Diễm Dao Bất Phàm - Chương 49
Nói xong Thịnh Quyết thấy khát nước yết hầu khẽ động đột nhiên chằm chằm khuôn mặt Giang Lạc Dao
Nàng ngủ say đôi môi mân cái miệng nhỏ nhắn chút huyết sắc nào nhưng vẫn hồng hào mềm mại biết…
Đôi mắt sâu thẳm của Thịnh Quyết như mơ màng trong giây lát ánh mắt đến còn thấy gì khác chỉ thấy đôi môi đôi mắt
Ngay khi dần dần tiến gần dường như cảm nhận thở nóng bỏng của đối phương Giang Lạc Dao ngủ yên giấc nữa hàng mi bỗng nhiên khẽ run lên
Thịnh Quyết lập tức sững khi hồn vội vàng lùi xa
Ánh mắt vẫn dán Giang Lạc Dao nhưng vẻ mặt vô cùng lúng túng như thể làm chuyện gì trái với lương tâm
Tim Thịnh Quyết đập thình thịch cứ thế im lặng lùi đến bên cửa sổ
Hắn ngẩn ngơ đó hồi lâu đột nhiên trong đầu nảy một ý nghĩ
Không đúng—
Mình làm gì lúng túng lo lắng như
Chờ đã
Nhiếp chính vương nghĩ cho dù làm chuyện trái với lương tâm cũng bao giờ sợ hãi như
Hắn sợ cái gì chứ
Không nên sợ
Thịnh Quyết trở về bên giường lần tiếp tục nữa mà ôm Giang Lạc Dao đặt trong một chút còn thì xuống bên ngoài nghỉ ngơi
Khuê phòng của con gái nhà ngay cả màu sắc của màn giường cũng đều dịu dàng thanh lịch Thịnh Quyết cảm thấy dễ chịu cứ thế canh giữ nàng
Trong phòng yên tĩnh tiếng tim đập của Thịnh Quyết quá lớn ồn ào đến mức ngủ chỉ thể xoay nghiêng sang một bên tiếp tục nàng
Lúc nãy ôm nàng để ý làm xộc xệch y phục của nàng Thịnh Quyết bèn một tay chống đầu tay giúp nàng chỉnh cổ áo tự tay vuốt phẳng từng nếp nhăn áo
Hắn tỉ mỉ giúp nàng chỉnh trang hồi lâu hết sức cẩn thận nhưng chút vụng về chẳng những chỉnh sửa xong mà còn làm cho càng rối hơn
Thịnh Quyết: “…”
Tính cách cầu của lập tức nổi lên cũng còn giữ tư thế nhàn nhã nữa Nhiếp chính vương “phịch” một tiếng thẳng dậy lấy hết tinh thần nghiên cứu để giúp nàng chỉnh trang
Mãi một lúc lâu cuối cùng cũng chỉnh xong Vương gia mới thở phào nhẹ nhõm tiếp tục xuống
Thịnh Quyết việc gì làm chỉ thể cúi đầu Giang Lạc Dao đang ở gần trong gang tấc … đếm từng sợi lông mi của nàng
Cứ thế đếm mãi biết bao nhiêu Thịnh Quyết bỗng nhiên hoa mắt quên mất đã đếm đến
Hắn bất lực khẽ một tiếng trêu chọc : “Lông mi bao nhiêu sợi trả lời bản vương nếu bản vương sẽ tìm nàng tính sổ đấy”
·
Giang Lạc Dao mơ một giấc mơ dài dài khác với những giấc mơ thường ngày lần nàng tỉnh táo nhận đây là mơ nhưng thể nào tỉnh dậy
Nàng mơ thấy một số xa lạ dẫn giãy chạy thoát chỉ thể trơ mắt đưa
Kinh thành vẫn là kinh thành đó nhưng bách tính trong thành đều vẻ kỳ quái
Giang Lạc Dao thậm chí còn thấy nhiều đã qua đời nhiều năm đang bên đường nàng
Trong lòng nàng cảm thấy bất an cũng biết nên ngoan ngoãn theo dòng đưa
mà…
Nàng chút sức lực nào
Giấc mơ thật kỳ lạ
Giang Lạc Dao nhắm mắt nhớ đến lúc nhỏ cha đã kể cho nàng một số câu chuyện khi ngủ
Lúc nhỏ nàng thực sự sợ bóng tối nhưng mỗi đêm cha đều mẹ đuổi đến phòng nàng kể chuyện khi ngủ vì cha ở bên nên nàng ngủ ngon hầu như gặp ác mộng
Sau đó dần dần cũng còn sợ bóng tối nữa
Chỉ là…
Lúc đầu cha quả thực là giỏi dỗ dành con nít nàng là đích nữ của Hầu phủ là con đầu lòng của cha mẹ cha lần đầu làm cha chăm sóc con cái đều lóng ngóng tay chân biết để
Một hôm nọ trời mưa bão bên ngoài nàng ngủ yên giấc cha mẹ đá khỏi phòng đến bên nàng kể chuyện khi ngủ
Lần đó cha tiện tay cầm một quyển sách kể về—những câu chuyện dân gian kinh dị
Có lẽ bản thân cha khá hứng thú nên kể mãi cũng phát hiện gì một say sưa sách kể chuyện cho nàng chỉ là việc phụ
Giang Lạc Dao chỉ thể co rúm cố gắng hết câu chuyện kinh dị đó
Từ đó về nàng sợ hãi đến mức bao giờ quên
Trong truyện kể rằng—
Nếu trong mơ dẫn bạn ngàn vạn lần đừng đồng ý nhất là những khuôn mặt rõ ràng đó thường là đến từ hoàng tuyền nhân lúc giấc mơ âm dương đến nhân gian bắt
Câu chuyện mà cha kể là về một nữ tử si tình trong mộng cùng trong lòng hẹn ước gặp mặt Tình lang để cho nàng một bức thư nàng ghi nhớ trong lòng tỉnh mộng liền tìm nào ngờ đã qua đời từ mấy hôm
Loại chuyện ma quái kết cục đương nhiên là nữ tử cũng hương tiêu ngọc vẫn
Chỉ là bầu khí mọi chi tiết đều mang theo cảm giác kinh khủng
Ví như —— dung mạo rõ ràng đến từ Hoàng Tuyền dung mạo mơ hồ mới là duyên phận chân chính nơi dương thế
Giang Lạc Dao nghĩ đến điều cả liền thoải mái Bởi vì trong giấc mơ hiện tại của nàng thấy là dung mạo rõ ràng hơn nữa vài còn là lão nhân đã qua đời
Nàng dẫn quan sát bốn phía thấy Chu bá bá từng ở Hầu phủ nhưng nay đã khuất núi đang nàng với đôi mắt ngấn lệ
Đi đến chỗ Chu bá bá bỗng nhiên cố ý xông lên ngăn cản nàng tiến về phía nhưng sức lực đủ bên cạnh hất thân ảnh dần dần mờ nhạt
Giang Lạc Dao trong lòng lập tức hiểu rõ
Cõi nhân gian e là nàng thể trở về nữa
Trên đường Hoàng Tuyền âm phủ đã khuất đều sợ hãi bên cạnh xem còn ai thể ngăn cản nàng đến Hoàng Tuyền nữa
May mà nàng cũng nhanh chóng thản nhiên thời gian nàng vẫn luôn bệnh nặng chắc hẳn cha mẹ cũng đã chuẩn tâm lý đau lòng thì đau lòng nhưng cũng gì đáng ngại
Giang Lạc Dao liền còn giãy giụa nữa ngoan ngoãn theo dòng tiếp tục bước