Diễm Dao Bất Phàm - Chương 56
Nhìn kỹ hơn trong phòng vẫn dọn dẹp sạch sẽ giống hệt như lúc nàng ở một chút bụi nào cây xanh bàn lá úa vàng lớp đất mặt cũng ẩm ướt màu mỡ là biết thường xuyên tưới nước
Nàng tiện tay vén rèm châu lên phát hiện ngay cả rèm châu tử ngọc cũng sạch sẽ từng viên châu đều tỉ mỉ lau chùi
Trong lòng Giang Lạc Dao bỗng nhiên dâng lên một cảm giác khó tả
Nàng dường như đến ở tạm mà là trở về nơi nên trở về
Tất cả mọi thứ của Ninh Tử Hiên đều đang chờ nàng nếu nàng đến chúng sẽ mãi mãi ở đây
lần nếu nàng đến… thì sẽ biết tấm lòng chân thành
Giang Lạc Dao vén rèm châu ánh mắt phức tạp đầu Nhiếp Chính Vương
Trong mắt nàng chứa đựng nhiều cảm xúc
Bây giờ nàng dường như đã hiểu tại cứ nhất quyết đưa về lẽ vẫn luôn chờ đợi
Giang Lạc Dao cụp mắt hàng mi dài rủ xuống che giấu cảm xúc đang dâng trào
Khó trách nàng luôn cảm thấy Nhiếp Chính Vương đôi lúc cũng cho nàng một loại ảo giác chân thành nhiệt tình lẽ trong lòng thật sự một mặt như chỉ là nhiều năm qua chịu bộc lộ con thật của nhiều thế gian chỉ nhận một cách phiến diện tàn bạo cay nghiệt nhưng đôi khi cũng chân thành
Buông rèm châu trong tay những viên châu tử ngọc đung đưa tản
Ánh sáng phản chiếu từ những viên châu lấp lánh khiến mắt Giang Lạc Dao hoa lên
Nghĩ đến đây nàng cũng truy cứu rốt cuộc trong lòng Nhiếp Chính Vương đang nghĩ gì nữa dù đối phương cũng đã khó khăn lắm mới lòng như bất kể vì lý do gì cần nàng đến Vương phủ nàng cũng thể phối hợp một chút
Chỉ là đổi chỗ ở thôi mà cả
Giang Lạc Dao nghĩ nhiều mới bàn khi thức ăn dọn lên
Thịnh Quyết quanh một lượt thức ăn về phía nàng: “Nàng thích nhất món nào”
Giang Lạc Dao liếc mắt một cái đã nhận món Bạch Ngọc Thỏ Tử yêu thích nhất đôi mắt của nàng lập tức sáng lên cả đều trở nên vui vẻ hơn nhiều
Đầu bếp làm hai con thỏ Bạch Ngọc mỗi con đặt trong một chiếc đĩa ngọc nhỏ xinh chiếc đĩa ngọc chạm khắc tinh xảo hình lá cong hai chiếc đĩa đặt cạnh còn thể ghép thành một giống như hình bát quái âm dương giao hòa
Nhiếp Chính Vương cũng chia một con để thử còn ăn thấy hình dạng con thỏ đã mất hứng thú
Hắn từ đến nay ăn mấy thứ con gái mới thích
“Rườm rà” Hắn nhận xét một câu đó giơ tay lên thử nhiệt độ của con thỏ phát hiện là món ăn nguội lập tức nghiêm túc “Không ăn nàng mới khỏi bệnh thể ăn đồ lạnh”
Giang Lạc Dao đang vui vẻ cầm lấy thìa bạc còn kịp đưa lên miệng đã thấy Nhiếp Chính Vương một câu phá hỏng bầu khí như
Tay nàng dừng giữa trung mím môi đầu
Thịnh Quyết lạnh lùng : “Nàng bản vương làm gì cũng ăn”
Giang Lạc Dao tỉnh dậy bụng liền sôi lên ùng ục Đến Nhiếp Chính Vương phủ món đầu tiên nàng ăn chính là Bạch Ngọc Thỏ Tử Nàng mong chờ đã lâu chỉ hận thể lập tức nếm thử nào ngờ đến lúc sắp sửa ăn thông báo là ăn
Trên đời còn chuyện nào khiến tức giận tủi thân hơn thế nữa
Giang Lạc Dao cam lòng cãi : “Vì ăn”
Nàng còn dám cãi
Thịnh Quyết tuy là chu đáo nhưng hôm nay đã tự giác quan tâm đến nàng chủ động để ý đến việc ăn uống của nàng cũng coi như là hết lòng
Đối phương những biết cảm kích còn chẳng tự ý thức sai ở
”Nàng cũng nên nghĩ đến thân thể yếu ớt của Mới khỏi bệnh Nhạc Xương Hầu còn biết chuẩn cả bàn đồ bổ cho nàng ăn nàng chẳng tự giác gì cả Rời khỏi Hầu phủ là nàng to gan lớn mật ” Thịnh Quyết lạnh lùng trách móc “Tuy bản vương ép nàng ăn mấy thứ đồ nhạt nhẽo nhưng cũng để ý đến nàng một chút tránh cho nàng tự giác ăn mấy thứ lạnh cho việc hồi phục”
Giang Lạc Dao nhỏ giọng phản bác: “Không lạnh một chút cũng lạnh”
Thịnh Quyết nhíu mày chằm chằm đĩa thạch Thỏ Ngọc mặt giọng điệu khó chịu: “Nàng cho rằng bản vương mù Nhất định lừa gạt bản vương thế Nhìn là biết thứ bổ dưỡng gì ăn chẳng lợi ích gì cho cơ thể”
Lúc Hứa Lập nháy mắt hiệu cho bà bếp bên cạnh ý bảo bà mặt hòa giải
Bà bếp vội vàng tiến lên giải thích thay Giang Lạc Dao và Nhiếp Chính Vương: “Vương gia Bạch Ngọc Thỏ Tử làm từ Ái Ngọc Tử cả kinh thành cũng chỉ Vương phủ chúng mới thứ Vương gia bận rộn chính sự biết những chuyện nhỏ nhặt cũng là lẽ thường Thực đây là thứ đưa đến Vương phủ cách đây lâu cứ để cũng lãng phí nên mới nghĩ cách chế biến thành Bạch Ngọc Thỏ Tử Thứ thể trị ho hạ sốt tác dụng cường gân lợi thận”
Hứa Lập cũng vội vàng phụ họa: “ Vương gia Đây là một trong những lễ vật của Bát Mân do vị Thiếu khanh Thái bộc tự mới điều đến kinh thành dâng tặng”
Thời gian đã qua khá lâu Thịnh Quyết sớm quên mất là ai tặng thứ gì cũng ít khi hỏi đến những việc đều do Hứa Lập sắp xếp xem xét Nếu đối phương đã chắc hẳn cũng chuyện thật
Hắn bỗng nhiên khó chịu lông mày vẫn nhíu chặt
Thịnh Quyết khó chịu ngẩng đầu liếc Hứa Lập
Hứa Lập:
Hứa Lập cho rằng nhớ nhầm vội vàng sang bà bếp