Diễm Dao Bất Phàm - Chương 54
Thịnh Quyết kéo dây cương đầu ngựa trêu chọc: “Tuy rằng Hầu gia tuổi đã cao nhưng thể mất cảnh giác ngày bản vương còn trọng dụng ngài chinh chiến sa trường nếu để địch nhân tập kích doanh trại thì làm ”
Nhạc Xương hầu bộ dạng tức giận đến mức tóc gáy dựng chỉ thiếu chút nữa là rút đao chém
“Ngươi ngươi ngươi…” Nhạc Xương hầu giả vờ nổi giận : “Ngươi đưa Lạc Dao Con bé mới tỉnh thể chịu thêm mệt nhọc và ủy khuất”
“Vương phủ sẽ bạc đãi nàng nếu Hầu gia yên tâm cứ bảo đưa nha hầu hạ và đồ dùng cần thiết đến Vương phủ là ” Thịnh Quyết xong liền thúc ngựa “Vậy xin cáo từ Hầu gia”
Nhạc Xương hầu cũng bảo Hầu phủ ngăn cản tựa như tức giận đến hồ đồ chỉ bộ đuổi theo đuổi trách móc đối phương
Thịnh Quyết một tiếng thúc ngựa phóng
Thấy khuất bóng Nhạc Xương hầu lập tức đuổi nữa về phủ bình tĩnh như hề chuyện gì xảy
Bách tính xem hiểu chuyện:
Chuyện gì
Nhiếp chính vương hùng hổ xông Hầu phủ cướp xong liền chạy Hầu gia mà chỉ mắng vài câu đã về
Cũng sai đuổi
Chẳng lẽ chỉ vì đối phương là Nhiếp chính vương cho nên Nhạc Xương hầu luôn gan hơn nhượng bộ
Những vây xem nhanh chóng giải tán trong đầu đầy ắp nghi hoặc
Trong Hầu phủ Giang Lạc Ngạn thấy động tĩnh cũng dắt ngựa chạy định đuổi theo đón tỷ tỷ về
Giang Lạc Ngạn một thân chính khí chuẩn rời khỏi Hầu phủ khí thế ngút trời cứ như đón tỷ tỷ mà là chém Nhiếp chính vương
Cậu nửa đường bỗng nhiên phụ thân túm cổ áo kéo ngược trở
Khí thế tạo trong nháy mắt liền tan biến
Cậu hiểu: “Phụ thân ngăn cản con Nếu con sẽ tự đón tỷ tỷ về”
Nhạc Xương hầu vỗ vỗ vai thở dài một tiếng đầy ẩn ý: “Phụ thân lao tâm khổ tứ mới lừa Vương gia đón tỷ tỷ con đuổi theo chứ”
Giang Lạc Ngạn:
Hả
Có ý gì
Nhạc Xương hầu : “Con ngốc con cũng xem Nhiếp chính vương lúc nãy cưỡi ngựa của ai”
Ánh mắt Giang Lạc Ngạn khựng hình như nhớ Nhiếp chính vương lúc đến và lúc đều cưỡi con Hãn huyết bảo mã mà phụ thân yêu quý nhất
Đó là một con ngựa già ngựa già thì trung thành với chủ nếu ý của chủ nhân ngoài khó điều khiển
Huống hồ phụ thân cùng con ngựa chinh chiến sa trường nhiều năm chỉ cần một tiếng huýt sáo nó sẽ chủ động về bên cạnh ông
Nếu phụ thân thực sự đuổi theo làm Nhiếp chính vương thể chạy thoát
Giang Lạc Ngạn lần đầu tiên gặp chuyện thế cảm thấy vô cùng chấn động: “Phụ thân thật sự là…”
“Đừng lãng phí một bàn đồ ăn ngon” Nhạc Xương hầu tùy tay kéo cánh tay con trai dẫn về phòng “Đi nào hôm nay là ngày lành đến uống với phụ thân vài chén”
Bên Thịnh Quyết xuống ngựa đắc ý vì lừa Nhạc Xương hầu một vố
Hắn cúi vén rèm xe ngựa đưa tay về phía Giang Lạc Dao: “Đi thôi theo bản vương hồi phủ”
Vừa dứt lời kịp quan sát phản ứng của Giang Lạc Dao liền thấy phía vang lên tiếng vó ngựa lộp cộp
Thịnh Quyết tưởng là Hầu phủ biết điều đuổi theo đang định tức giận đầu thì thấy con ngựa mà cưỡi lúc đến lẻ loi một tự động về
Con ngựa… chủ động về Hầu phủ
Quả là thông minh cứ như là cố ý phối hợp với Nhạc Xương hầu diễn một vở kịch diễn xong cũng đưa đến nơi liền tự về nhà
Thịnh Quyết: “…”
Hắn bỗng nhiên cảm giác lừa
Quả nhiên Nhạc Xương hầu là lão hồ ly gian xảo thể dễ dàng tin tưởng
Chương 22<: br/>
Giang Lạc Dao trong lòng kỳ thực hoang mang giống như lúc nàng biết vì cha đưa đến Nhiếp Chính Vương phủ bây giờ nàng cũng biết vì Vương gia đưa trở về phủ
Chính … ở thì gì khác biệt
Giang Lạc Dao mơ màng kéo trầm tư suy nghĩ
Theo nàng thấy ở cũng ở Hầu phủ sẽ quen thuộc hơn ở Vương phủ thì tự do hơn một chút
Khoảng thời gian nàng vẫn luôn ở Vương phủ gấm vóc lụa là mới đưa đến phủ đều đưa đến chỗ nàng đầu tiên còn một số châu báu đồ cũng đều đưa cho nàng Hứa Lập còn gọi nhiều đầu bếp đến Ninh Tử Hiên các loại món ăn biến hóa khôn lường trừ bỏ mấy món nàng yêu thích mỗi ngày đều món ăn nào trùng lặp
Theo lời các đầu bếp là do Vương gia thích mấy thứ cầu kỳ cho nên những năm nay bản lĩnh của họ chỗ dùng vặn gặp nàng đến Vương phủ liền đem hết tài nghệ mấy năm nay thể hiện
Giang Lạc Dao nghĩ ở Hầu phủ tuy cũng tự do nhưng cha mẹ sợ nàng ăn uống cho thân thể nên quản nghiêm khắc
Không giống ở Vương phủ cái gì cũng thể nếm thử thử một chút
Nghĩ đến đây Giang Lạc Dao đột nhiên thất thần —— nàng nhớ món Bạch Ngọc Thỏ Tử của đầu bếp Ninh Tử Hiên làm
Hình như… cũng chỉ Vương phủ mới thể ăn đầu bếp của Hầu phủ căn bản sẽ làm món điểm tâm ngọt cho dù làm cha cũng cho nàng ăn
Giang Lạc Dao nuốt nước miếng chút thèm thuồng
lúc Thịnh Quyết đột nhiên cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng: “Ninh Tử Hiên xa bằng hôm nay cùng dùng bữa với bản vương”
Trong lòng Giang Lạc Dao đang nhớ món điểm tâm ngọt của đầu bếp Ninh Tử Hiên theo bản năng liền mở miệng từ chối: “Ta về Ninh Tử Hiên”