnh Quyết bỗng nhiên cảm thấy con thỏ cũng thuận mắt hơn nhiều
Chỉ là… cứ thấy kỳ lạ
Thịnh Quyết tập trung kỹ đang suy nghĩ thì thấy tiếng “bạch” vang lên lần nữa mạnh hơn một chút
Chú thỏ đĩa bỗng nhiên rung lên dữ dội hơn như thể sắp tan nhưng do chất thạch đàn hồi nhanh trở về hình dạng ban đầu
Thịnh Quyết bỗng nhiên cảm thấy khó chịu thấy kết cục của chú thỏ ánh mắt chuyển lên thấy gương mặt xinh của Giang Lạc Dao
Đối phương chống cằm bằng đôi mắt long lanh
Rõ ràng là đang giận dỗi nhưng mang theo vài phần mềm mại
Trong nháy mắt
Thịnh Quyết vội vàng đưa tay lên giả vờ xoa trán che chút biểu cảm khó hiểu trong mắt: “Đừng đánh nữa”