Diễm Dao Bất Phàm - Chương 5
Hứa Lạp thậm chí còn kịp thêm cho một chiếc áo choàng nào để chắn gió tuyết
Tuyết quá lớn đêm cũng đã khuya nhiều hạ nhân trong phủ đã nghỉ ngơi Bởi Nhiếp chính vương chủ động lên tiếng cũng chẳng ai tới khoác thêm áo cho
Thịnh Quyết nửa đường rốt cuộc cũng cảm nhận cái lạnh của đêm tuyết
Hắn vốn kẻ sợ lạnh nếu là ngày thường cho dù thức trắng đêm ngoài trời tuyết cũng đến nỗi tay chân lạnh lẽo thế
Sao hôm nay …
Nghĩ đến đây Thịnh Quyết bước hụt chân thân hình mất thăng bằng suýt nữa thì ngã
Hứa Lạp vội vàng đỡ lấy : “Vương gia”
Thịnh Quyết mượn lực vững lặng lẽ gạt tay đối phương cúi đầu xuống chân
Hứa Lạp hỏi: “Vương gia giày tất của ngài ướt ạ”
Cũng hẳn
Thịnh Quyết chỉ là nghi hoặc vì hôm nay khác thường như giống như nhiễm lạnh lâu ngày chịu lạnh chút nào mới vài bước mà chân tay đã cứng đờ như đông cứng từ lâu
Hứa Lạp nhanh cũng nhận sự khác thường của Nhiếp chính vương: “Sắc mặt Vương gia hôm nay chút ban ngày đã quá lao lực ”
“Bản vương chỉ xem vài quyển tấu chương thôi mệt” Thịnh Quyết nhíu mày nhịn ho khan thở nóng dứt khoát chấp nhận sự khác thường của đó hà lòng bàn tay bước nhanh về phía Ninh Tử Hiên “Đi xem nàng đã ”
Hứa Lạp vội vàng đỡ lấy hai khó khăn ngược chiều gió tuyết
Cũng thật kỳ lạ rõ ràng lúc ngoài tuyết đã ngừng rơi mà khi Vương gia nhà nửa đường đột nhiên tuyết rơi vốn dĩ đã rõ đường giờ càng khó hơn
Tuyết lớn cuồng loạn theo gió tạt xiên mặt đường khiến hai ngay cả việc mở mắt cũng trở nên khó khăn
Đêm tuyết yên tĩnh
Trời đất mênh mông một màu trắng xóa thấy vạn vật dường như chỉ còn tiếng thở của hai
Hứa Lạp thấy tiếng thở của Vương gia nhà càng lúc càng nặng nề trong lòng khỏi lo lắng: “Vương gia là chúng ngày mai hãy đến gặp cô nương ngài đừng để nhiễm lạnh”
Thịnh Quyết thở khói trắng: “Thân thể bản vương nhiều năm như từng mắc bệnh nhỏ nào sẽ vì chút tuyết mà ngã bệnh nếu thật sự nhiễm lạnh mới là chuyện lạ đấy”
Hứa Lạp: “…”
Lời quen tai quá hình như… Vương gia lúc đó cũng với Giang cô nương như kết quả cô nương đầu liền ngã bệnh
“Hơn nữa đã nửa đường trở về cũng chẳng khác gì thẳng đến Ninh Tử Hiên” Thịnh Quyết kiên quyết bước tiếp “Bản vương trông chừng nàng thể để nàng sốt đến hỏng đầu óc ”
“Rõ ràng đó lâu ngài còn để cô nương ở ” Hứa Lạp cảm khái “Vương gia cũng lòng đối với Giang cô nương cũng là sắt đá”
Thịnh Quyết phản bác: “Đây giống ”
Không giữ Giang Lạc Dao cùng lắm là mặt mũi khó coi với Nhạc Xương Hầu nhưng nếu đã giữ nữ nhi nhà họ Giang dù ưa cũng thể bạc đãi đối phương
Đặc biệt là ngày đầu tiên
Nếu để Nhạc Xương Hầu biết để bảo bối nữ nhi nhà nhiễm lạnh suýt nữa sốt đến hỏng e là Giang Vĩnh Xuyên chỉ đến cửa trách cứ
Nói tóm đối với nữ tử thể lạnh nhạt thể mắt nhưng thể nguy hiểm đến tính mạng của đối phương
Nhạc Xương Hầu cưng chiều con gái như thế nào cả thiên hạ đều biết
Thịnh Quyết thở dài cũng kịp chuyện đã chỉ thể kịp thời cứu vãn
Chỉ cần để Giang Lạc Dao khỏe đó phong tỏa tin tức là thể che giấu
nếu… nếu Giang Lạc Dao vẫn khỏe Giang gia sẽ cho rằng cố ý bạc đãi cô nương nhà
Dù đây cũng là ngày đầu tiên
Ngày đầu tiên đã xảy chuyện khó khiến nghi ngờ Nhiếp chính vương là cố ý
Thịnh Quyết đã tưởng tượng cảnh Nhạc Xương Hầu đến cửa trách cứ
Đối phương sẽ — nếu ngươi giữ nữ nhi của bổn hầu cứ thẳng hành động giả ý giữ mà thực chất là bạc đãi thật sự là hành vi của quân tử Làm nữ nhi của bổn hầu sinh bệnh Vương gia ngươi cho bổn hầu một lời giải thích
Nghĩ thôi đã thấy phiền phức vô cùng
” Hừ thât là yếu ớt。” Thịnh Quyết chút bất đắc dĩ trong lời cũng mang theo vài phần oán trách “Nếu nàng giống phụ thân cũng sẽ khiến bản vương lo lắng như ”
Hứa Lạp:
Hứa Lạp cả đều kinh ngạc: “Vương gia ngài đang đùa Cô nương là nữ tử thể so sánh với Hầu gia thân cường thể tráng chứ Hầu gia còn trận giếc địch chẳng lẽ ngài cô nương nhà chúng cũng cưỡi ngựa cao trận giếc địch ”
Thịnh Quyết bực bội: “Sao thành “cô nương nhà chúng ” Bản vương còn lên tiếng ngươi đã định sẵn nữ chủ nhân của Vương phủ ”
Hứa Lạp đương nhiên dám
Thịnh Quyết cảm thấy dám
Xung quanh quá yên tĩnh hai chán nản liền bắt đầu trò chuyện