Diễm Dao Bất Phàm - Chương 50
Ngay đó nàng bỗng nhiên thấy bên tai ngừng cha nàng
Giang Lạc Dao tính tình ôn hòa nhưng nghĩa là nàng tính khí
Nàng lập tức vui rõ ràng đã theo đám còn bôi nhọ cha nàng thật sự quá đáng
nàng thể mở miệng chỉ thể ép tức đến nghiến răng nghiến lợi
Người nọ cũng biết đã bên tai bao nhiêu lời cũng thấy mệt cứ lải nhải mãi thật lâu mới dừng
Không biết do giọng Giang Lạc Dao cảm thấy chậm hơn nhiều
Giang Lạc Dao gần như thể nhịn nữa lập tức cố hết sức giãy giụa một cái dùng sức đẩy đang kéo nàng xa một chút
Người kéo nàng nhẹ nhàng khác thường khi tay cũng cảm giác thật
Giang Lạc Dao và đối phương đồng thời sửng sốt ngờ thể đẩy
Hai bên một cái Giang Lạc Dao đầu bỏ chạy
Nàng xách váy cũng đầu chạy về con đường lúc đến
Trong nháy mắt đường đều lộ vẻ mặt dữ tợn xông về phía nàng
Nàng giống như đang phản bội cả thế giới một lấy hết can đảm để trốn để chạy để làm trái lẽ thường nàng theo bọn họ
Tất cả mọi trong mơ đều với nàng nàng làm như là đúng nên theo mọi nên phản nghịch nên chạy trốn
Giang Lạc Dao biết trong mơ làm như sẽ gánh chịu hậu quả gì nàng chỉ khẽ một tiếng bất chấp tất cả rời xa bọn họ
Nàng mới sợ
Nếu thật sự chế ngự mới là điều khiến cha mẹ nàng đau lòng
Lúc Giang Lạc Dao chạy trốn trong lòng tuy rằng sốt ruột nhưng nàng cảm giác một bàn tay nhẹ nhàng giúp nàng chỉnh trang y phục đối phương lẽ vụng về mãi vẫn làm xong nhưng vẫn kiên nhẫn giúp nàng chỉnh
Hoàng Tuyền âm phủ ác quỷ hoành hành nhưng trong lòng Giang Lạc Dao vững vàng nàng dường như một bàn tay kiên trì bảo vệ nàng nhất định là đang về phía nàng
Nàng trong nháy mắt dũng khí vô song tiếp tục chạy về con đường lúc đến
Bởi vì niềm tin trong lòng ngày càng kiên định cho nên sự truy đuổi phía cũng dần dần thất bại
Cảnh sắc xung quanh đột nhiên còn u ám đáng sợ nữa Giang Lạc Dao thấy con đường quen thuộc ở Kinh thành nàng nhớ lúc đó dần dần khỏi thành nào ngờ bây giờ cơ hội chạy về
Chạy về là
Giang Lạc Dao hề thở hổn hển cũng cảm thấy mệt mỏi
Ngay lúc nàng sắp chạy đến con phố của Hầu phủ đột nhiên bên cạnh một trận gió mạnh lướt qua nàng theo bản năng ngẩng đầu lên thấy một mặc hoa phục màu tím sen tuyệt cưỡi con ngựa cao lớn mà cha nàng yêu thích nhất vung roi quất qua bên cạnh nàng nhưng hề làm nàng thương
Ánh sáng mặt trời trở nên rực rỡ thời gian như ngược trở cảnh tượng mắt dần dần trở nên rõ ràng
Giang Lạc Dao chằm chằm bóng lưng của bắt đầu về hướng đó
Vừa nàng cảm thấy thân thể như ấm áp hơn vài phần hai má vốn cảm giác gì cũng trở nên mềm mại
Nàng về phía ánh sáng còn ngoái đầu nữa
Trong giấc mơ những lời ác ý bên tai dần dần trở nên ồn ào
Giang Lạc Dao cảm thấy cuối cùng cũng thể rời ngay lúc nàng như trút gánh nặng những đuổi theo nàng một lần nữa bắt nàng nàng chỉ thể trơ mắt ánh sáng mặt tiêu tan tuyệt vọng bao trùm lấy nàng
Lần là thật sự còn cứu nữa
Giang Lạc Dao nhận thấy bàn tay vẫn luôn bên cạnh cũng biến mất trong lòng cũng trở nên cô độc một loại cảm xúc ảm đạm nên lời
Nàng kéo xa cuối cùng sắp rời khỏi Hoàng thành đột nhiên thấy phía nhiều xếp hàng chờ ngoài nhưng đội ngũ vẫn luôn dậm chân tại chỗ dường như ai thể ngoài
Nàng còn thấy những dẫn nàng đang bất mãn chửi rủa
Nói cái gì mà vị gia hôm nay tâm trạng hỏi một câu hỏi hóc búa —— bảo mọi đoán xem lông mi của trong lòng ngài bao nhiêu sợi
Giang Lạc Dao: “…”
Câu hỏi
Nàng thật cảm ơn tính cách quái gở của đối phương loại câu hỏi cố tình làm khó khác e là ít thể hỏi
Cũng hẳn
Giang Lạc Dao đột nhiên nghĩ đến vị Nhiếp chính vương hung bạo đối phương thật sự chính là loại thích bắt bẻ thích làm khó khác tuyệt đối thể quang minh chính đại hỏi câu hỏi
Giang Lạc Dao khổ trong lòng
Sau đó liền thấy kéo nàng thở dài hôm nay ngày lành gặp vị Thiên hoàng quý tộc sát khí quá nặng canh giữ Kinh thành cho
Sự trói buộc quanh Giang Lạc Dao đột nhiên biến mất cả nàng nhẹ bẫng giống như một cơn gió nàng cũng dự cảm sẽ sớm trở về Hầu phủ
Vì cố gắng về phía ở xa xa
Đó là thấy rõ dung mạo mặc một bộ y phục màu tím sang trọng giống như thần tiên canh giữ bốn phương Kinh thành ở nơi tất cả ô uế và mờ ám đều thể che giấu bất kể là yêu ma quỷ quái gì dường như đều sợ
Có thể là Diêm Vương sống
Giang Lạc Dao mỉm cảm kích với nọ đó liền mất ý thức
Một giấc mộng lớn như đã trải qua cả một đời lúc nàng tỉnh dậy mở mắt tất cả uất ức và cam lòng đều hóa thành một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống gối