Diễm Dao Bất Phàm - Chương 53
Sau khi hai an ủi con gái xong liếc đầy ẩn ý
Nhạc Xương hầu cau mày truyền đạt ý tứ cho Vương phu nhân: Làm để Nhiếp chính vương chủ động đón con gái chúng về đây Dù lúc đã lời cay nghiệt sẽ đón về nữa
Vương phu nhân chớp mắt mí mắt cụp xuống: Hôm với Vương gia Vương gia nếu xảy chuyện thể nhờ giúp đỡ
Nhạc Xương hầu: Dù cũng thể hạ thấp cầu xin nữa dễ nắm thóp phu nhân nàng cũng thấy đấy Thịnh Quyết sẽ bắt nạt con gái chúng lúc Lạc Dao nàng xem bộ dạng đắc ý của kìa
Vương phu nhân: Vậy xem làm
Nhạc Xương hầu nghĩ ngợi một lúc : “Tên xưa nay trân trọng những thứ khác dâng tặng mà thích tự tranh đoạt cứ như thứ gì cướp mới là bảo bối quý giá”
Ví dụ như Nam địa từng lấy lòng Nhiếp chính vương liền đưa đến Vương phủ một viên ngọc minh châu màu máu ai ngờ Nhiếp chính vương chẳng thèm bảo họ mang trả nơi nào nhận thì trả về nơi đó
Người Nam địa nghĩ rằng đối phương hứng thú nên cũng chẳng nhắc chuyện nữa
Thế nhưng tám năm khi hai bên xảy mâu thuẫn phát sinh chiến tranh Nhiếp chính vương đến thứ thậm chí còn đích thân dẫn binh cướp một phen
Người Nam địa sợ vỡ mật vội vàng khẩn cầu giảng hòa
Cuối cùng lấy danh nghĩa tiến cống đem viên Huyết sắc Hải Lan châu dâng cho Nhiếp chính vương
“Phu nhân xem cũng chẳng để ý gì đến vật ” Nhạc Xương hầu khẩy một tiếng “Thiên hạ duy nhất một viên Nhiếp chính vương chẳng vẫn đem nó làm quà đáp lễ đưa đến Hầu phủ chúng ”
Vương phu nhân: “…”
Vậy làm mới lừa đây
Nhạc Xương hầu bảo phu nhân đừng lo lắng
Ông kéo Vương phu nhân cố ý khỏi cửa đuổi đám hạ nhân ở ngoài sai tất cả chuẩn đồ ăn cho Giang Lạc Dao xong ông nhờ Thịnh Quyết ở bầu bạn với con gái một lát cùng phu nhân đến biệt viện chuẩn đồ
Trong viện tạm thời chỉ còn một Thịnh Quyết
Thịnh Quyết thong thả trong sân hứng gió đích thân đợi đám lần lượt rời tựa hồ chút cảm xúc khác thường nào đợi đến khi tất cả đã khỏi mới thu bộ dạng “quân tử” phòng cướp
Giang Lạc Dao trong phòng chỉ mặc một lớp trung y kịp khoác thêm áo ngoài nàng bỗng phát hiện nha hầu hạ cũng thấy chỉ còn một đang định gọi Chung Nguyệt thì thấy Nhiếp chính vương một thân tử bào lặng lẽ lẻn phòng
Rõ ràng đối phương thân hình cao lớn khí độ bất phàm hai tay chắp lưng bước mang theo khí chất uy nghiêm như đang lâm triều nhưng Giang Lạc Dao cảm thấy chút quỷ dị kỳ lạ
Nói là lạ ở chỗ nào
chính là cảm thấy thích hợp
“Vương gia”
Giang Lạc Dao thử thăm dò gọi một tiếng thấy ánh mắt đảo quanh phòng như vô tình hỏi nàng mặc gì
Không hạ nhân hầu hạ Giang Lạc Dao cũng sai bảo Nhiếp chính vương làm gì nàng chỉ tủ quần áo chạm khắc hoa văn tùy tiện mặc một bộ là
Nói xong nàng liền tự đến đó lấy chiếc áo khoác tay rộng mặc bên ngoài
Ai ngờ Nhiếp chính vương nhanh tay hơn một bước mở tủ tùy tiện chọn một bộ lóng ngóng hầu hạ nàng mặc suýt chút nữa làm rơi cả cúc áo trang trí
Giang Lạc Dao hiệu cho đừng vội Vương phủ cũng đã chuẩn đồ ăn ngon nàng mà về ăn sẽ nguội mất
Giang Lạc Dao:
Phụ thân và mẫu thân chẳng đã chuẩn cho nàng
Chẳng lẽ ăn ở Hầu phủ để phụ mẫu bận rộn một hồi uổng công
Giang Lạc Dao mơ hồ cảm thấy gì đó đúng đang định thêm với vài câu thì cả bỗng nhiên nhẹ bẫng trời đất cuồng bế ngang lên
Bất ngờ rời khỏi mặt đất bụng va vai Giang Lạc Dao còn kịp thở căn bản thể mở miệng thêm câu nào
Nàng va đến đau bụng đầu váng mắt hoa sức lực chỉ thể mặc bế
Thịnh Quyết thấy nàng phản kháng liền cho là nàng thuận theo bèn vô cùng hài lòng sải bước thẳng cửa lớn Hầu phủ
Ngoài cửa Hứa Lạp đã chuẩn xe ngựa chờ sẵn
Thịnh Quyết hai lời đặt Giang Lạc Dao trong đó buông rèm xuống bảo Hứa Lạp mau chóng đưa về phủ
Tiếp đó nhân lúc Nhạc Xương hầu đuổi theo vô cùng vênh váo cướp ngựa của xoay định bỏ
Lần Nhạc Xương hầu rốt cuộc cũng đuổi theo