Diễm Dao Bất Phàm - Chương 52
Giường sạch sẽ thanh lịch mỹ nhân đó
Để thưởng thức vẻ đáng yêu của nàng trọn vẹn hơn Thịnh Quyết dứt khoát sải bước sang một bên một tay chống hông thắt lưng gấm rộng viền rồng một tay nắm lấy dải ngọc buộc rèm mỉm nàng
Nàng chỉ mặc một chiếc áo lót màu trắng bạc mái tóc đen mượt như gấm buông xõa vai như rong biển trôi dạt giường tóc đen da trắng tương phản rõ rệt rõ ràng trang điểm chút nào nhưng vẫn toát lên vẻ diễm lệ động lòng
Thịnh Quyết nàng chớp mắt
Nhìn đôi vai gầy guộc nhô lên của nàng là sự yếu đuối mà ngay cả chiếc áo lót mỏng manh cũng che giấu chiếc cổ trắng nõn dường như thể dễ dàng nắm lấy… Cằm cũng nhọn nhưng trông vẫn mềm mại đáng yêu… Lên nữa là đôi môi đào nhỏ nhắn xinh xắn… Tiếp đến là chiếc mũi cao thanh tú… Rồi lên nữa…
Thịnh Quyết chợt sững
Bắt gặp một đôi mắt ngấn lệ
Sao nữa
Hình như cũng chọc nàng
Thịnh Quyết nhanh chóng nhớ làm nàng ngã nên khơi dậy cơn giận lúc thức dậy của nàng
Hình như lần chọc nàng cũng là vì thấy nàng giường hết lần đến lần khác ngã xuống mà đỡ
Cuối cùng nàng mè nheo đành đích thân bế nàng về
Nàng lộ ánh mắt chắc chắn là nổi cơn tam bành
Thịnh Quyết quả thực bó tay sợ cơn thịnh nộ lúc thức dậy của nàng
Lần đầu gặp mặt hầu hạ nàng nàng cơn giận lúc thức dậy dữ dội còn tưởng là bọn họ đang quá ai ngờ là thật
Thật thì thật
Ai bảo cứ xui xẻo canh giữ bên giường nàng chứ
Thịnh Quyết cảm thấy thân là Nhiếp chính vương tuy thể độ lượng như biển rộng nhưng cũng coi như là hiểu chuyện rộng lượng đến nỗi thật sự giận dỗi với một cô nương yếu đuối
Gặp cơn thịnh nộ lúc thức dậy thì nhịn
Nàng yếu đuối như chắc cũng làm gì
Giang Lạc Dao quả thật làm gì
nàng thật sự tức giận và tủi thân
Tên Nhiếp chính vương thật sự biết cách mỉa mai châm chọc khác rõ ràng thấy nàng như còn cố tình đổi góc độ để nhạo
Hắn thật xa còn chống nạnh cố ý nhạo nàng
Giang Lạc Dao biết từ nhỏ đã ốm yếu gây nhiều phiền phức cho gia đình khiến cha mẹ thường xuyên lo lắng nên nàng cũng hận bản thân luôn ốm đau hận dáng vẻ yếu ớt thân vô lực khi bệnh tật giày vò
Nàng luôn bất lực như chỉ thể bất lực chịu đựng sự dày vò của bệnh tật
Cảm giác bất lực sâu sắc vốn đã khiến nàng tự ti giờ chế giễu mặt đương nhiên sẽ cảm thấy buồn
Nỗi uất ức chất chứa trong lòng và nỗi sợ hãi từ giấc mơ cùng lúc dâng lên giống như vũng nước bẩn làm ô uế dòng nước trong mắt nàng bỗng trở nên mờ mịt nước mắt lưng tròng
Thịnh Quyết thấy đôi mắt nàng trong chốc lát đã ướt đẫm ngạc nhiên một chút đó liền hoảng hốt
Trùng hợp thay đúng lúc cửa mở
Nhạc Xương hầu và Vương phu nhân ở ngoài hình như thấy động tĩnh gì đó vội vàng xông xem con gái làm
Thịnh Quyết thấy đến vẫn giữ nguyên tư thế đầu
Nhạc Xương hầu và phu nhân cùng sững sờ——
Trong mắt họ Nhiếp chính vương một tay chống nạnh vênh váo một tay nắm lấy rèm còn mặt đối mặt với Lạc Dao biết đã làm gì gì
Còn Lạc Dao đang tủi thân trừng mắt
Cảnh tượng thế nào cũng giống như Nhiếp chính vương đang bắt nạt con gái nhà
Nhạc Xương hầu cau mày liếc Thịnh Quyết đó nhanh chóng tiến lên chắn mặt xuống mép giường quan tâm hỏi con gái bảo bối: “Lạc Dao thấy đỡ hơn đói cha đã bảo nhà bếp làm một bàn thức ăn bổ dưỡng chỉ đợi con tỉnh là ăn thôi”
Thịnh Quyết lưng về phía họ chuyện lắm
Vương phu nhân tiến lên bày tỏ lòng biết ơn với đó nhất quyết bảo chuẩn chút quà cảm ơn
Vương phủ cũng nhiều chi tiêu cho việc giao thiệp cũng thường xuyên nhận một số lễ vật từ các nơi khác Thịnh Quyết nhận lắm liền xua tay chủ động khỏi phòng
Hắn ngoài hóng gió một chút nhường phòng cho Giang Lạc Dao và cha mẹ nàng trò chuyện
Hắn thật sự nhận món quà cảm ơn đó cứ như thể nếu nhận mối quan hệ qua sẽ chấm dứt giống như lúc phủ Nhạc Xương hầu đưa cho cây cột sáu cạnh màu xanh của đảo núi thể lấy cớ tặng quà đáp lễ để quang minh chính đại dò hỏi chuyện phủ hầu gia cũng cho đối phương một cơ hội trả lời
Giờ đây nghĩ nếu nhận quà cảm ơn của Vương phu nhân hai khi nghĩ rằng đã trả hết ân tình thực hiện lời hứa nữa để Lạc Dao ở bên cạnh lâu hơn
Thịnh Quyết thấy kết quả
Hắn quyết định tiếp tục để phủ hầu gia nợ ân tình để Nhạc Xương hầu toại nguyện
Trong lúc suy nghĩ Hứa Lạp cũng tìm đến đây
Thịnh Quyết dặn dò : “Đi chuẩn một chiếc xe ngựa”
Hứa Lạp sáng mắt lên phòng Giang Lạc Dao Vương gia nhà im lặng hỏi——Vương gia ngài đưa Giang cô nương về phủ
Thịnh Quyết gật đầu nhỏ giọng với : “Đừng để phủ hầu gia biết đưa nàng về”
Hứa Lạp: “Vậy là”
“Ta luôn cảm thấy vợ chồng Giang Vĩnh Xuyên sẽ đổi ý” Thịnh Quyết “Cho nên dùng cách cướp”
Hứa Lạp: “Vậy Giang cô nương chịu ạ”
“Sao chịu” Thịnh Quyết đắc ý tự tin “Ta đã túc trực bên cạnh chờ nàng tỉnh cũng thấy sự ỷ trong mắt nàng tuy tính cách nàng chút đỏng đảnh nhưng chắc chắn trong những việc lớn thế sẽ về phía đưa nàng nàng tuyệt đối sẽ phản kháng”
Hứa Lạp hiểu hỏi thêm nữa vội vàng chuẩn