Diễm Dao Bất Phàm - Chương 55
Lúc đưa Giang Lạc Dao về nàng gần như thuận theo hề một chút phản kháng nào còn tưởng nàng bằng lòng bây giờ chỉ là bảo nàng cùng ăn một bữa cơm cũng vui
Thịnh Quyết trầm mặt xuống rõ ràng vì câu mà vui lắm
Giang Lạc Dao mặc kệ vui vẫn kiên trì về Ninh Tử Hiên
Thịnh Quyết nữa trực tiếp tại chỗ chằm chằm nàng ngữ khí cũng lạnh vài phần: “Nàng nếu vì theo bản vương về phủ”
Giang Lạc Dao:
Chẳng là cướp nàng về
Hắn hỏi ý kiến của nàng
Giang Lạc Dao lần đầu tiên gặp vô lý như thật sự khiến nàng biết nên phản bác như thế nào
Chẳng Nhiếp Chính Vương tuy tàn bạo nhưng đa số trường hợp đều thưởng phạt phân minh sáng suốt quyết đoán
Sao đến lượt cảm giác vô cớ gây sự thế
Giang Lạc Dao hiểu nổi điểm đang hờn dỗi là gì
Nhất là bây giờ hạ nhân của Vương phủ đều đến nghênh đón Vương gia hồi phủ một đám chỉnh tề xếp hàng một bên vị Nhiếp Chính Vương vì một câu của nàng mà buồn bực vui tại chỗ chịu
Dưới ánh mắt của mọi cũng biết Vương gia rốt cuộc đang nghĩ gì dù Giang Lạc Dao cũng cảm thấy chút ngại ngùng
Lại đám hạ nhân hầu bên cạnh đều cúi đầu dường như đã quen với bộ dạng của Vương gia nhà
Nhìn là biết đã chứng kiến nhiều lần bộ dạng của
Giang Lạc Dao chút đồng tình với đám hạ nhân hầu hạ trong Vương phủ
Hầu hạ một vị chủ tử thất thường như nhất định vất vả
Nàng đưa mắt mọi nghĩ thầm là nhượng bộ một chút Nếu Vương gia hôm nay là định nữa
Hắn đang uy hiếp
Cách uy hiếp thật sự chút trẻ con
Giang Lạc Dao đột nhiên nhớ đến ruột của lúc nhỏ cùng cả nhà ngoài thấy món đồ nhỏ nào thú vị liền chịu nhất định dừng mua mua cho thì sẽ làm nũng nữa
Giang Lạc Dao nhớ rõ lúc đó căn bản cách nào với nó chỉ thể mua cho nó
Vương gia bây giờ chính là bộ dạng của lúc đó cách cầu xin khác luôn thông minh cho lắm
Giang Lạc Dao thương hại liếc một cái trong lòng thở dài một tiếng
Thịnh Quyết:
Thịnh Quyết đang tức giận với nàng thấy ánh mắt thương hại của nàng trong lòng lập tức nghi ngờ
Đây là biểu cảm nàng nên
Bây giờ vấn đề nghiêm túc đáng để nàng suy nghĩ thật kỹ cho một câu trả lời lòng chứ là lướt mắt xung quanh với ánh mắt thương hại như
Thịnh Quyết chút bất mãn thầm nghĩ ngày thường gây áp lực cho khác ai dám ngông cuồng khiêu khích như
Đa số mọi khi đối mặt với đều là sợ hãi và hoảng loạn chứ như Giang Lạc Dao chút phản ứng nào
Thịnh Quyết thấy một tia coi trọng nào trong mắt nàng
“Nàng bản vương chuyện ” Thịnh Quyết nhíu mày vẻ mặt hung dữ đáng sợ lạnh lùng “Nếu nàng vì còn … để bản vương hiểu lầm”
Giang Lạc Dao nào biết vì đến Vương phủ
Càng biết mục đích Thịnh Quyết nàng đến là gì
Những tranh đấu triều đình nàng đều biết cũng biết lập trường của Hầu phủ và Vương phủ là gì Nói kỹ hơn nàng cũng biết cha và Nhiếp Chính Vương mâu thuẫn tranh chấp gì cho dù nàng thể coi như lễ vật gì đó đưa nàng cũng biết những điều quanh co khúc khuỷu trong đó
Nàng bệnh lâu cũng ngủ lâu nhiều chuyện đều biết rõ ràng lắm
Chuyện trong mắt nàng đại biểu cho bất kỳ ý nghĩa sâu xa nào cho nên cách nàng nghĩ để ứng phó cũng đơn giản
Nàng hỏi cùng đến Ninh Tử Hiên
Thịnh Quyết: “Được”
Sắc mặt Thịnh Quyết lập tức giãn cả nhanh chóng dỗ dành
Giang Lạc Dao: “…”
Đây là ý gì
Cho nên… Vương gia chỉ là vì đồng ý ăn cơm cùng mà giận dỗi
Giang Lạc Dao dở dở chỉ thể dỗ dành lần nữa là ăn cơm cùng mà là nhớ món Bạch Ngọc Thỏ Tử do đầu bếp Ninh Tử Hiên làm
“Nàng thích ăn lắm ” Thịnh Quyết suy nghĩ một chút gọi Hứa Lập đến “Nhanh sắp xếp”
Hứa Lập đáp ứng vẻ mặt vui mừng phân phó
Thịnh Quyết tâm tình tiện thể thưởng cho vị đầu bếp nhiều vàng
Hắn vui vì Giang Lạc Dao vẫn bằng lòng theo trở về từ chối cũng là hối hận mà là vì nhớ nhung mỹ vị của Vương phủ cho nên nhanh chóng trở về Ninh Tử Hiên
Tính toán qua đại khái là ý tứ nóng lòng trở về Vương phủ
Vương phủ của quả nhiên
Nàng quả nhiên ỷ
Thịnh Quyết bỗng nhiên cảm thấy mãn nguyện cảm thấy chuyện gì đáng vui hơn chuyện nữa
Nàng thích là
Hắn đường vòng đến Ninh Tử Hiên cũng
Vì nhanh Nhiếp Chính Vương liền cùng nàng trở về Ninh Tử Hiên